Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đường Tăng Xông Tây Du

Chương 392: Đánh lên Đại Lôi Âm Tự

Chương 393: Đánh lên Đại Lôi Âm Tự

- Phật Tổ...
Nguyệt Quang Bồ Tát lo lắng.
- Không cần lo lắng, đây là kiếp số của bản tọa, không thể tránh né, nhớ kỹ, lúc Phật quang tái hiện giữa thiên địa, thì đi tiếp dẫn ta.
Như Lai Phật Tổ nói.
- Oanh...
Bên ngoài Đại Lôi Âm Tự, Tôn Ngộ Không đấm ra một quyền, thiên địa chấn động, toàn bộ Thiên giới run rẩy.
Hư không chôn vùi, đại môn của Đại Lôi Âm Tự bị đánh nát, quyền phong không cách nào tưởng tượng khuấy động ra.
Giờ khắc này, toàn bộ Thiên giới, vô số sinh linh đều nhìn về phía Tây Thiên Linh Sơn, nơi đó chấn động mạnh, để cho trong lòng người ta hoảng loạn, luôn cảm thấy có đại sự sắp phát sinh.
- A Di Đà Phật!
Như Lai Phật Tổ tuyên một câu Phật hiệu, một cỗ Phật quang mênh mông từ trên người hắn tản mát ra, kháng trụ quyền phong tựa như hủy diệt kia.
- Các ngươi nhanh chóng rời Linh Sơn, từ nơi nào đến, thì về lại nơi đó đi.
Như Lai Phật Tổ nhàn nhạt mở miệng, nhìn đám người Văn Thù Bồ Tát nói.
- Muốn đi? Đi được sao?
Tôn Ngộ Không lông đỏ cười lạnh, huyết sát chi khí ngập trời bao phủ toàn bộ Linh Sơn, bao trùm cả Đại Lôi Âm Tự vào.
Như Lai Phật Tổ mặt không đổi sắc, chỉ thấy tay hắn vạch một cái, một quang môn trống rỗng xuất hiện:
- Tất cả mọi người, lập tức rời đi.
- Bọn hắn đi không được!
Tôn Ngộ Không hét lớn, thi triển Hầu Vương Diệt Thế Quyền, đánh tan quang môn kim sắc.
- Như Lai Thần Chưởng!
Như Lai Phật Tổ chậm rãi xòe bàn tay ra, hư không oanh minh, bàn tay khổng lồ nhìn như chậm chạp, kì thực tốc độ nhanh đến kinh khủng, siêu việt thời gian.
- Oanh…
Tôn Ngộ Không lông đỏ bị đánh bay ra Đại Lôi Âm Tự, đồng thời trực tiếp bay ngược ra Linh Sơn.
Tất cả cường giả Phật giới thấy thế đều mừng rỡ.
Nhưng sau một khắc, huyết sát chi khí càng khủng bố hơn phô thiên cái địa cuốn tới, Tôn Ngộ Không vừa bay ngược ra Linh Sơn ngạnh sanh ngừng thế lui lại, một bước giẫm nát hư không, sau đó bỗng nhiên xông ra, lật tay nắm lấy Kim Cô Bổng, lóe lên, lại lần nữa xuất hiện ở trong Đại Lôi Âm Tự, Kim Cô Bổng mang theo uy thế nghiền ép hết thảy đánh về phía Như Lai Phật Tổ.
Như Lai Phật Tổ vội vàng đánh ra ba chưởng.
- Khanh khanh khanh...
Hoả tinh vẩy ra.
Kim Cô Bổng bị đánh đến cơ hồ muốn rời tay Tôn Ngộ Không.
- Như ý... Kim Cô Bổng!
Tôn Ngộ Không hét lớn, ở trên không trung xoay một vòng tròn, bỗng nhiên dùng Kim Cô Bổng chỉ về phía Như Lai Phật Tổ, Kim Cô Bổng đột ngột dài ra, đâm về phía Như Lai.
- Bất Diệt... Phật Đà thân!
Trên người Như Lai Phật Tổ kim quang đại tác, lần nữa vỗ ra một chưởng.
- Đinh...
Kim Cô Bổng chống đỡ ở trong lòng bàn tay của Như Lai Phật Tổ, một đạo gợn sóng vô hình lấy nơi này làm trung tâm, khuấy động bát phương.
Có bảy tám Phật tăng cách quá gần, bị gợn sóng tác động đến, trực tiếp hôi phi yên diệt, cái gì cũng không có còn lại.
Phật tăng khác kinh hãi, vội vàng lùi lại.
- Chết!
Tôn Ngộ Không gầm thét, trong miệng phát ra gào thét, một cỗ khí thế bá đạo bộc phát ra, huyết sát chi khí phô thiên cái địa, đối kháng Như Lai Phật Tổ.
Mới đầu Như Lai Phật Tổ còn thành thạo điêu luyện, nhưng thời gian dần trôi qua, kim quang trên người hắn bắt đầu biến hóa, mặc dù vẫn kim quang như trước, nhưng đã mang theo một tia khí tức thời gian.
- Luân Hồi chi quang...
Văn Thù Bồ Tát kinh hô.
- Phật Tổ ứng kiếp.
- Cái này làm sao bây giờ?
Các cường giả Phật giới lo lắng, nhưng tồn tại như Hung Thần cùng Như Lai Phật Tổ đại chiến, bọn hắn căn bản không giúp được gì.
- Các ngươi rời đi thôi, từ nơi nào đến, thì trở về nơi đó.
Như Lai Phật Tổ rất bình tĩnh, từ tốn nói.
Trước đó Như Lai Phật Tổ làm ra quang môn kim sắc vẫn còn, cũng không biết thông hướng phương nào.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch