Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tống Siêu Cấp Học Bá

Chương 7:

Chương 7





Nghĩ nghĩ hắn lại cười nói:

- Nếu có thể con muốn gặp Vương An Thạch.

Phạm Trọng Yêm hơi khó hiểu, Vương An Thạch tuổi còn rất trẻ, cũng không phải là danh nhân gì, người nổi danh trong kinh thành so với y còn rất nhiều, chẳng hạn Âu Dương Tu, Tư Mã Quang, Phùng Kinh, Tăng Củng....

Nhưng đứa nhỏ này lại một lòng muốn gặp Vương An Thạch, thật sự kỳ quái.

Phạm Trọng Yêm không hỏi nguyên nhân, ông ta suy nghĩ một chút nói:

- Vương An Thạch đã ra ngoài rồi, tuy nhiên gần đây kinh thành có nhiều sự việc, ắt hẳn cháu sẽ có cơ hội gặp y.

Trong tâm Phạm Ninh vô cùng vui mừng, may mắn ông nội không hỏi tới vì sao hắn muốn gặp Vương An Thạch.

Hắn không thể trả lời được, cũng không thể nói ta muốn đi cùng lão nhân gia ngài chính là vì muốn đi gặp Vương An Thạch được.

....

Ba người hạ thuyền, Phạm Trọng Yêm ở kinh thành dạo chơi thời gian không dài, liền bảo người chèo thuyền ở kinh thành chờ ông ta mấy ngày, bọn họ lại ngồi trên chiếc xe bò đi vào trong thành.

Nội thành cùng ngoại thành không khác biệt nhiều, chỉ có điều bên trong thành kiến trúc xây dựng khá ngăn nắp, buôn bán thêm phồn vinh, người đi đường càng nhiều hơn, có thể nhìn thấy vài tòa nhà khá to.

Bọn họ cũng không đi quá sâu vào trong, xe bò nhanh chóng dừng lại trước một tòa nhà cũ nát ở thành Tây.

Phạm Ninh thấy tuy là nhà cũ nhưng chiếm diện tích không nhỏ, thật sự nó đã làm khá lâu rồi, sơn trên cửa đều đã phai màu, dựa vào lượng nước đọng trên mặt đất, nếu trời mưa to sẽ ngập.

Hơn nữa cảnh vật xung quanh cũng không tốt lắm, nhiều người ồn ào, phần lớn là những ngôi nhà nhỏ, những đứa trẻ chơi ở đầu đường chạy trốn khiến người ta cảm giác đó là một xóm nghèo.

Lúc này phía sau bỗng có người hô to:

- Hi Văn, là ngươi sao?

Phạm Ninh quay đầu lại, chỉ thấy hai người tùy tùng vây quanh một người đàn ông trung niên cưỡi ngựa đến, người đàn ông có làn da trắng nõn, khuôn mặt góc cạnh, ánh mắt mang thần thái sáng láng.

Đầu hắn ta mang mũ cánh chuồn, mặc triều phục đỏ thẫm, hiển nhiên là quan viên, ông ta từ xa đã nhìn thấy Phạm Trọng Yêm, kích động phất tay gọi to.

Phạm Trọng Yêm cười ha ha tiếp đón, nam tử xoay người xuống ngựa cùng Phạm Trọng Yêm ôm nhau một cái nói:

- Ta còn tưởng huynh không về kinh nữa.

- Lần này vào kinh có việc riêng, cũng không phải phụng chỉ vào kinh, đừng hiểu lầm.

- Ta biết huynh đến thăm Sư Lỗ, y không được khỏe, còn sắp bị giáng chức đi Quân Châu, ta cũng khuyên y lui về ở ẩn.

Hai người vừa đi vừa nói, đi vào trước cửa, Phạm Trọng Yêm kéo Phạm Ninh qua cười giới thiệu:

- Giới thiệu với ngươi đây là Phạm Ninh cháu ta, cũng là thần đồng bẩm sinh, lần này đặc biệt dẫn nó đến để cùng đồ nhi bảo bối của ngươi so tài.

Nghe nói cùng học trò cưng của mình đấu với nhau, ánh mắt quan viên lập tức sáng lên, đánh giá Phạm Ninh từ trên xuống dưới, vừa nhìn Phạm Ninh chỉ thấy ánh mắt hắn trong xanh phẳng lặng, không chút sợ hãi.

Nghé con mới sinh mà không sợ hổ! Quan viên gật đầu cười hỏi:

- Cháu có biết ta là ai không?

Phạm Ninh nhẹ nhàng lắc đầu, trước mặt người xa lạ, hắn đến giờ luôn kiềm chế, không lộ tài năng.

Thậm chí đối với Phạm Trọng Yêm cũng thế, sau khi cùng Phạm Trọng Yêm lên thuyền Phạm Ninh mới dần dần lộ ra mặt chân thực.

Phạm Trọng Yêm đối với đứa cháu mưu mô xảo quyệt này đã sớm biết rõ, tuy nhiên chỉ cần tính cách hắn nghiêm chỉnh ông ta cũng không quản nhiều.

Phạm Trọng Yêm cười nói:

- Ngươi muốn dùng tên tuổi của ngươi dọa cháu ta, đúng không?

Quan viên cười ha hả:

- Tên tuổi của ta làm sao qua được lão nhân ngài? Huynh xem xem, cháu ngài căn bản không để ta vào mắt.

- Đó là bởi vì nó không biết ngươi.

Phạm Trọng Yêm lúc này mới cười giới thiệu với Phạm Ninh:

- Vị trung niên tuấn tú này chính là Âu Dương Tu, con có thể gọi ông ấy là Dương bá bá!

Âu Dương Tu hung hăng trừng mắt với Phạm Trọng Yêm:

- Chưa từng thấy qua huynh công khai chiếm tiện nghi như thế, cư nhiên lại để tôn tử của huynh gọi ta bá bá!

Phạm Ninh phát hiện bản thân từ sau khi có cái ông nội hời Phạm Trọng Yêm, sức miễn dịch của hắn đối với người nổi tiếng được nâng cao nhanh chóng.

Âu Dương Tu trước mắt lại chỉ làm cho hắn hơi kích động một chút, sau đó liền bình tĩnh lại, tương đương với kích động, trong lòng hắn càng nhiều hơn là sự hiếu kỳ.

Hóa ra vị này chính là Âu Dương Tu của Đường Tống bát đại gia, xem ra còn trẻ hơn nhiều so với ông nội.

Hắn vội vàng khom người thi lễ:

- Vãn bối Phạm Ninh thỉnh an Âu Dương tiền bối!

Âu Dương Tu có chút kinh ngạc, lại nhìn thật sâu Phạm Ninh, quay đầu nói với Phạm Trọng Yêm:

- Tôn tử của huynh thật sự rất thông minh!

Âu Dương Tu kém Phạm Trọng Yêm hai mươi tuổi, hai người kỳ thật là bạn vong niên, từ trước đến nay cũng chưa bao giờ luận vai vế.

Phạm Ninh hiển nhiên cũng nhìn ra điểm này, cho nên hắn mới gọi Âu Dương Tu là tiền bối, cũng không nhắc đến vai vế, khéo léo tránh được sự xấu hổ khi gọi bá phụ.

Phạm Trọng Yêm lại thản nhiên nói:

- Có ta khen nó là đủ rồi, ngươi không cần nhiều chuyện, tránh cho nó ngay cả chữ cũng không biết viết.

Phạm Ninh tức thì đỏ bừng mặt, mặt mo có chút không nhịn được.

Ông nội chính là đang chế giễu hắn mà! Lên phía bắc mười lăm ngày, hắn liền ở trên thuyền luyện chữ mười lăm ngày, nhưng lại chẳng tiến bộ bao nhiêu, chỉ nắn nót hơn một chút.

Chữ của hắn cách hai chữ "Thư pháp" còn kém mười vạn tám nghìn dặm nữa, khiến cho Phạm Trọng Yêm có chút thất vọng.

- Chúng ta vào trong phủ nói chuyện!

Âu Dương Tu vội vàng kéo ông nội Phạm Trọng Yêm vào trong phủ, Phạm Trọng Yêm đánh giá phòng một chút:

- Vĩnh Thúc, ngươi quả thật là nên mua nhà rồi, cứ thuê nhà người ta thế này cũng không phải là cách, nếu không phu nhân ngươi thật sự sẽ đuổi ngươi ra khỏi nhà đấy.

Âu Dương Tu thở dài:

- Giá nhà ở kinh thành cao như thế, ta nào có mua nổi? Hi Văn, chúng ta không nói chuyện này nữa, ảnh hưởng đến tâm trạng, tối nay tiểu đệ mười huynh, chúng ta không say không về!

Trong lòng Phạm Ninh thấy buồn cười, làm sao mà triều Tống cũng giống như đời sau, gặp mặt liền nói chuyện giá nhà, tuy nhiên hắn cũng rất tò mò, hiện nay giá nhà ở kinh thành là bao nhiêu?

….

Âu Dương Tu mời Phạm Trọng Yêm đến phòng khách, hai người lần lượt ngồi xuống vị trí chủ khách, mặc dù bên cạnh bỏ trống mấy chiếc ghế, nhưng Phạm Ninh vẫn ngoan ngoãn đứng đằng sau Phạm Trọng Yêm.

Trước mặt hai vị đại lão triều Tống trước mắt này, cũng không có vị trí của hắn.

Hai người hàn huyên vài câu, Phạm Trọng Yêm liền lấy ra một bọc trà đặt lên bàn, cười cười giao cho Âu Dương Tu:

- Một chút đặc sản của quê nhà, mặc dù không đáng tiền, nhưng quý ở tấm lòng.

- Thơm quá!

Âu Dương Tu ngửi thật sâu hương trà, cười với Phạm Trọng Yêm:

- Hương vị này hẳn là của vườn trà mười mẫu dưới chân núi Động Đình Đông Sơn, cống phẩm cao cấp nhất, trên phố cũng không mua được, không ngờ hôm nay Hi Văn tặng cho ta, hôm nay thật là may mắn mà!

Phạm Ninh ở một bên nhìn hồi lâu, sao hắn có thể không nhận ra mấy khối bánh trà hơi hơi trắng bệch này chính là trà Bích Loa Xuân đại danh đỉnh đỉnh của đời sau.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch