Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đối Tượng Hẹn Hò Là Thần Minh Chi Nữ

Chương 42: Lịch Sử Đen

Chương 42: Lịch Sử Đen




“Còn Thu tỷ thì sao?”

Chu Tự hỏi.

Thấy đối phương im lặng, Chu Tự lại hỏi:

“Kẹo mút?”

Lần thứ hai gặp mặt, Thu Thiển đang ăn kẹo mút.

Hơn nữa trong anh của nàng,

Ít nhiều cũng là thiếu nữ năm hai trung học

“Cũng được.”

Thu Thiển gật đầu, trong mắt mang ý cười.

Trên đường đi làm.

Chu Tự đang suy nghĩ chuyện Thu Thiển nói về tu vi.

Hắn cũng hiểu được ý đại khái, nhưng mạnh hơn hắn một bậc, đến lúc đó chênh lệch tuổi thọ sẽ không quá lớn.

Hắn vừa nghĩ đến cũng rất cảm động.

Nhưng bây giờ nghĩ đến việc này thì quá xa rồi, nếu Ma Chủng của hắn có chức năng như phiên bản bình thường, vậy thì có lẽ bậc bảy của hắn không phải là cực hạn.

Công lực ngàn năm mới là giới hạn của hắn.

Cũng không biết công lực ngàn năm có thể nuôi Ma Chủng uy đến bậc mấy.

Hơn nữa cũng không biết tu vi tăng lên sẽ mang lại ảnh hưởng gì cho cơ thể của hắn.

Hôm nay trước khi tan làm, có lẽ Ma Chủng sẽ hoàn thành hai vòng.

Đến lúc đó lại cho ăn thêm.

Tranh thủ hoàn thành chín vòng, tăng lên bậc tám.

Hắn dừng chút, lấy điện thoại ra xem bức ảnh trong bộ sưu tập.

Cũng may, vẫn còn.

Thu Thiển thù dai như vậy, không nói gì mà cũng không xóa đi, có lẽ là chưa phát hiện ra.

Lặng lẽ xóa đi, như vậy thì không còn lịch sử đen rồi.



Khi đến nơi làm việc, Chu Tự phát hiện Hàn Tô đang ở bàn lễ tân.

Có mấy quyển sách bày trước mặt nàng.

Hắn liếc nhìn một cái, đều là sách của giới tu chân.

“Ngăn bị ta xem?”

Phải hay không phải thì cũng đều giống nhau, hắn cũng không để ý việc này, hắn đến đi làm kiếm tiền, xem sách giới tu chân cũng giống nhau đọc tiểu thuyết bình thường.

Đều có thể trở nên cường mạnh.

Nhưng có một phần có thể khiến tốc độ trở nên cường mạnh của hắn nhanh hơn.

Nhìn thấy Chu Tự đến, Hàn Tô đứng lên.

Nàng nâng kính mắt theo thói quen, nói:

“Tốc độ đọc sách của ngươi có nhanh không?”

“Cũng được.”

Chu Tự trả lời.

Cũng không biết Hàn Tô có ý gì.

“Số sách này.”

Hàn Tô vỗ vào sách trên bàn:

“Đọc xong trước khi tan làm ngày thứ bảy, đến lúc đó chúng ta có việc nói với ngươi. Trong lúc đọc có vấn đề cũng không cần hỏi, để đến trước khi tan làm ngày thứ bảy rồi hỏi.”

“Được.”

Chu Tự gật đầu.

Có chút bất ngờ.

Tuy rằng bây giờ hắn cũng có rất nhiều thắc mắc, nhưng không dự định hỏi.

An tâm làm việc là được.

Tạm thời cũng sẽ không trừ ma vệ đạo lên người hắn, việc này càng không cần quan tâm.

Hàn Tô bàn giao xong bèn đi vào phòng nghỉ, Chu Tự bắt đầu xem xét bộ sách này.

Hắn không trực tiếp xem nội dung, mà đọc tên sách.

Kiến thức thuật pháp, kiểm kê công pháp, sách tranh linh thú đều có ở trong bộ sách này.

Sau đó hắn chọn đọc một quyển sách tên là Lý luận tu chân.

Quyển sách này ghi lại lý luận tu chân ngưng tụ sức mạnh, không đề cập đến công pháp.

Trên sách nói, trong trời đất ẩn giấu một loại vật chất không thể nhìn thấy, những vật chất này bắt nguồn từ trời đất, vừa giống thể khí lại giống thể rắn.

Vật chất này tràn ngập ở các nơi trong trời đất, thế giới có thể quan trắc còn xa mới so sánh được.

Nó thần bí, chưa được biết đến.

Cho đến cách đây rất lâu, lần đầu tiên có người phát hiện được sự tồn tại của nó, bắt đầu nhìn thấy nó, thậm chí hấp thụ nó.

Người này đặt tên cho nó là linh khí.

Linh khí, gốc rễ của vạn vật, căn cơ tu chân.

Sự xuất hiện của linh khí đã mở ra cánh cửa thế giới mới.

Thổ nạp pháp bắt đầu xuất hiện, công pháp ra đời.

Thuật pháp cũng xuất hiện theo đó.

Phi thiên độn thổ, rời núi lấp biển, trường sinh bất lão, trở thành việc có thể.

Giới tu chân giới sinh ra từ đó.

Người tu hành, có một bộ phận thuận theo đương nhiên tu ta thấy con người thật của ta, ngộ đạo trường sinh, là đạo tu.

Một bộ phận khác đi theo tiếng lòng của mình, khám phá điều mới, không theo quy tắc, vui buồn thất thường, như con người thật của ta nhưng không thể nhìn thấy ta, kiến tâm trường tồn, là ma tu.

Đạo tu và ma tu cùng một lòng hướng đạo, cùng một điểm đến.

Chu Tự đọc giới thiệu, cảm giác ma tu cũng không phải quá xấu mà.

Nhưng đi theo tiếng lòng..

Chính là muốn làm gì thì làm?

Quả nhiên, ma tu vẫn là phe phản diện.

Còn về cái gì mà con người thật của ta, bản ngã của ta, rất lấy làm tiếc, đọc không hiểu.

Không nhìn đến là được.

“Linh khí là một loại vật chất mà người bình thường không thể nhìn thấy cũng không thể cảm nhận được, vậy thì công lực ngàn năm của ta liệu có phải là loại vật chất như vậy không? Nhưng những người khác không thể nhìn thấy không thể cảm nhận được, mà ta cảm nhận được, hơn nữa còn tìm được biện pháp ngưng tụ? Cho nên vẫn là tiên lực?”

Nhưng hắn là do ma tu sinh ra, nghĩ đi nghĩ lại vẫn là ma lực.

Mất rất nhiều thời gian, hắn đã đọc xong quyển sách này.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch