Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 40: Cùng Qua Đó Tắm

Chương 40: Cùng Qua Đó Tắm




- Được, mai ta sẽ cùng A Lực đi Xa bang.

Xa bang là điểm quan trọng cần chỉnh hợp sau khi lập đội buôn.

Dặn dò xong việc này, người mù Bắc lại nhìn Phong Tứ Nương.

- Tứ Nương, đám tiểu nương tử kia cho ngươi phụ trách huấn luyện, có thể lựa chọn mấy người có thể trạng phù hợp để huấn luyện đặc biệt.

Phong Tứ Nương lười biếng duỗi eo, tiện thể dùng năng lực “Liếc mắt đưa tình với người mù” cho người mù Bắc, gật gật.

Đám “Thẩm” trong khách sạn đã bị đuổi đi.

Nhưng chuyện kinh doanh này vẫn phải tiếp tục, nhưng không phải đơn thuần chỉ là buôn bán xác thịt như trước nữa.

Lần này diệt Liệp Cẩu bang, thu được một đám tiểu cô nương, khách sạn đương nhiên sẽ không bán ra ngoài, nhưng cũng tuyệt không nuôi người vô dụng.

Đem các nàng giao cho Tứ Nương dạy dỗ, mới là lựa chọn tối ưu, bất luận sau này làm Tú bà chống đỡ một phương, hay là huấn luyện thành một đám Hồng nữ có tiếng.

Đều so với buôn bán đơn thuần có lợi hơn nhiều, đối với các nàng mà nói, vận mệnh cũng tốt hơn nhiều.

Sinh ở thế đạo này, bị người nhà bán đi, các nàng đã rất khó để đòi hỏi nhiều hơn.

- Đúng rồi, A Minh, ta muốn thị nữ của ngươi.

Phong Tứ Nương nghĩ nghĩ, nói với A Minh.

- Muốn thì lấy.

Người thị nữ kia, chính là thiếu nữ mà A Minh gặp trước Liệp Cẩu bang ngày đó.

Hai bên, quan hệ rất thân mật, có thù giết cha làm ràng buộc.

- Ngươi cam lòng?

Phong Tứ Nương trêu chọc.

- Cứ lấy.

A Minh thản nhiên nói.

Đối với nữ nhân, hắn thực chưa bao giờ để ý, hứng thú của hắn, không phải là nữ sắc.

Thứ hắn yêu thích, là màu đỏ, đỏ của rượu và máu.

Chỉ là, sau khi đem thiếu nữ kia về đây, nàng ta cứ rảnh là lại chạy tới phòng A Minh, thực sự khiến hắn rất mất kiên nhẫn.

- Ta thấy nàng khá ổn, dạy dỗ một hồi, sau này có thể thành tài, đừng thấy nàng là con gái bắc địa, nhưng chăm chút một chút, tuyệt không kém các cô nương ở phương nam.

Người mù Bắc khoanh tay, chờ Phong Tứ Nương nói xong, lại nhìn Lương Trình:

- Lương Trình, giờ chủ thượng đang được nghỉ ngơi, cách lúc cần đi nha môn báo danh cũng còn một thời gian, ngươi có thể cùng chủ thượng luyện chiêu một chút, để chủ thượng chỉ điểm cho ngươi chút công phu, dù là chỉ điểm một chút, ngươi cũng có thể được hưởng lợi cả đời.

Trịnh Phàm: “…”

Lương Trình hít một hơi thật sâu, dùng sức gật đầu:

- Đúng vậy, ta vẫn rất chờ mong.

- Ách, tốt.

Trịnh Phàm cũng gật gù, hắn biết, người mù để Lương Trình tới dạy hắn tập võ.

Lần này ra ngoài, hắn hiểu rõ, hắn cần phải học thêm chút bản lĩnh chiến đấu.

Nhưng hắn không nghĩ tới, người mù Bắc lại không chỉ đơn thuần muốn hắn học chút thủ đoạn đơn thuần.

Từ trong tự thuật của Tiết Tam, người mù Bắc đương nhiên phân biệt được cái gì là nịnh nọt, cái gì là tin tức có giá trị.

Trong mơ hồ, hắn đã có chút suy đoán được quan hệ giữa bọn hắn cùng chủ thượng.

- Chủ thượng, ta đã nói xong, kính xin chủ thượng cho chỉ đạo.

A, Trịnh Phàm phất tay một cái, nói:

- Ừm, những gì ta nghĩ, ngươi đã nói cả rồi.

Trịnh Phàm cảm thấy, ở với đám người này một thời gian dài, da mặt hắn càng lúc càng dày.

- Con ta?

A Minh có chút khó hiểu nói.

Người khác đều có việc để làm, còn hắn?

Người mù Bắc như được nhắc nhở, liền nhìn sang A Minh:

- Nhiệm vụ của ngươi là quan trọng nhất.

- Quan trọng nhất là ngươi còn quên?

- Ta có mắt không tròng a.

A Minh: “…”

- Chúng ta cần tiền, cần rất nhiều tiền. Chi phí trang bị cùng duy trì ba trăm kỵ này, cần rất nhiều bạc.

- Ta cần làm gì?

Người mù Bắc hơi lúng túng, lại nghiêm túc nói:

- Đi nhặt xà phòng.

A Minh: “…”



“Ầm!”

“Đùng!”

Trịnh Phàm lần n +1 bị kiếm gỗ đập ngã.

- Chủ thượng, cần nghỉ ngơi một chút không a?

- Tiếp tục đi.

Thở hổn hển mấy hơi, Trịnh Phàm lần nữa bò lên, hai tay nắm chặt kiếm gỗ trong tay.

Lương Trình lại bình tĩnh cầm kiếm mà đứng, chờ Trịnh Phàm lần nữa tấn công.

Hai người luyện đã được ba ngày.

Nói cách khác, Trịnh Phàm đã bị đánh ba ngày.

Cảm giác này, thực sự không quá dễ chịu, nhưng cũng may, Trịnh Phàm vẫn có thể cắn răng kiên trì.

- A a a!!!

Kiếm gỗ của hai bên không ngừng va chạm, Trịnh Phàm xuất kiếm quả đoán, không chút để lại dư lực.

Lương Trình lại không ngừng lui về sau, chống đỡ.

Cuối cùng, liên tiếp mấy thế công, khí thế Trịnh Phàm bắt đầu xuống thấp, Lương Trình quả đoán nắm chắc thời cơ, một kiếm quét ngang, Trịnh Phàm lập tức phải thu kiếm ngăn cản, nhưng Lương Trình đã lần thứ hai biến chiêu, xoay người, eo phát lực, nhấc chân.

“Ầm!”

Lương Trình đá chân lên kiếm của Trịnh Phàm, trực tiếp đá Trịnh Phàm lảo đảo lui sau, hai chân chuếch choáng, ngã rầm trên đất.

“Vù vù… vù vù… vù vù…”

Trịnh Phàm nằm trên đất, kiếm gỗ rơi bên người.

- Đã không còn sớm, chủ thượng, hôm nay tới đây thôi.

- Hừm, được rồi…

Trịnh Phàm không kiên trì nữa, lại nằm thêm một lúc mới đứng dậy vào trong.

Lương Trình yên lặng thu đồ, sau đó tới bên miệng giếng trong hậu viện, bên miệng giếng có mấy hầu gái đang giặt đồ.

- Tránh tránh.

Lương Trình nói.

- Ca, ngày tắm của ngày, chúngt a giặt của ta, không ai ảnh hưởng ai.

- Đúng a, nhìn thấy ngày tắm, chúng ta càng có sức giặt đồ.

Đám người này đều được thu lưu lại của Liệp Cẩu bang, các nàng không còn trẻ, theo lời Phong Tứ Nương là không còn tiềm lực khai phá, cho nên để lại làm việc vặt.

Họ đều là nữ nhân bị chồng bán, hoặc là chồng chết. Từng chịu nhiều đau khổ, tính cách đều rất lẫm liệt.

Lương Trình không nói, một hơi sách ba thùng nước.

Sau đó xoay người, bỏ áo, gấp gọn lại.

Đám hầu gái bên cạnh nhìn không chớp mắt.

- Nhanh tay lên, sao còn chưa giặt xong đồ, còn nhiều chuyện cần làm nữa. Gia chủ để các ngươi ở lại để các ngươi lười biếng sao?

Một người có chút lớn tuổi bước tới, ánh mắt quét qua bắp thịt trên người Lương Trình mấy lần, sau đó hắng giọng một cái, khiển trách đám hầu gái.

Đám người lập tức xếp gọn quần áo, cắp bồn giặt rời đi.

Lúc này, bốn phía quanh Lương Trình đã yên tĩnh lại.

Đúng lúc này, Trịnh Phàm còn chưa thay đồ bước qua, thấy Lương Trình đang tắm bên giếng, không khỏi dừng bước hô:

- Hậu viện còn có bể tắm nước nóng, chúng ta cùng qua đó tắm.

Bể tắm phía sau vốn là làm cho bang chủ Liệp Cẩu bang, có điều chỗ đó, giờ đã là của Trịnh Phàm rồi.

Lúc ở khách sạn, vì diện tích có hạn, ngay cả phòng ở còn phải chia nhau, giờ đất rộng, lại có hai tòa phủ đệ phụ thuộc, nên hậu viện kia, cơ bản là mình Trịnh Phàm độc hưởng.

Mỗi ngày, đều có mấy tiểu cô nương tới hầu hạ Trịnh Phàm sinh hoạt, dưới sự huấn luyện của Tứ Nương, các nàng đều tiến bộ rất nhanh.

Vốn Tứ Nương muốn để cho Trịnh Phàm một bộ thẻ, hàng đêm muốn ai thị tẩm thì lật thẻ một cái, nhưng Trịnh Phàm lập tức không chút do dự từ chối.

Mấy tiểu la lỵ này rất được yêu thích, nhưng Trịnh Phàm cũng không có hứng thú đặc biệt này.

Hắn càng thích dạng mỡ màng một chút, họa phong no đủ tả thực một chút, kiểu như Phong Tứ Nương vậy.

Hơn nữa, mấy ngày nay hắn đều dùng đòn thay cơm, tinh lực còn không đủ, ban đêm tắm xong là nằm ngủ không dậy nổi, làm gì có tâm tư nghĩ chuyện khác.

---------

Phóng tác: xonevictory






trước