Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Giáo Y Ngây Thơ

Chương 47: Chắc chắn sẽ chết

 

Nhưng nếu không lấy ra, chắc chắn hắn sẽ chết!

 

Hiện giờ Thất Thương Tuyệt Tình Cổ phát tác càng lúc càng nhanh, thấy lòng bàn tay đã biến thành màu vàng nhạt, hắn thật sự không biết mình còn có thể chống chọi được bao lâu, có lẽ sáng ngày mai khi hắn thức dậy, chúng sẽ biến thành màu vàng, rồi vài ngày sau sẽ là màu tím.

 

Có lẽ...

 

Trên đời không có nhiều “có lẽ” như vậy, Miêu Húc cũng không suy nghĩ tiếp tục về vấn đề đó nữa, với tâm trạng bàng hoàng, hắn mơ mơ màng màng thiếp đi.

 

...

 

- Miêu Húc, tên khốn kia, đi ra đây cho tôi!

 

Trong lúc mơ màng ngủ, Miêu Húc chợt nghe tiếng hét chói tai, lập tức hắn bật dậy trên giường.

 

Tuy nhiên, sau khi xác định chung quanh không có sát thủ, cũng không có tử thần, mà Thất Thương Tuyệt Tình Cổ cũng không phát tác, hắn mới nhận ra là ngoài cửa có người đang quát gọi mình.

 

Hắn lại rũ người xuống, thậm chí mắt nhắm mắt mở, loạng choạng bước xuống giường, bước tới mở cửa ra, đã thấy Bạch Hiểu Thần đứng trước cửa, mặt lộ vẻ hết sức tức giận.

 

- Có gì không vậy?

 

Miêu Húc lộ rất vẻ mệt mỏi, như thể vẫn còn đang ngái ngủ.

 

- Anh...Anh...Sao anh không mặc quần áo?

 

Bạch Hiểu Thần đang hết sức phẫn nộ, sáng nay, khi tỉnh dậy, cô phát hiện quần áo của mình đã bị cởi ra, tuy vẫn còn đồ lót, nhưng vừa thoáng nghĩ tới một số cảnh tượng không hay, cô đã không chịu nổi, chẳng lẽ nhân lúc mình ngủ say, tên khốn kia đã làm gì mình rồi?

 

Cô tức giận mặc quần áo, vừa xong là chạy tới đây hỏi tội hắn, nào ngờ tên khốn này lại chỉ mặc có mỗi cái quần lót chạy vội ra, trong lúc bất chợt, Bạch Hiểu Thần nhìn thấy một bộ phận trên người hắn đang vểnh lên, lập tức cô đỏ mặt.

 

Sự tức giận đã giảm đi ba phần.

 

Miêu Húc sững sờ, lúc này mới cúi đầu nhìn xuống, nhận ra trên người mình chỉ có độc cái quần lót, lại là loại quần lót dán sát người, mà cái của nợ kia, do hiện tượng...đến hẹn lại lên vào mỗi sáng sớm, đang ngẩng cao đầu một cách oai phong.

 

- Á...Cô lưu manh!

 

Miêu Húc kinh hãi hét lên, đưa hai tay che ngực, rồi chợt nhận ra, đáng lẽ mình phải che phía dưới mới đúng, hắn vội bụm phía dưới lại, hai chân khép chặt, dáng vẻ rất ngượng ngùng.

 

- Ai lưu manh? Hả? Rõ ràng là anh không mặc quần áo chứ ai!

 

Bạch Hiểu Thần tức giận kêu lên, mình còn chưa mắng hắn là lưu manh, ngược lại hắn lại chửi mình!

 

- Có ai ngủ mà mặc quần áo? Cô đúng là sắc lang!

 

Miêu Húc cực lực phản đối.

 

...

 

Bạch Hiểu Thần tức muốn ói máu, hắn lại dám mắng mình là sắc lang? Mình tới là muốn hỏi hắn tối hôm qua hắn đã làm gì mình, mình còn chưa mắng hắn là sắc lang, vậy mà hắn dám chửi mình? Dù mình có là sắc lang, cũng không chọn hắn để sàm sỡ đâu!

 

- Anh mặc quần áo đàng hoàng vào đi!

 

Bạch Hiểu Thần cố nén giận, lạnh lùng nói.

 

- Hừ...

 

Miêu Húc hừ lạnh, đóng cửa đánh “rầm” một tiếng, dường như cảm thấy rất oan ức.

 

Sau khi đóng cửa lại, hắn hơi nhướng mày, trong lòng rất băn khoăn, mới sáng sớm, Bạch Hiểu Thần muốn hỏi mình về chuyện gì? Chẳng lẽ là chuyện tối hôm qua? Nhưng lúc đó cô đã ngủ say, không thể biết được mình đã làm gì...

 

Hơn nữa, quần áo trên người mình sao cũng bị cởi ra? Hắn nhớ lại, lúc mình nằm xuống giường, mình đâu có cởi quần áo?

 

Nhanh nhẹn mặc quần áo vào, Miêu Húc lại mở cửa đi ra ngoài. Vừa bước ra, hắn đã nhìn thấy Lâm Hâm Tuyền cầm một con dao phay đang dựa vào khung cửa, còn Bạch Hiểu Thần thì ngồi trên sô pha phòng khách, trông dáng vẻ như huyện quan xử án nơi công đường.

 

- Cái này...chuyện gì vậy?

 

Miêu Húc càng hoảng sợ, mặt mày thất sắc.

 

- Lại đây...

 

Bạch Hiểu Thần ngoắc ngoắc tay về phía Miêu Húc, ròi chỉ chỉ vào ghế sô pha trước mặt mình.

 

- Làm...Làm...Làm cái gì? Tôi có thể...có thể nói cho cô biết, tiết hạnh...của tôi rất quan trọng...Tôi thà chết chứ không chịu đâu...

 

Miêu Húc co rúm người lại, ánh mắt đầy hoảng sợ, mặt mày tái nhợt, cả người run rẩy đi tới trước mặt Bạch Hiểu Thần, ngoan ngoãn ngồi xuống .

 

- Tiết hạnh cái chết tiệt! Nói, tối hôm qua anh đã làm gì Hiểu Thần?

 

Lâm Hâm Tuyền không muốn nghe tiếp, cái tên khốn kiếp này, sao lại có thể vô liêm sỉ đến mức này?

 

Một chiêu thức cứ dùng đi dùng lại vài lần, còn không nói, nhưng vô liêm sỉ tới mức lúc nào cũng dùng, thì thật sự hết nói nổi rồi!

 

- Làm gì ư? Tôi có thể làm cái gì? Một cô...à, một thiếu niên ngây thơ như tôi, thì có thể làm gì được hai cô kia chứ?

 

Miêu Húc kinh ngạc, suýt nữa nói nhịu mình chỉ là một “cô gái nhỏ”.

 

- Bớt nói nhảm đi! Tối hôm qua bọn tôi đều uống say, trong lúc bọn tôi say ngủ, anh đã làm cái gì? Tốt nhất là anh nên thành thật khai báo, nếu tôi phát hiện anh nói dối nửa câu, hừ...

 

Lâm Hâm Tuyền giơ cao con dao phay trong tay mình lên.

 

Miêu Húc rụt cổ, vội vàng kể lại chuyện tối hôm qua một lượt, đương nhiên là lược bỏ đoạn giết người và đoạn hắn cởi quần Bạch Hiểu Thần.

 

Theo lời kể của hắn, sau khi hai cô uống say, hắn không chỉ trả tiền rượu cho hai cô, mà còn cố gắng dìu hai cô về nhà.

 

Do sợ hai cô hiểu lầm, hắn chỉ giúp hai cô cởi giày, đắp chăn, rồi liền trở về phòng của mình.

 

- Anh nói thật chứ?

 

Hai cô lộ vẻ không tin tưởng lắm.

 

- Đương nhiên, tôi có thể thề, nếu như tôi nói dối nửa lời, cho thiên lôi đánh chết đi, chết không yên lành!

 

Miêu Húc lộ vẻ nghiêm túc và trang trọng giơ hai ngón tay lên, nhưng trong lòng lại nghĩ, thật sự là cũng không nói sai, chỉ là đã lược bớt một số chi tiết thôi.

 

Nghe Miêu Húc nói xong, Lâm Hâm Tuyền và Bạch Hiểu Thần liếc nhìn nhau, đồng thời khẽ gật đầu, xem như đã tin tưởng lời của hắn.

 

Thật ra sáng nay khi tỉnh lại, Bạch Hiểu Thần chỉ thấy quần của mình đã bị cởi ra, nhưng trong người và trên người cũng không thấy có gì khác lạ, đã nghĩ có thể mình đã cởi ra trong lúc ngủ.

 

Nếu quả thật là chính tay Miêu Húc cởi quần của cô, cô không tin rằng hắn có thể chống đỡ được sự hắp dẫn của cơ thể cô.

 

Chất vấn Miêu Húc một chút, là muốn xác định rốt cuộc tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì.

 

- Rốt cuộc là có chuyện gì?

 

Thấy hai cô gái liếc nhìn nhau, Miêu Húc nghi hoặc hỏi.

 

- Không có gì, anh có thể đi đánh răng rửa mặt rồi.

 

Bạch Hiểu Thần trợn mắt nhìn Miêu Húc, rồi xoay người lại đi về phía phòng mình, cô định xách túi đi làm.chu


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch