Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Đế Chui Ra Từ Trong Mộ

Chương 36: Xoắn ốc thăng thiên

Chương 36: Xoắn ốc thăng thiên

Rất lâu sau đó một ông lão mặc quần áo từ thời Đường màu đỏ thẫm chậm rãi xuất hiện từ góc rẽ.

Bộ dạng ông lão rất gầy gò ốm yếu, máu thịt toàn thân dường như đều đã khô héo, chỉ còn lại một lớp da khô bọc lại xương cốt.

Từng mạch máu giống như những con giun đất nổi rõ dị thường trên lớp da khô nhăn nheo.

Vẻ mặt ông lão có chút âm trầm, quả óc chó cầm trong tay chơi mấy năm cũng bị bóp nát.

Vốn dĩ lão nhận được mệnh lệnh của cậu hai muốn lão giết một người, ông lão vốn định buổi tối sẽ ra tay, nhưng mà cậu hai hình như là không đợi được nữa lại cứ muốn bây giờ phải lập tức giết chết cậu thanh niên này, thân làm người hầu ở Tần gia cho nên lão cũng chẳng có tư cách mà cự tuyệt.

Ông lão không biết cậu thanh niên này đã làm cái gì mà lại khiến cậu hai trước nay vẫn luôn cẩn trọng giờ lại thất thố như thế.

Vốn định ở nơi ít người hoặc khi thiếu niên đó về tới nhà thì ra tay, ai ngờ cậu thiếu niên ấy căn bản là không ra bài theo lẽ thường.

Nghe giọng điệu thì sớm đã phát hiện ra mình theo dõi, vậy mà lại cố ý dụ mình tới đây.

Ông lão đi tới phía trước Tiêu Trần ba mét thì dừng lại, nhếch mép để lộ ra hàm răng giống như ngô già vậy.

Ông già có chút trêu tức nói: “Cậu thiếu niên, cậu muốn chết như thế nào?”

Tiêu Trần sững sờ một chút, ông già khoa trương như vậy, Tiêu Trần đúng là lần đầu tiên gặp.

Tiêu Trần ha ha cười nói: “Chết là một chuyện rất trang trọng, sao ông lại có thể nói ra nhẹ nhàng như vậy được?”

Ông già cười cười, “Đương nhiên, chết là một chuyện rất trang trọng, nhưng mà cái trang trọng này là chỉ dành cho một số người, cậu chắc chắn không nằm trong số đó.”

Ông già nói xong cũng không phí lời thêm nữa, trực tiếp đấm về phía đầu Tiêu Trần một cái.

Tiêu Trần híp híp mắt lại, nội lực của ông già này không hề yếu như của Hoàng Phủ Phương Linh trước đó.

Khí của ông già này đã thành một dòng suối nhỏ, hơn nữa các khiếu huyệt trên người ông già này đều đã được đả thông.

“Chẳng lẽ đây chính là cao thủ tuyệt thế đã đả thông hai mạch nhâm, đốc trong truyền thuyết sao, nhưng mà nhìn không giống!” Tiêu Trần không nhịn được nói thầm trong bụng.

Lúc Tiêu Trần còn đang suy nghĩ thì nắm đấm của ông già đã ở ngay trước mắt.

“Ta có thiết đầu công!”

Tiêu Trần hớn hở đưa đầu mình hướng về phía nắm đấm của ông già.

Kim quang trong mắt ông già tăng vọt lên, nắm đấm mang theo khí lưu mãnh liệt thẳng tắp nện vào đầu Tiêu Trần.

Giây tiếp theo ông già liền nghe các khớp xương ngón tay mình kêu lên răng rắc hai lần, sau đó là cơn đau thấu đến tận tim.

Ông già sắc mặt xanh ngoét lui lại phía sau mấy bước, nhìn nhìn thiếu niên quỷ dị kỳ quái.

“Dùng đầu chọi với nắm đấm của mình, thế mà lại không xảy ra chuyện gì.”

Sắc mặt xanh ngoét của ông già càng thêm khó coi. Biết hôm nay đã gặp phải cao thủ rồi.

Tiêu Trần sờ sờ đầu mình, lắc đầu thở dài nói: “Thủ đoạn công kích giống y như con nhỏ Hoàng Phủ Phương Linh kia, lượng đổi mà chất không đổi.”

Hai mắt ông già lóe lên, bày ra một thế quyền, khí thế giống như sóng biển cuồn cuộn xô bờ vậy.

Tiêu Trần tiêu sái lắc đầu, châm chọc nói: “Ông già ông đã thấy chân trái giẫm lên chân phải xoắn ốc thăng thiên rồi sao?”

Khí thế của ông già đã lên tới tột đỉnh, căn bản là không vì lời nói của Tiêu Trần mà dao động chút nào.

Tiêu Trần bất đắc dĩ lắc lắc đầu: “Không vui tí nào.”

Nói rồi Tiêu Trần nhẹ nhàng nhảy lên một cái, dưới ánh mắt kinh hãi của ông già, Tiêu Trần cứ như vậy mà nhảy lên cách mặt đất tới ba bốn mét.

Tiêu Trần xoay một vòng trên không trung rất lả lơi, nói với ông già mặt còn đang ngây ngốc bên dưới: “Ông già hôm nay để cho ông thấy thế nào gọi là xoắn ốc thăng thiên.”

Nói rồi chân trái Tiêu Trần liền đạp lên trên chân phải, cả người lại nhảy lên cao thêm hai ba mét.

Tiếp theo Tiêu Trần cứ tiếp tục làm như vậy, chân trái giẫm lên chân phải, rồi chân phải lại giẫm lên chân trái, cứ như vậy dường như chỉ trong vài lần chớp mắt liền đã biến mất khỏi tầm mắt của ông già.

Ông già vẻ mặt như gặp phải quỷ vậy, “Cái tên thần kinh này không phải là xoắn ốc lên tới tận trên mây đấy chứ.”

Ông già lau lau mồ hôi lạnh túa ra trên trán, mừng thầm là hôm nay gặp phải một tên thần kinh, nếu không e là thân già này phải để lại xương cốt ở đây rồi.

Chiêu xoắn ốc thăng thiên này của Tiêu Trần thực sự vượt quá xa mức nhận thức của ông già.

Ông già buông bỏ khí thế toàn thân, nhắm đúng phương hướng liền co giò bỏ chạy.

“Nhất định phải trở về gia tộc báo những chuyện hôm nay thấy được cho gia chủ, dựa vào hiểu biết của gia chủ chắc có lẽ cũng đoán được phần nào.”

“Ông già, ông đã nghe nói tới một chiêu gọi là quyền pháp từ trên trời rơi xuống chưa, ồ, không đúng, phải là cước pháp.”

Trong lòng ông già vừa buông lỏng được một chút, trong đầu liên vang lên giọng nói của Tiêu Trần.


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch