Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 26: Trời Mưa, Thích Hợp Giết Người!

Chương 26: Trời Mưa, Thích Hợp Giết Người!




Ba người ngồi trên gò đất, vừa nói chuyện phiếm, vừa nhìn quân đội tiến lên.

Trịnh Phàm đứng dậy, vỗ vỗ quần:

- Được rồi, chúng ta cũng nên về thôi.

- Ha ha, trở về phải nghĩ xem, nên sử dụng ba trăm biên chế kia thế nào mới tốt.

Tiết Tam có chút không chờ được nữa.

- Chỉ có biên chế, không có quân lương quân giới.

Trịnh Phàm nhắc nhở.

Triều đình thực sự hạ chiếu lệnh, nhưng dù sao cũng không yêu cầu mỗi thành đều phải có hộ thương, mà là yêu cầu Lý gia điều quân Bắc Phong quận đi phụ trách các thành trấn.

Kỳ thực, chính là để suy yếu thực lực Trấn Bắc phủ, thành trì nơi biên cảnh có rất nhiều, bên này ba trăm, bên kia ba trăm, thực sự không ít.

Dùng dao mềm cắt thịt, càng cắt càng đau.

Nhưng rất hiển nhiên, Lý gia không có ý thực sự tuân mệnh, thân là phiên trấn, giờ gia chủ bị giam lỏng ở kinh thành, nếu còn tự đoạn tay chân, vậy thực sự tự biến bản thân thành cá trên thớt.

Cho nên, người phụ nữa kia mới nói với Trịnh Phàm, chỉ có biên chế, không có quân lương quân giới bổ sung.

Lương Trình cũng xoay người lên ngựa, nghe Trịnh Phàm nói, trên mặt khẽ hiện vẻ tự tin:

- Chủ thượng, chuyện người với tiền không cần lo lắng, nếu chút chuyện này mà người mù cùng Tứ Nương không làm được, như vậy bọn hắn cũng không có mặt mũi theo chủ thượng.

Tiết Tam xen lời:

- Không, Tứ Nương giữ lại có tác dụng, người mù có thể ném đi.

Dù sao bọn hắn cũng lập công, cho nên lúc trở về, mỗi người được phân một con ngựa.

Nha, còn một tấm quân lệnh của vị nữ tướng kia cho.

Giáo úy hộ thương Hổ Đầu thành, biên chế ba trăm người.

Mặt trời lên cao, ba con ngựa phóng nhanh.

Quấy lên một mảnh cát bụi.



- Các tỷ muội, đây là lộ phí mà ta chuẩn bị cho mọi người, đây là khế ước bán thân của các ngươi, nhìn a, giờ ta sẽ đốt hết.

Phong Tứ Nương nắm một xấp giấy tờ, ném thẳng vào trong chậu than.

Chi có điều, đám “Thẩm thẩm” trước mắt lại không hề có ý đi, cũng không có ai cầm tiền.

Tú bà trực tiếp đốt khế ước, không cần một phân tiền, hơn nữa còn cho lộ phí, đưa mắt khắp thiên hạ, chuyện tốt như vậy tuyệt đối là không lặp lại lần hai.

Đương nhiên, nếu đây là mấy tòa thành trong nội địa, đoán chừng các cô nương đã chen chúc tới cầm tiền rời đi, nhưng đây là Hổ Đầu thành, mà các nàng, cũng không phải kiều nương yểu điệu gì.

Có người quỳ xuống, có người đi đầu, những người khác cũng quỳ theo.

- Mụ mụ, ngài không thể không cần chúng ta a.

- Đúng vậy, mụ mụ, không có ngài che chở, chúng ta còn biết đi đâu?

- Mụ mụ, ta không muốn đi.

Nửa năm qua, từ khi khách sạn mở, Phong Tứ Nương đã thu không ít “Thẩm thẩm”, đều là những người số khổ không sống nổi qua ngày.

Giờ không như thế giới của Trịnh Phàm lúc trước, có tay có chân, muốn chết đói cũng khó.

Nhưng giờ, thế giới này sẽ thực sự có thể khiến người đói chết.

- Sao vậy?

Tứ Nương nở nụ cười gằn:

- Khóc lóc van nài, người không biết còn tưởng ta có chuyện gì đây?

“Đùng!”

Tứ Nương vỗ lên mặt bàn.

Khí thế mụ mụ, thể hiện rõ ràng!

So với các kỹ viện ở ngoài, coi mạng người như chó cỏ, Tứ Nương thực sự là Bồ Tát.

Nhưng Tứ Nương quản lý cũng cực nghiêm, không ai dám chống đối nàng. Một khi Tứ Nương nổi giận, đám “Thẩm” này cũng không dám tiếp tục lên tiếng, chỉ có thể cúi đầu thấp.

- Các ngươi, hẳn cúng có không ít tiền riêng đi. Chúng ta dù không ra giá cao, nhưng lại có nhiều! Nửa năm nay, các ngươi đều đã có tích góp không ít chứ?

Bà cô ta cũng không ăn sạch, tiền boa các thứ, đều mở một mắt, nhắm một mắt.

Giờ thì tốt rồi, bà cô ta đã đốt khế thư, lại cho các ngươi lộ phí. Các ngươi ở lại Hổ Đầu thành này hay tới thành trấn khác, buôn bán hay lấy chồng, thậm chí tới kỹ viện khác làm việc, ta không quản các ngươi!

Ta, không nợ bất cứ ai, cũng đừng khóc lóc sướt mướt trước mặt ta, chút thủ đoạn này của các ngươi là lão nương dạy, lừa khách còn được, còn muốn lừa lão nương ta?

Nói tới lời này, đám “Thẩm” đưa mắt nhìn nhau, chậm rãi đứng lên, từng người tiến lên cầm lộ phí, sau khi cầm lộ phí, lại lần nữa cúi đầu với Tứ Nương.

Có người cầm lộ phí, dập đầu, cũng không vội đứng lên, hỏi:

- Mụ mụ, chúng ta đang làm ăn tốt, sao lại đóng cửa cơ chứ?

- Đóng? Ai nói lão nương muốn đóng?

- Nếu không thì sao…

Phong Tứ Nương cười cợt, đưa tay, chỉ lên mặt:

- Lão nương muốn thăng cấp, nửa năm qua, lão nương đã chịu đủ lắm rồi!

Ý trong lời này, có thể hiểu thành:

Các ngươi, quá kém cỏi.



- Vẫn là rượu đỏ ngon hơn.

Người mù Bắc thả chén rượu trong tay xuống, thần sắc hưởng thụ.

- Uống tiết kiệm một chút, không ủ được mấy đâu a.

A Minh đã khôi phục, ngồi bên cạnh người mù Bắc.

Trong sân, từ giọt mưa gõ lên cây Cơn Trà.

- Ủ thêm một chút là được rồi.

Người mù Bắc nói.

A Minh nghiêng mặt sang nhìn:

- Bắt đầu rồi sao?

Người mù Bắc chậm rãi xoay người:

- Phải xem ngươi đã khôi phục thế nào.

- Ta không thành vấn đề.

Tốc độ khôi phục của Hấp Huyết quỷ vốn không phải người thường có thể so sánh.

- Không thành vấn đề, vậy có thể bắt đầu được rồi.

- Há, thân thể không thành vấn đề, nhưng các vấn đề khác, còn hai vấn đề.

- Nói.

- Vấn đề thứ nhất, chủ thượng còn chưa trở lại, ngươi đã tự ý bắt đẩu rồi sao?

- Sớm muộn chủ thượng cũng trở về, chúng ta chỉ bắt đầu chuyện nhỏ không đáng kể mà thôi, lớn rồi, phải biết tự giác.

- Được, còn vấn đề thứ hai, ta đã khôi phục được mấy ngày, sao ngươi không nói từ trước, mà hôm nay mới nói?

- Bởi hôm nay trời mưa.

- Hả?

- Ta cảm thấy, trời mưa thích hợp để giết người.

A Minh đứng lên, nhìn người mù Bắc vẫn nằm trên ghế dựa híp mắt, một hồi sau, nói:

- Ngươi thực thối!

------------

Phóng tác: xonevictory






trước