Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Giáo Y Ngây Thơ

Chương 32: Hèn nhát sợ chết

 

- Theo lời bộ phận nhân sự, sau khi rời khỏi võ quán, cậu ta đã đi thẳng tới phòng chữa bệnh, chứ không ghé bất cứ chỗ nào khác, tuy nhiên nghe nói lúc nghỉ giải lao, Mạc Vũ Phi, đại tiểu thư của Mạc gia có tới phòng chữa bệnh, sau đó lại tức giận rời đi...

 

Người phụ nữ đeo kính kể lại tóm lược chuyện đám Mạc Vũ Phi tới phòng chữa bệnh cho hiệu trưởng nghe.

 

Về phần lúc đó trong phòng xảy ra chuyện cụ thể như thế nào, cô cũng không biết, bởi vì để bảo đảm sự riêng tư của nữ sinh, trường không lắp đặt camera ở phòng chữa bệnh hoặc phòng ngủ của họ.

 

Nhân viên phụ trách việc giám thị trường học, cũng không biết trong phòng chữa bệnh đã xảy ra chuyện gì.

 

- Thú vị, thú vị thật! Không ngờ sau khi Nhị công tử của Tiêu gia đến trường của chúng ta, lại còn có một người trẻ tuổi thú vị nữa tới, có lẽ sau này trong trường sẽ càng náo nhiệt đây! Tăng cường quan sát cậu ta, tuy nhiên không được động tới cậu ta!

 

Dù đầy trí tuệ và kinh nghiệm, hiệu trưởng cũng không suy đoán được gì từ chút manh mối kia, tuy nhiên càng không đoán ra được, càng cho thấy Miêu Húc không đơn giản.

 

- Dạ!

 

Người phụ nữ khẽ gật đầu, từ đầu đến cuối thân hình không hề nhúc nhích chút nào.

...

 

Buổi chiều, học sinh đã tan học, Miêu Húc nhìn lên bảng sắp xếp ca làm việc, thấy hôm nay không đến lượt mình trực, liền rời khỏi phòng chữa bệnh, định xem thử người đồng nghiệp của mình là ai, nhưng hắn thất vọng khi thấy phòng làm việc bên đó vẫn trống không, bác sĩ không thấy, y tá cũng không.

 

Miêu Húc cũng không để ý, dù sao còn nhiều thời gian, sẽ có dịp gặp mặt thôi.

 

Hắn đi thẳng tới bãi đậu xe, chờ Bạch Hiểu Thần, hắn muốn đợi để đưa cô về.

 

Rốt cuộc Bạch Hiểu Thần cũng xuất hiện, nhưng cô không đi một mình, mà đi cùng với tên mặt trắng Tiêu Tĩnh Thần, khiến Miêu Húc rất khó chịu. Hắn càng khó chịu hơn, khi Bạch Hiểu Thần ném lại một câu: “Anh lái xe về một mình đi!”, rồi theo Tiêu Tĩnh Thần leo lên chiếc Maserati màu xanh da trời của y.

 

- Tôi không lái xe đâu!

 

Nhìn chiếc Maserati đẹp tuyệt trần, Miêu Húc muốn khóc!

 

Lúc này Miêu Húc hết sức căm hận Tiêu Tĩnh Thần, tên khốn đó đã làm hỏng chuyện tốt của mình rồi!

 

Hắn không biết là, nếu không vì hồi sáng này hắn đụng vào bộ ngực sữa của Bạch Hiểu Thần, cô đã không đáp ứng lời mời của Tiêu Tĩnh Thần, cũng không ngồi lên chiếc xe thể thao của y.

 

Hắn đẩy chiếc xe điện của Bạch Hiểu Thần ra khỏi bãi đậu xe, nhất định không chịu ngồi lên xe, nếu không nghĩ tới việc sáng hôm sau có thể nhờ chiếc xe này mà gần gũi với Bạch Hiểu Thần, có lẽ hắn đã bỏ chiếc xe lại bãi đậu xe rồi.

 

Tuy nhiên đẩy chiếc xe đi không được bao xa, Miêu Húc buộc phải dừng lại, bởi vì phía trước xuất hiện một đám người, dẫn đầu là Mạc Vũ Phi, người mà hôm nay hắn đã gặp hai lần.

 

Bên cạnh cô, ngoài Lý Nhược Hi và Lâm Diễm đầy quyến rũ ra, còn có một người đàn ông đầu trọc, thân hình vạm vỡ.

 

Tên đầu trọc lạnh lùng nhìn hắn, ánh mắt sắc như dao lướt qua thân thể Miêu Húc, như muốn băm vằm hắn thành trăm ngàn mảnh.

 

Ba người Mạc Vũ Phi đứng phía trước, sau lưng họ còn có mười mấy thanh niên, tên nào cũng cường tráng, trông có vẻ là người luyện võ.

 

- Các bạn học sinh, làm cái gì vậy? À, tôi nhớ ra rồi, sáng nay khi các bạn tới khám bệnh, có bỏ lại một các mấy chụp hình ở chỗ tôi, tôi là người không tham của rơi, chỉ có điều là tạm thời chưa tìm được các bạn, cho nên đã để máy chụp hình trong ngăn kéo, các bạn chờ một chút, tôi lập tức đi lấy ngay đây!

 

Miêu Húc liền nở nụ cười nịnh nọt, xoay người rời đi.

 

Nhưng phía sau lưng hắn, cũng đã có mười mấy thanh niên vẻ mặt hung hãn, thoạt nhìn là những tên côn đồ từng giết người, chứ không phải như đám côn đồ nhãi nhép hắn đã gặp sáng nay.

 

- Ha ha, làm cái gì vậy? Sợ tôi chạy sao? Yên tâm đi, tôi chỉ đi lấy máy chụp hình, nếu các anh không tin tôi, tôi có thể để chiếc xe điện lại làm tin, tuy chiếc xe này hơi cũ, nhưng vẫn có giá trị hơn cái máy chụp hình kia mà?

 

Nụ cười trên mặt Miêu Húc càng rạng rỡ!

 

- Trầm Sa, ra tay đi!

 

Miêu Húc không nhắc tới chuyện hồi sáng còn đỡ, hắn nhắc tới càng chạm vào nỗi đau của Mạc Vũ Phi, khiến cô nổi cơn thịnh nộ, liền quay sang nói với tên đầu trọc bên cạnh.

 

- Dạ, tiểu thư! Bắt lấy hắn!

 

Trầm Sa cung kính chắp tay với Mạc Vũ Phi, rồi liền ra lệnh.

 

Trước, sau tổng cộng hai mươi mấy tên thanh niên hung hãn lao tới chỗ Miêu Húc.

 

- Này này, các bạn học sinh, hay là có hiểu lầm gì rồi? Có chuyện từ từ nói...

 

- Này...Đừng chụp “trứng” của tôi, đau lắm! Này...

 

Miêu Húc muốn chống cự, nhưng đối mặt với hai mươi mấy tên côn đồ hung hãn, làm sao hắn có thể chống lại được, chỉ trong thoáng chốc đã bị lôi tới trước mặt Mạc Vũ Phi.

 

- Các bạn học sinh, có lẽ có hiểu lầm rồi! Thôi được, các bạn muốn tôi làm cái gì, cứ nói ra đi, chỉ cần đừng đòi lấy mạng tôi, thì ngay cả trinh tiết của tôi, tôi cũng sẵn sàng dâng hiến!

 

Nhìn thấy Mạc Vũ Phi đứng ngay sát trước mặt, Miêu Húc vô cùng hoảng sợ.

 

- Mang đi!

 

Mạc Vũ Phi không muốn nói nhảm với tên vô liêm sỉ này, buông ra một câu, rồi liền xoay người rời đi.

 

Lý Nhược Hi liếc nhìn Miêu Húc, trong mắt thoáng hiện nét cười, có vẻ mình đã đoán đúng, rõ ràng gã này đánh thắng thầy Tiêu, là do đã có thỏa thuận, cho nên thầy Tiêu mới cố ý nhận thua.

 

Khuôn mặt Lâm Diễm lộ vẻ hết sức khoan khoái, dù là Vũ Phi mạnh mẽ hay người của Thanh Nguyệt hội lợi hại, thì tên này có mồm mép cỡ nào, cũng phải thúc thủ chịu trói trước người của Thanh Nguyệt hội thôi. Đợi lát nữa đưa hắn tới chỗ kia, mình cũng sẽ trừng trị hắn!

 

Vừa nhớ tới cảnh tượng hồi sáng, Lâm Diễm đã hận tới mức nghiến răng nghiến lợi, bắt đầu suy tính cách trừng trị Miêu Húc như thế nào.

 

Tên đầu trọc được gọi là Trầm Sa kia, cũng không thèm liếc nhìn Miêu Húc, nếu không vì đại tiểu thư sai bảo, y cũng không thèm ra mặt xử lý một tên hèn nhát sợ chết như thế này!

 

Phải công nhận là hiệu suất làm việc của đám xã hội đen này rất cao, chỉ trong vài phút ngắn ngủi, chúng đã đưa Miêu Húc lên một chiếc mini buýt, không để lại bất cứ dấu vết nào trên hiện trường, ngay cả chiếc xe điện kia cũng được dắt qua để ở bên đường.


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch