Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 3: Thất Đại Ma Vương!

Chương 3: Thất Đại Ma Vương!




Nếu như không phải đang ngồi trên ghế, đoán chừng Trịnh Phàm đã trực tiếp ngồi bệt trên đất.

Đây là Phong Tứ Nương, thực sự là Phong Tứ Nương.

Như vậy…

Hiện hắn đang ở đâu?

- Chủ thượng tỉnh rồi, chủ thượng, cuối cùng ngài cũng tỉnh rồi, nô gia đợi ngài nửa năm nay rồi.

Nữ nhân xinh đẹp, khóc cũng xinh đẹp, tựa như soái ca, thì để tóc thế nào cũng soái.

Tuy rằng Phong Tứ Nương sớm đã không phải tiểu cô nương, nhưng phong tình của nàng, những tiểu cô nương kia không thể học được.

Nàng là nhân vật dưới ngòi bút của Tần Tư Dao, lúc sáng tạo nhân vật này, Tần Tư Dao mới vừa lên đại học.

Tựa như tiểu nữ hài nóng lòng muốn trút bỏ vẻ ngây ngô, các nàng sẽ học trang điểm, học cách ăn mặc, để bản thân nhanh chóng thành thục, mà nữ nhân thực sự có tuổi, thường sẽ không tiếc hết thảy để bản thân trẻ lại.

Nhân vật Phong Tứ Nương mà Tần Tư Dao vẽ, ẩn chứa vẻ thành thục nữ tính trong lý tưởng của nàng, một hình ảnh ngự tỷ.

Mà bởi đứng trên góc độ một tiểu nữ hài, lại đưa ra hiệu quả tốt nhất.

- Chủ thượng, lúc Lan nha đầu vừa nói cho nô gia, nô gia còn không tin, nô gia thực sự không thể tin được, không không không, nô gia sợ nha đầu này lừa nô gia, lại để nô gia uổng công vui vẻ.

Phong Tứ Nương trực tiếp đi tới trước mặt Trịnh Phàm.

“Phốc!”

Trực tiếp ôm Trịnh Phàm vào trong ngực.

Đúng…

Không phải là Trịnh Phàm ôm Phong Tứ Nương, mà là Phong Tứ Nương ôm hắn vào trong ngực.

Có điều, lấy thân thể suy yếu hiện tại của Trịnh Phàm, cũng không thể đỡ nổi trọng lượng của một nữ nhân thành thục, hơn nữa, Phong Tứ Nương còn rất cao, không phải thể loại nhỏ nhắn xinh xắn.

Cách một tầng lụa mỏng, cảm nhận cảm giác mềm mại cùng với mùi da thịt không ngừng xông vào mũi…

Thực sự có vẻ như rất hưởng thụ, đặc biệt là với sinh vật giống đực.

Nhưng giờ Trịnh Phàm có rất nhiều nghi hoặc, tâm tư căn bản không đặt ở điểm này, hơn nữa thân thể của hắn hiện tại, chẳng khác nào củi xốp thấm nước, muốn đốt cũng khó.

Điều quan trọng nhất, Phong Tứ Nương vốn là người hỉ nộ vô thường, nàng am hiểu mê hoặc đàn ông, sau đó dùng thủ đoạn không thể tưởng tượng nổi mà dằn vặt họ, thủ đoạn tàn nhẫn, khiến người tê dại.

Loại nữ nhân này, ngươi có suy nghĩ không đúng với nàng, độ khó quá lớn.

Trịnh Phàm nhớ tới lúc bộ “Phong Tứ Nương” đăng được mấy phần, Đặng Ca còn trêu trọc Tần Tư Dao, nói nàng có chứng vọng tưởng bị hãm hại, rõ ràng chưa từng biết yêu đương là gì, nhưng trong đầu đã nghĩ ra vô số phương pháp dằn vặt chồng tương lai.

Phong Tứ Nương nhanh chóng ổn định lại cảm xúc kích động, tựa như cảm thấy hành động hiện tại có chút không thích hợp, lập tức lui hai bước, lần thứ hai gập người hành lễ:

- Chủ thượng, vừa rồi Tứ Nương thất thốt, mong chủ thượng thứ tội.

Chủ thượng?

Từ lúc bước vào, Phong Tứ Nương vẫn gọi hắn như vậy.

Chẳng lẽ, nàng đang chơi nhập vai với hắn?

Chơi vui, sao đó mới chậm rãi dằn vặt hắn?

Không thể trách Trịnh Phàm nghĩ nhiều, thực sự là nội dung truyện của Tần Tư Dao quá mức phong phú, mà sau đó Trịnh Phàm còn giúp nàng viết tiếp nội dung phía sau, tự nhiên không thể không hiểu nhân vật Phong Tứ Nương này.

- Chủ thượng, đi thôi, nếu bọn hắn biết ngài đã tỉnh, nhất định sẽ rất vui.

Phong Tứ Nương ôn nhu đỡ Trịnh Phàm dậy.

Nói là đỡ, thực tế chẳng khác nào nhấc lên.

Bọn hắn?

Bọn hắn là ai?

Trịnh Phàm mơ mơ hồ hồ bị Phong Tứ Nương nhấc ra khỏi phòng, tiến vào trong một cái sân nhỏ, trong sân có một cái giếng, một gốc sơn trà, diện tích không lớn.

Hẳn là bố cục giữa tiền thính (sảnh trước) và hậu viện (nhà sau), kiến trúc hai tầng phía trước là cửa hàng, phía sau là dãy nhà trệt cho công nhân ở. Tương tự như bố cục của các cửa hàng mặt tiền thời hiện đại.

Lúc sắp tới tiền thính, Phong Tứ Nương dừng bước, đỡ Trịnh Phàm nhìn gian phòng nhỏ trước mặt, cửa phòng rất hẹp, bên trong cũng mờ mờ tối.

Với ánh sáng không nhiều, có thể nhìn thấy mấy tầng vò rượu chất đống, bên trong, hẳn là một hầm rượu.

Một nam tử mặc lễ phục hiện đại bóng loáng (Tuxedo) đứng trước một vò rượu đang mở, trong tay cầm một cái muôi có cán dài, có vẻ như đang phẩm rượu, hoặc là đang kiểm tra chất lượng rượu.

Bộ lễ phục này, thực sự rất hiện đại, thiếu nữ đổ nước lên người hắn rõ là mặc trang phục cổ đại, nhưng trang phục của người trước mặt này, lại khiến hắn cảm thấy tương phản hơi lớn.

Lúc này, Trịnh Phàm tự nhiên không kịp nghĩ tới, áo nỉ trên người hắn, rõ cũng là kiểu dáng hiện đại, hoàn toàn không hợp với hoàn cảnh nơi này.

- A Minh, chủ thượng tỉnh rồi, chủ thượng thực sự tỉnh rồi!

Phong Tứ Nương kích động gọi người đối diện.

A Minh, A Minh? A Minh!!!

Chẳng lẽ.

Nam tử mặc lễ phục cầm muôi rượu bước ra mấy bước, khuôn mặt hiện lên dưới ánh sáng mờ nhạt.

Một gương mặt tái nhợt, khá giống công tử thời cổ thích tô son điểm phấn, nhưng so với đám công tử kia, nam tử trước mắt này khiến người cảm thấy yêu dị.

Bộ lễ phụ trên người hắn có chút cũ nát, một số chỗ còn có thể nhìn thấy dấu vết may vá.

A Minh…

Đúng là A Minh!

Khuôn mặt này, dáng người này, Trịnh Phàm từng vẽ rất nhiều lần, trong ba năm sau khi Studio giải tán, phần nhỏ thời gian là hắn dùng để vẽ truyện thị trường kiếm tiền đi Hà Lan, tìm một cái chết không đau đớn, còn phần lớn thời gian, hắn giúp đám Tần Tư Dao kéo dài tác phẩm.

Hấp Huyết quỷ A Minh.

Hắn… cũng ở đây!

Thời khắc này, Trịnh Phàm đã có chút hiểu “Bọn hắn” trong lời Phong Tứ Nương là gì.

Trong thế giới này, không chỉ có hắn cùng Phong Tứ Nương, mà còn có những người khác, người khác… nhân vật chính trong truyện, đám… Ma vương!

Có điều, một tên Hấp Huyết quỷ mặc đồ dạ hội, cầm muôi rượu cán dài xuất hiện trong hầm rượu Phương đông, có vẻ có chút không quá hài hòa.

Thân phận của A Minh, có vẻ càng thích hợp phối với rượu đỏ hơn… lay lay ly rượu đỏ, môi đỏ như nhuộm máu…

Ánh mắt A Minh dừng lại trên người Trịnh Phàm, tựa như đang tỉ mỉ đánh giá hắn.

Ánh mắt đánh giá này, không có chút khiêm tốn, thậm chí, còn không phải bình đẳng, thoáng thoáng, có chút thương vị từ cao nhìn xuống.

Chí ít, Trịnh Phàm cảm thấy, thái độ của Hấp Huyết quỷ A Minh, khác xa thái độ Phong Tứ Nương!

A Minh, xem thường hắn!

Nhân vật A Minh, là do Đặng Ca tạo ra, mà Đặng Ca, bình thường nhìn thì lẫm lẫm liệt liệt, nhưng người thân quen đều biết, hắn thực sự rất cao ngạo, hơn nữa sự thực chứng minh, Đặng Ca có vốn liếng để cao ngạo, sau khi phòng làm việc giải tán, hai bộ hoạt hình do hắn làm đạo diễn đều rất hot, có thể nói là miếng bánh ngon lành trong mắt các nhà tư bản.

Mà A Minh, là kẻ kế thừa tính cách của Đặng Ca, điểm khác Đặng Ca, là hắn là nhân vật trong truyện, không chịu trói buộc như Đặng Ca, cho nên hắn, dù đối mặt với bất luận đối thủ nào, đều sẽ không nhận sai, cũng sẽ không chịu thua, càng sẽ không giả vờ giả vịt, từ bắt đầu tới kết thúc, đều chọn phương thức lật bàn liều mạng với đối phương.

- Làm càn, thấy chủ thượng còn không mau bái kiến!

Phong Tứ Nương khẽ quát.

A Minh hơi híp mắt, tay phải để lên ngực trái, hơi cúi đầu, nói:

- Tham kiếm… chủ thượng!

Phong Tứ Nương như bị thái độ qua loa của A Minh chọc giận, lại sợ Trịnh Phàm tức giận, chỉ có thể nhỏ giọng với Trịnh Phàm:

- Chủ thượng, đừng để ý cái tính thối này của hắn, chúng ta ra ngoài, gặp những người còn lại.

Vừa dứt lời, Trịnh Phàm lại bị Phong Tứ Nương nhấc lên, bước ra sảnh trước.

Diện tích sảnh trước khá lớn, mấy phòng ca múa, lại thêm sân khấu hỗn hợp lại, đương nhiên, vẫn là trang phục cổ phong.

- Yo, đây là?

Phong Tứ Nương cùng Trịnh Phàm vừa bước ra, liền nghe một tiếng thét kinh hãi.

Trịnh Phàm quay đầu nhìn lại, thấy một đại hán cao hai mét bước tới, đại hán để mình trần, cõng một bó củi lớn, bên hông còn treo một thanh đao bổ củi sứt mẻ.

Tiều phu, Phiền Lực!

Nhân vật của Hứa Cường.

Một bộ truyện thành thật chất phác, không có nhân vật chính thú vị, chỉ thích đốn củi, cũng thích chém người, thích nhất là chém người thành nhân côn.

- Phiền Lực, bái kiến chủ thượng!

Thái độ của Phiền Lực tốt hơn A Minh nhiều, cũng không thả gỗ trên lưng xuống trực tiếp quỳ một chân, thành khẩn.

Cổ họng hắn lớn, âm thanh như kèn đồng.

Lúc này, một thanh niên trên sân khấu đang gõ gõ một táng đá bỗng quay người, ánh mắt phóng lại.

Trịnh Phàm cảm ứng được ánh mắt đối phương, cũng nhìn sang, vừa nhìn sang, Trịnh Phàm liền có chút hốt hoảng, tựa như, hắn nhìn thấy đồng bạn trong phòng làm việc lần nữa xuất hiện trước mặt.

Lương Trình…

Không… hắn không phải Lương Trình!

Hắn là cương thi trong truyện của Lương Trình!

Chỉ có điều, nhân vật này cũng gọi là Lương Trình, đồng thời, lúc thiết kế nhân vật này, Lương Trình cũng vẽ hắn rất giống bản thân.

Vị cương thi Lương Trình này một tay chống trên tảng đá, khóe miệng nở nụ cười, nhìn sang Trịnh Phàm.

Mà ở một bên khác, một người lùi mặc trang phục như chú hề rít một tiếng, trực tiếp từ trên vũ đài quỳ xuống, giọng khóc nức nở mang theo tiếng la:

- Trời ạ, chủ thượng, cuối cùng ngài cũng đã tỉnh, Tiểu Tam Tử thỉnh an ngài!

Tiết Tam quỳ gối, ba chân lộ rõ.

Mà lúc này, một người mù từ ngoài cửa bước vào, tuổi người này không lớn lắm, trong tay cầm gậy trúc, vừa dùng gậy trúc quơ quơ, vừa vượt qua khung cửa.

Cười ha hả nói:

- Có chuyện gì mà náo nhiệt vậy, ăn cơm sớm sao?

-------------

Phóng tác: xonevictory






trước