Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Cung Nữ Thượng Vị Ký

Chương 13: Thục Nghi (6)

Chương 13: Thục Nghi (6)

Nhóm Dịch: Fuly

Nguồn: YY

Nói đến gần nữ sắc, thật ra thì cũng không thể nói hắn hoàn toàn không tham nữ sắc được.

Dù sao Hi phi đã qua đời kia cũng từng là cung phi được chuyên sủng nhất hậu cung đấy thôi.

Quay trở về mạch truyện chính.

Lúc này, Thục Nghi xách theo hộp đựng thức ăn đoan trang bước lên bậc thang, ngự tiền tổng quản Trịnh An khách khí vấn an, nàng ta cũng cười tủm tỉm gật đầu một cái: "Làm phiền công công giúp ta thông truyền với hoàng thượng một tiếng."

Trịnh An là nhân vật quan trọng bên cạnh Vạn Tuế Gia, tất cả mọi chuyện vụn vặt ở ngự tiền đều do hắn toàn quyền phụ trách, có thể nói là vị trí dưới một người trên vạn người.

Nghe được Thục Nghi tới, Cố Uyên có chút kinh ngạc, phi tần hậu cung rất ít khi tới Hoa Nghiêm điện tìm hắn .

Nghĩ nghĩ, hắn vừa lấy quyển tấu chương khác vừa nói với Trịnh An: " Dẫn Thục Nghi đến Thiên Điện nghỉ ngơi trước, trẫm xem xong quyển này sẽ qua."

Vì vậy Trịnh An dẫn Thục Nghi đến Thiên Điện.

Thục Nghi chưa tới Hoa Nghiêm điện được mấy lần, Thiên điện lại càng là lần đầu tiên . Nói đến cũng thật buồn cười, nàng ta sống trong cung nhiều năm, tiểu hoàng tử đã được ba tuổi rồi, nhưng thư phòng của phu quân mình, nàng ta còn không quen thuộc bằng đám quân cơ đại thần ngoài kia.

Cũng đúng thôi, ai bảo phu quân nàng ta không phải là người bình thường chứ?

Thục Nghi theo Trịnh An đi vào Thiên Điện, Trịnh An mỉm cười mời nàng ngồi xuống, rồi phân phó Vân Thụy châm trà.

"Nương nương cũng biết, Vạn Tuế Gia xử lý quốc sự rất cần mẫn, khó có thể dừng nửa chừng. Vậy nên kính xin nương nương chờ một lát Vạn Tuế Gia sẽ qua sau."

Thục Nghi gật đầu nói, "Bổn cung ở đây nghỉ ngơi một lát cũng được, công công đi hầu hạ hoàng thượng đi."

Vì vậy Trịnh An liền trở về Chủ điện.

Sau thư án, Cố Uyên đang nhức đầu với bản tấu chương kia, mày nhíu càng sâu. Mặc dù tuổi tác chưa đến 30, nhưng nơi mi tâm đã hằn rõ một đường, đủ để biết chính sự vừa nhiều vừa mệt mỏi cỡ nào, bây giờ chỉ cần khẽ nhíu dấu vân ấy liền hiện ra.

Trịnh An im lặng đứng ở sau lưng hắn, nhìn tóc mai điểm mấy sợi bạc của chủ tử, trong lòng hơi chua xót.

Ông ta vốn là người của Lăng thị, mẹ đẻ của hoàng thượng, vào thời tiên hoàng, Lăng thị cũng đã từng rất được sủng ái. Bà vốn là nữ nhi quan gia, phụ thân là Quân Ky Đại Thần, thuộc hàng quan viên chính tam phẩm, thuở nhỏ bà đã được nuôi dưỡng ở khuê phòng, thông minh xinh đẹp, được xưng là tài nữ thế gia danh môn lúc bấy giờ.

Lăng lão gia vốn không định cho nàng vào cung, nào ngờ mùa xuân năm đó, tiên hoàng mở đại yến thiết đãi quần thần, ai cũng mang theo gia quyến vào cung dự tiệc. Tiên hoàng là một người đa tình, sau khi nhìn thấy Lăng thị, ông sửng sốt, về sau liền xuất hiện giai thoại thiên tử hạ mình chỉ để được nhìn nụ cười của mỹ nhân.

Nhưng xưa nay đế vương vốn bạc tình, Lăng thị là nữ nhi quan gia, tính tình dịu ngoan, việc gì cũng khiêm tốn nhẫn nhịn, hơn nữa bà còn từng rất được sủng ái, tất nhiên khiến không ít người đố kỵ, sinh lòng hãm hại.

Sau này, rốt cuộc tiên hoàng không lưu luyến cánh bướm trắng dịu ngoan ấy nữa, bên cạnh lại có nhiều loại hoa thơm cỏ lạ, Lăng thị liền nhanh chóng bị thất sủng, những phi tần địa vị không bằng bà ngày trước tất nhiên ghi hận trong lòng, suốt ngày châm chọc khiêu khích, giày vò một cô nương đang êm đẹp đến mức phát điên, cuối cùng treo cổ tự vận.

Sau khi tiên hoàng biết được chuyện này, đã từng buồn phiền mấy ngày, nhớ tới dáng vẻ Lăng thị dịu dàng thẹn thùng, cùng những ngày tháng ôn tồn khi trước, tất nhiên khó tránh khỏi đau lòng, cũng trách chính mình đã lạnh nhạt với bà.

Nhưng chút thương cảm ấy cũng nhanh chóng bị hòa tan trước hương sắc hậu cung, trước mẹ đẻ của thái tử —— cũng chính là đương kim Thái hậu Đậu thị đã thượng vị. Bà ta dùng tính cách sảng khoái mị hoặc của mình dẫn dụ tiên hoàng, trở thành tân sủng nơi hậu cung.

Lúc ấy Cố Uyên chỉ mới năm tuổi đã bị ẵm đến chỗ Đậu thị - người đã sinh hạ được thái tử, bắt đầu cuộc sống ăn nhờ ở đậu kéo dài 13 năm.

Suốt quáng thời gian ấy, Trịnh An vẫn luôn hầu hạ Cố Uyên, hậu hạ khi hắn còn là một hoàng tử không được coi trọng, đến lúc trở thành hoàng đế quyền khuynh thiên hạ, rồi bậc minh quân được mọi người kính ngưỡng hôm nay.

Ông nhìn hoàng đế lớn lên, nhìn ngài mất đi mẫu thân lúc còn thơ dại, nhìn hết thời thơ ấu cô độc chỉ mong có thể tìm được chút tình mẫu tử từ Đậu thị, rồi đến lúc ngồi ở chiếc ghế hoàng đế bễ nghễ thiên hạ nhưng lạnh lẽo hôm nay.

Chưa đủ đến ba mươi nhưng tóc mai đã điểm bạc. . . . .

Trịnh An cúi mắt, chôn chặt tiếng thở dài vào đáy lòng.

Giống như trong ca kịch thường hay hát, làm hoàng đế chẳng hề khoái hoạt như trong tưởng tượng, dù có cẩm y ngọc thực, vinh hoa phú quý, nhưng sự thiết sót trong lòng những thứ kia chẳng thể nào bù đắp được.

Trong ngự thư phòng rộng lớn chỉ có hai người —— hoàng đế trẻ tuổi ngồi trước án thư xử lý chính sự và ngự tiền tổng quản đứng ở sau lưng Hoàng đế cảm thán vì cuộc sống cô độc của hắn, ai cũng không phát hiện thời gian trôi qua.

Ở Thiên Điện bên kia, Thục Nghi đã uống đến ly trà thứ tư, Vân Thụy lúng túng đứng ở một bên, nhìn sắc mặt ngày càng khó coi của nương nương, mà chẳng biết an ủi thế nào, không thể bênh nàng ta nói Hoàng đế không tốt, đành phải lặng lẽ đứng ở đó đợi chờ cùng chủ tử.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch