Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Chúng Ta Một Nhà Đều Là Vai Ác

Chương 5: Đáp trả

Chương 5: Đáp trả




Dịch giả: Cửu Vỹ

Edit: Kat

Duyệt: Long Hoàng

Tô Bối vừa mới đến trường học thì đã bị mời lên văn phòng để nói chuyện.

Đồng thời người được gọi lên còn có mấy người Chu Hồng Mai bị những học sinh khác tận mắt chứng kiến “tố giác” đã tham gia vào vụ bạo hành trường học ngày hôm đó.

“Trường học là nơi để dạy dỗ các cô cậu cách làm người, không phải là nơi để cho các cô cậu đánh nhau gây chuyện!”

Mấy người vừa mới bước tới văn phòng của nhà trường thì đã được chào đón bằng những tiếng quát mắng nghiêm nghị của thầy hiệu trưởng.

“Giữa bạn học với nhau, các em nếu có mâu thuẫn gì có thể nói cho phụ huynh, nói cho giáo viên trong trường biết, vì sao lại thích tự mình giải quyết bằng những cách thức sai lệch như vậy chứ?”

“Lại còn đăng lên mạng! Các em có biết chuyện này đã gây ra ảnh hưởng xấu thế nào cho trường ta không hả?”

“Đoạn video, còn cả bài đăng đó nữa, không chỉ lan truyền trên diễn đàn của trường mà còn xuất hiện cả ở trên những trang web của các trường học khác nữa. Nếu như không phải là bọn họ giải quyết nhanh chóng, xóa đi dòng bài đăng ở trên diễn đàn đó, hơn nữa còn lệnh cho các giáo viên khác thông báo tới từng lớp nghiêm cấm việc xem video liên quan đang lan truyền ở trên mạng đó, thì chỉ e là sẽ nhận được cuộc điện thoại từ bộ giáo dục.”

Đối diện với cơn thịnh nộ của thầy hiệu trưởng, ý thức được sự việc có thể là thật giống với những lời mà Tô Bối đã nói trước đó, không hề đơn giản như vậy, trong lòng mấy người Chu Hồng Mai bắt đầu sợ hãi.

Không thể không thừa nhận, nhìn thấy bài đăng ở trên mạng đó, còn nữa, tất cả mọi người đều mắng chửi Tô Bối, trong lòng Chu Hồng Mai liền thấy rất sảng khoái, thế nhưng cô ta không ngờ mình lại gặp phải phiền phức nhanh như vậy rồi.

Bài đăng đó thật ra là không phải do cô ta tải lên, hơn nữa đoạn clip đó rõ ràng không phải quay bằng máy của cô ta.

Rốt cuộc là do tiện nhân nào làm chứ?

Rõ ràng cô ta đã xóa hết rồi, lại có kẻ dám không nghe lời cô ta. Đợi cô ta đi xuống biết được kẻ nào làm, nhất định sẽ cho kẻ đó đẹp mặt.

Trong mắt Chu Hồng Mai lóe lên một tia tàn khốc.

Vẫn may ở trong đoạn video đó chỉ nghe thấy tiếng bọn họ mắng chửi Tô Bối, nhìn thấy Tô Bối đang bị đánh, nhưng không nhìn thấy mặt của bọn họ.

“Thầy Trần, sự việc phát tán ở trên mạng đó không phải do bọn em làm đâu, em cũng không hề biết chuyện này là như thế nào.”

Chu Hồng Mai là người cất tiếng nói đầu tiên, mấy nữ sinh ở phía sau cũng vội vàng phụ hoạ ra vẻ như bản thân không hề biết đến chuyện này.

Nghe vậy, tay hiệu trưởng Trần đập “bành” một cái lên mặt bàn:

“Vậy các cô nói xem là trường học vu oan cho các cô sao? Trong quá trình mấy người các cô lôi Tô Bối đến nhà vệ sinh, camera an ninh đã quay lại rõ mồn một rồi.”

Mấy người Chu Hồng Mai:.........................

Thấy mấy nữ sinh đó cúi đầu, không nói thêm gì nữa, thầy hiệu trưởng lại chuyển sang nhìn Tô Bối ở bên cạnh, sắc mặt có chút khó coi.

Điểm phiền phức của chuyện này không nằm ở mâu thuẫn giữa mấy học sinh với nhau mà nằm ở việc chuyện này sau khi bị loan tin trên mạng sẽ gây ra ảnh hưởng và áp lực dư luận cho nhà trường.

Còn nguồn cơn của chuyện này chắc chắn chính là do mấy nữ sinh ở trước mặt này rồi.

“Tô Bối, tôi nghe giáo viên chủ nhiệm lớp của em nói, thành tích học tập của em rất khá, em nên trân trọng tất cả những thứ hiện tại mình đang có, cố gắng học tập chứ đừng dồn hết tâm trí vào những thứ không đáng.”

Lời của thầy hiệu trưởng, Tô Bối càng nghe càng thấy sai, quả nhiên, lại nghe thấy thầy hiệu trưởng tiếp tục nói:

“Hoàn cảnh của nhà em thầy cũng nghe nói rồi, nếu trong cuộc sống có gặp khó khăn gì, có thể trưng cầu sự giúp đỡ từ phía nhà trường và xã hội, đừng tự cho bản thân mình là giỏi, có thể giải quyết được mọi việc, nếu như những hành vi đó của em là vì muốn ăn miếng trả miếng, so bì hư vinh một cách mù quáng thì càng không nên.”

“Em không làm.”

Tô Bối từ đầu đến cuối luôn cúi đầu, lặng lẽ không nói câu nào, cuối cùng cũng đã lên tiếng.

“Những việc liên quan ở trong bài đăng đó, hoàn toàn sai sự thật.”

Tô Bối ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn thẳng về phía thầy hiệu trưởng, nói rõ từng câu từng chữ:

“Hay là nhà trường, cũng như thầy Trần, thầy tin vào những tin đồn thất thiệt ở trên mạng kia?”

“Cái này.............”

Hận nỗi, câu hỏi ngược lại này của Tô Bối lại khiến cho thầy hiệu trưởng á khẩu không nói lại được lời nào.

Cái này không thể trách ông ta dễ dàng tin vào lời đồn, học sinh ở trong trường này tốt xấu lẫn lộn, hơn nửa lại là thạch sanh thì ít lý thông thì nhiều, học sinh không học hành đàng hoàng cũng không phải là chuyện chưa từng xảy ra, hai năm trước tại trường trung học ở bên cạnh đã cùng lúc xảy ra trường hợp học sinh phá thai ở một phòng khám dởm, tử vong do tai nạn ngoài ý muốn.

Với cương vị là hiệu trưởng, chính xác là ông ta không nên dùng cái nhìn phiến diện để nhìn nhận, phân biệt đối xử với bất kỳ một học sinh nào, hơn nữa, sự trong veo trong đôi mắt của Tô Bối quả thật là rất khó để khiến cho người ta đánh đồng rằng cô bé có liên quan đến những chuyện như vậy.

Mấy nữ sinh cá biệt đứng ở bên cạnh chứng kiến cảnh tượng này, khuôn mặt hiện ra sự kinh ngạc, không thể tin vào mắt mình.

Tô Bối này được lắm, lẽ nào không thấy đám người chị Mai bọn họ ở trước mặt thầy hiệu trưởng sợ run đến vậy sao? Vậy mà Tô Bối này lại còn dám nói chuyện với thầy hiệu trưởng như vậy?

Nếu như không phải ở phe cánh đối địch nhau, thì một người trong số đám nữ sinh cá biệt kia cũng muốn tặng cho Tô Bối một like ngay tại chỗ.

“Đó không phải là mâu thuẫn giữa học trò, mà là bọn họ đơn phương sử dụng bạo lực hành hung em, hành vi của bọn họ đã đủ để cấu thành nên tội trạng cố ý gây thương tích, đoạn video này chính là bằng chứng tốt nhất.”

“Ngoài ra, bài đăng tin ở trên mạng đó đã gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến thanh danh của em, em cũng có thể đi kiện vì tội cố ý bịa đặt, phỉ báng danh dự mà bọn họ đã làm.”

Tô Bối lại chỉ vào đám người Chu Hồng Mai rồi nói.

Bị Tô Bối chỉ vào, mấy nữ sinh cá biệt kia liền cuống lên, nói:

“Cậu nói láo! Bài đăng đó không để lại tên người đăng, ai cũng có thể đăng được, hơn nữa chuyện cậu vì tiền cái gì cũng có thể làm mọi người trong lớp đều nói, cậu dựa vào cái gì mà nói những bài đăng đó là do chúng tôi đăng chứ?”

Nghe vậy, Tô Bối cười nhạt một tiếng.

Do không biết là tin của người nào đăng, Tô Bối không ngần ngại mà nhìn mấy nữ sinh ngỗ ngược này, nói:

“Có phải các cậu cho rằng tùy ý đăng ký một ID nặc danh thì sẽ không có cách nào để tra ra được ai là người đăng tin đồn đó sao?”

Lúc này, đứng lẫn ở trong đám người đó còn có Từ Sam Sam trước đó vốn còn đang mừng thầm, trong lòng đột nhiên hoảng sợ:

“Lẽ nào không phải sao?”

“Đương nhiên là không phải.”

“Chỉ cần đã từng làm thì sẽ để lại dấu vết.”

Trong bốn năm ở dị giới đó, Tô Bối đã đọc rất nhiều sách, trong số đó có bao gồm mấy cuốn “Hồng Khách”. Chỉ cần cho cô nàng một chiếc máy tính thôi, cô tự tin rằng mình có thể điều tra ra được ai là người đã đăng bài đăng này chỉ trong vòng 5 phút đồng hồ. (Hồng Khách: hacker)

“Có bản lĩnh như thế, vậy thì cậu đi điều tra đi.”

Chu Hồng Mai không phục bèn nói.

Dù sao thì tin đó cũng không phải do cô ta đăng, Tô Bối muốn điều tra thì cứ điều tra, vừa hay cô nàng cũng muốn xem xem là tiện nhân nào bỉ ổi muốn đổ tội lên đầu ta.

“Trật tự! Gọi các em qua đây để giải quyết vấn đề, không phải là để các em càng thêm xung đột!”

Thầy hiệu trưởng ngắt lời cả hai bên.

“Vậy, nhà trường chuẩn bị giải quyết thế nào?”

Tô Bối hỏi.

Câu hỏi của Tô Bối liền làm khó thầy hiệu trưởng.

Vốn dĩ, về chuyện này, nhà trường dự định gọi học sinh hai bên đến văn phòng để nghiêm khắc phê bình, sau đó cho mấy học sinh đó biết được tính nghiêm trọng của sự việc là được, đến lúc đó lại để cho mấy nữ sinh đó viết lại một bản tường trình, trình bày rõ toàn bộ chuyện này chỉ là do hành vi bốc đồng của bọn họ, có lẽ sẽ không ảnh hưởng quá lớn tới danh tiếng của nhà trường.

Thầy Trần vốn tưởng rằng học sinh đều rất dễ dạy dỗ, nhưng rõ ràng lại không ngờ được rằng Tô Bối lại cứng đầu như vậy.

“Trước đó em đã nói rồi, hành vi của mấy người Chu Hồng Mai đã đủ để cấu thành tội cố ý gây thương tích, nếu như nhà trường không xử lý, em cũng có thể tự đi báo cảnh sát.”

“Em,…”

Lời của Tô Bối khiến cho thầy hiệu trưởng nghẹn lại:

Nếu thật sự học sinh này làm lớn chuyện ở đồn cảnh sát, vậy thì chẳng phải là càng khó xử lý hơn rồi sao?

“Gấp gì chứ? Chuyện này nhà trường đương nhiên sẽ xử lý. “

Chiều hôm đó, phụ huynh của mấy người Chu Hồng Mai đã bị mời tới trường.

Nghe nói nhà trường gọi mình tới là vì chuyện con cái mình đánh nhau, mấy phụ huynh này tỏ ra rất không vui.

“Thầy giáo, có chuyện gì thì nói trong điện thoại chẳng phải là xong rồi sao, làm gì mà còn phải gọi chúng tôi tới trường chứ.”

Đúng vậy, thầy giáo nếu như thầy muốn nói gì thì nói mau đi, bên phía công xưởng của tôi còn đang đợi bắt đầu công việc nữa, rời đi lâu một chút thôi liền sẽ bị trừ nửa ngày lương rồi.

“Con cái của các vị đánh bạn học khác ở trong trường, vì thế nhà trường mới thông báo phụ huynh các vị đến để xử lý.”

Đối diện với vị phụ huynh nói năng có chút thô lỗ này, giáo viên chủ nhiệm bèn nhẫn nại nói ra.

Nghe nói vậy, mấy phụ huynh liền nhìn qua nữ sinh nhỏ bé gầy gò đang đứng ở bên cạnh một cái.

“Thầy nói người bị đánh là con bé này sao?”

Một vị phụ huynh chỉ vào Tô Bối, nói:

“Con bé này chẳng phải là vẫn ổn sao?”

“Đúng vậy, tôi thấy bị đánh cũng đâu đến mức đâu.”

“Bọn trẻ đánh nhau chẳng phải là chuyện rất bình thường sao? Cô bé này trông nhỏ bé gầy gò như vậy, ở trường chắc chắn là bị đánh rồi, ngày xưa lúc tôi còn đi học cũng hay bị ăn đánh vì lùn đó thôi.”

“Nếu như chúng tôi đã để cho con cái đến trường này học tập, con cái như thế nào thì cũng đều là chuyện của nhà trường, ở trong trường đánh nhau, cũng là chuyện của mấy người giáo viên các vị.”

“Thầy chủ nhiệm, nếu như không có chuyện gì nữa thì chúng tôi đi đây.”

  ……

“Đợi đã!”

Đối diện với những lời nói rất vô lý của mấy phụ huynh này, thầy giáo chủ nhiệm đứng ở bên cạnh cuối cùng cũng không tiếp tục đứng nhìn được nữa, tinh thần chính nghĩa chôn dấu trong lòng từ lâu đột nhiên trào dâng.

“Con cái các vị đánh bạn ở trong trường mà còn có lý sao? Bọn chúng lôi bạn học vào trong nhà vệ sinh để bạo hành, nói nghiêm trọng hơn thì đây chính là cố ý gây thương tích, là phạm tội! Còn nữa, chúng còn đăng tải video lên trên mạng, cố ý tung tin đồn nhảm, cũng là phạm tội! Thứ học sinh như vậy, thì chúng tôi muốn xử lý cho nghỉ học.”

Lời của thầy chủ nhiệm khiến cho mặt mấy phụ huynh biến sắc.

“Thầy giáo, thầy nói lời này có phải là hơi quá rồi không? Chúng tôi nộp tiền học phí, sao có thể đuổi học được chứ, chẳng phải chỉ là mấy đứa trẻ gây loạn đánh đấm tí thôi sao, cái gì mà phạm với tội chứ?”

“Con cái các vị đã đủ 14 tuổi rồi nhỉ, 14 tuổi đã đủ để chịu trách nhiệm hình sự rồi, đừng nói chúng còn là trẻ con, còn tiếp tục như vậy, hôm nay chúng còn ức hiếp bạn học, ngày mai không biết chừng còn đi ra xã hội phóng hỏa giết người nữa?”

“Phụ huynh các người không muốn quản, để cho nhà trường xử lý cũng được thôi, chúng tôi để cho cảnh sát vào cuộc là được.”

Lời của thầy chủ nhiệm đã đủ dọa cho mấy phụ huynh này phát khiếp.

“Cái này sao còn lôi cảnh sát vào cuộc chứ?”

“Đừng báo cảnh sát, chẳng phải chỉ là con chúng tôi đánh đứa trẻ này hay sao? Tôi còn chưa bồi thường, để tôi bồi thường là được chứ gì?”

Nghe thấy lời này, thầy chủ nhiệm chau mày:

“Các người vốn không ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc, đây là vấn đề có thể dùng tiền để giải quyết hay sao?”

“Em chấp nhận.”Chính vào lúc này, giọng nói của Tô Bối vang lên ở trong văn phòng, khiến cho người có mặt ở đó đều khẽ ngây ra.

“Tô Bối, em nghĩ kỹ sao, những phụ huynh này đền tiền rồi, chuyện này sau này hẳn là sẽ không dễ dàng truy cứu đâu.”

“Em biết.”

Tô Bối nhìn về phía thầy chủ nhiệm với niềm cảm kích:

“Để cho họ bồi thường cho em đi ạ.”

“Thôi được rồi.”

Thầy chủ nhiệm suy nghĩ một lát, cũng quyết định như vậy.

Vừa rồi là do tâm trạng của ông ta quá kích động, nhà trường cũng không muốn làm lớn chuyện này, hơn nữa cho dù là báo cảnh sát, đều là trẻ con, dân phòng cùng lắm cũng sẽ chỉ tới khuyên giải một chút, bồi thường, chắc chắn là cách thức xử lý tốt nhất rồi.

“Thấy chưa, nói chuyện đàng hoàng chẳng phải là xong chuyện rồi sao, tiền này để tôi trả, 100 tệ có đủ hay không?”

Một phụ huynh hỏi.

“100 tệ?”

Thầy chủ nhiệm mở to mắt nhìn đối phương quát một tiếng:

“Không nhìn thấy con cái các vị đánh người ta thành ra thế này rồi! Đi bệnh viện huyện Chụp X quang không chỉ có 100 tệ chứ?”

“Vậy thì muốn bao nhiêu? Nhà trường các người mau đưa ra một con số đi.”

Cuối cùng, mỗi phụ huynh đứng ở đó, mặt mày đau khổ móc trong túi ra hai trăm đồng, gom góp lại được 2000 tệ đưa cho Tô Bối.

Toàn bộ mấy người Chu Hồng Mai đều bị kỷ luật.

Nắm chặt xấp tiền trong tay, Tô Bối cảm thấy trong lòng vô cùng vững vàng.

Có thêm chút tiền này rồi, cô và Tô Tiểu Bảo đến thành phố B rồi, cho dù không thể tìm được ba ba ngay lập tức, nhưng cũng đủ để sống ở trong khách sạn vài hôm rồi.

Tô Bối nhếch nhếch khóe miệng, đem tiền bỏ vào trong túi.

“Tô Bối, cậu lừa tiền của nhà bọn tôi!”

Chu Hồng Mai đột nhiên xông về phía của Tô Bối.

“Bốp!”

Một tiếng bạt tai lanh lảnh vang lên.

Không phải là Chu Hồng Mai đánh Tô Bối, mà là Tô Bối đánh Chu Hồng Mai.

Nhìn thấy cảnh này, mấy người xung quanh, bao gồm cả mấy phụ huynh vừa mới bồi thường tiền đều ngây ra.

Con bé này hung dữ như vậy, thật sự là lại để cho con cái bọn họ ức hiếp thật sao? Không phải là lừa tiền thật đấy chứ?

Tô Bối né rất nhanh, thầy giáo từ trong văn phòng bước ra cản lại cũng rất nhanh, lúc Chu Hồng Mai bị đánh đến hoa mắt khi phản ứng lại thì đã không còn cơ hội phản công rồi.

Lại một tiếng “bốp” nữa vang lên, một bạt tai giáng xuống bên má còn lại của Chu Hồng Mai.

Cái tát này là của ba Chu Hồng Mai, thế nhưng xuống tay còn nặng hơn Tô Bối nhiều.

“Khốn kiếp, còn chưa đủ mất mặt à, cuốn xéo về nhà cho ông!”

Chu Hồng Mai bắt nạt bạn học thì ông ta không hề tức giận chút nào, điều làm ông ta tức là Chu Hồng Mai không chỉ gây phiền phức mà còn khiến ông ta phải đền tiền.

.......

“Tô Bối.............”

“Phiền cậu nhường đường một chút.”

Tô Bối thản nhiên nhìn Từ Lãng, cậu thiếu niên trung học đang muốn nói lại thôi ở trước mặt kia một cái, sau đó liền bỏ qua đối phương, trực tiếp đi về phía của Tô Tiểu Bảo.

“Chị không sao chứ?”

Tô Tiểu Bảo nhìn Tô Bối rồi hỏi một cách đầy lo lắng.

“Chị thì có thể có chuyện gì chứ, hơn nữa chị còn có thu hoạch ngoài dự kiến đây, nhìn xem, đây là cái gì.”

Tô Bối lôi xấp tiền trong túi ra, quơ quơ trước mặt Tô Tiểu Bảo.

“Chị không sao thì tốt rồi.”

Còn về số tiền này, cậu ta có thể tự đi kiếm được.

“Chúng ta đi thôi.”

Tranh luận cả một buổi chiều ở trong văn phòng thầy hiệu trưởng, lúc này cũng tan học rồi, Tô Bối kéo Tô Tiểu Bảo chuẩn bị quay về nhà.

Lúc này có người đứng cản đường họ.

Vẫn là đám nữ sinh cá biệt đó.

“Tô Bối, chị Mai kêu bọn ta chuyển lời lại đến mày một câu, chị ấy sẽ không bỏ qua cho mày đâu, sau này mày đừng mong yên ổn ở trong trường này!”

Người nói ra câu này là Từ San San, Chu Hồng Mai bị bắt lôi về nhà, cô nàng liền trở thành thủ lĩnh tạm thời của đám nữ sinh ngỗ ngược này.

Nghe vậy, Tô Bối bật cười.

“Vậy sao? “

Vừa hay, cô nàng cũng không định tiếp tục sẽ học ở đây nữa rồi.

Lúc trước khi đi, Tô Bối đã ném lại một câu cho Từ San San:

“Người đăng tin lên mạng đó chính là cậu phải không?”

. . .






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch