Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Homestay Nhà Tôi Thông Cổ Đại

Chương 1: Khai Trương Đại Cát 1

Chương 1: Khai Trương Đại Cát 1




Từng cơn gió lớn gào thét theo đó là một loạt âm thanh lộc cộc truyền đến.

Một cô gái trẻ có vóc dáng mảnh khảnh lê dép chạy ra khỏi bếp, nhìn thấy trời đầy mây đen có thể sắp mưa, cô nhanh chóng đóng hết cửa sổ thông gió. Ngay sau khi đóng cửa thì trời mưa như trút nước. Thời tiết Lệ thành vẫn thất thường và xấu như mọi khi, buổi sáng bầu trời quang đãng nhưng chỉ một lúc sau thì lại mưa như trút nước. Bất quá Chân Minh Châu là người bản địa nên đã quá quen với việc này.

Chân Minh Châu vừa định quay người vào bếp thì điện thoại reo lên, là một cuộc gọi video. Cô nhanh chóng click mở video trò chuyện, trên màn hình xuất hiện một cô gái. Mái tóc cô ấy được cột lên một cách tùy ý, khuôn mặt sáng bóng nhưng mắt lại hiện rõ quầng thâm.

Cô gái trông tinh thần có vẻ uể oải nhưng giọng nói sang sảng lớn tiếng nói: “Bà chủ Chân khai trương đại cát!”

Chân Minh Châu nở nụ cười xán lạn, giọng nói trong trẻo: “Lúc này người bận rộn như cậu sao lại có thời gian gọi điện cho tớ? Tớ thật có mặt mũi nha.”

“Đương nhiên, với tớ thì cậu quan trọng hơn công việc. Ngày đầu tiên khai trương như thế nào? Tốt không?”

Chân Minh Châu xoay điện thoại 360 độ, sau đó dừng lại khung cảnh bên ngoài cửa sổ rồi nói: “Ngày đầu tiên khai trương trời mưa to nên không có khách.”

“Tớ tin tưởng cậu nhất định có thể làm được…” còn chưa nói xong thì đầu bên kia điện thoại truyền đến tiếng người gọi, cô ấy liền uể oải nói: “Không được rồi tớ có việc.”

Sau đó cô ấy liền vội vàng cúp điện thoại.

Chân Minh Châu cười khẽ một tiếng: “Đây là coi trọng tớ hơn công việc sao? Lâm Nghiên cậu cũng thật biết nói dối.”

Khi cười đủ rồi Chân Minh Châu bắt đầu lo lắng cho Lâm Nghiên. Không biết Lâm Nghiên đã tăng ca bao lâu, trông sắc mặt của cô ấy rất kém.

“Đinh” Bỗng nhiên âm báo điện thoại vang lên, Chân Minh Châu vừa click mở liền nhìn thấy Lâm Nghiên chuyển khoản 8888 với nội dung: Khai trương đại cát

Lâm Nghiên là bạn thân nhất của Chân Minh Châu, chơi thân với nhau từ cái thời còn mặc quần hở đáy. Mẹ bọn họ sinh hai người ở cùng một bệnh viện, Lâm Nghiên lớn hơn Chân Minh Châu ba ngày tuổi nên hai người bọn nhỏ từ rất nhỏ đã quen biết nhau.

Về sau mẹ Chân Minh Châu bị ung thư. Mặc dù gia đình họ đã dùng hết tiền tiết kiệm và bán nhà ở thành phố nhưng vẫn mẹ cô vẫn không qua khỏi.

Vì ba Chân đã bán nhà ở thành phố, hai người không có chỗ ở nên ba Chân đã dẫn Chân Minh Châu về quê quán của ông ở Ly Sơn. Ở đây ông có một căn nhà lớn nhưng lại là nơi vắng vẻ, chim không thèm ị. Mặc dù nhà cũ rất lớn nhưng vẫn còn bừa bộn do không được dọn dẹp thường xuyên. Ba Chân suy nghĩ nhiều lần liền mở một homestay. May mắn là ngành du lịch ở Ly Sơn cũng khá phát triển, nên dù có nhiều homestay nhưng vẫn có một số du khách thích sự thanh tịnh đến trọ ở chỗ ông.

Việc kinh doanh cũng miễn cưỡng xem như không tệ, nhìn lên tuy bọn họ chẳng bằng ai nhưng nhìn xuống cũng khá hơn nhiều hơn.

Ba mẹ Lâm Nghiên mở một cửa hàng nhỏ bán ngũ cốc và dầu muối trong thị trấn. Khi ba Chân mở homestay lại thường xuyên nhập hàng, vốn gia đình bọn họ đã quen biết nhau nay lại thường xuyên qua lại nên ngày càng thân thuộc hơn.

Chân Minh Châu và Lâm Nghiên chơi chung quậy phá với nhau từ nhỏ. Về sau, Lâm Nghiên học chuyên ngành lập trình viên. Lúc còn học đại học đã đến thực tập tại một công ty lớn, sau khi tốt nghiệp thì thuận lợi trở thành nhân viên chính thức. Mặc dù Lâm Nghiên kiếm được không ít nhưng làm việc theo văn hóa 996 cũng ăn không ít khổ. Còn Chân Minh Châu thì về nhà kế thừa homestay của ba Chân.

*Văn hóa 996: Phổ biến ở các công ty công nghệ lớn, công ty khởi nghiệp và các doanh nghiệp tư nhân. Cụ thể, những công ty áp dụng văn hóa khắc nghiệt này yêu cầu nhân viên làm việc từ 9h sáng đến 9h tối, 6 ngày mỗi tuần.

Tuy nhiên, trước khi Chân Minh Châu về nhà thì một sự kiện vô cùng đặc biệt đã xảy ra.

Cô trúng thưởng xổ số.

Ngày tốt nghiệp đại học, Chân Minh Châu tùy tiện mua xổ số theo ngày sinh của ba người trong gia đình. Thế nhưng không ngờ cô lại trúng giải nhất trong kỳ quay thưởng đêm đó, giải thưởng đến hiện tại là 625 vạn nhân dân tệ cho mỗi người.

Chân Minh Châu ngồi xe xuyên đêm về nhà, cô lao vào nhà ôm chầm lấy ba Chân và gầm rú điên cuồng khiến ba Chân sợ hãi còn tưởng con gái xảy ra chuyện gì. Sau khi biết mọi chuyện thì cả hai cha con cùng nhau đứng ngoài sân hướng lên mặt trăng mà gầm rú. Cũng may xung quanh không có nhà ở, nếu không sẽ dọa họ sợ chết khiếp vì tưởng rằng có người sói xuất hiện.

Hai cha con chưa từng trải qua sự kiện đáng mừng như vậy nên không khác gì những kẻ dở hơi. Họ âm thầm đi nhận giải thưởng, sau khi khấu trừ thuế thì số tiền còn khoảng 500 vạn.

Với số tiền này thì hai cha con họ đã giàu lên chỉ trong một đêm. Sau đó, Chân Minh Châu đã bỏ ra 300 vạn để trang trí lại homestay. Nháy mắt căn nhà cũ kỹ 20 năm trước trở thành một căn homestay mới vừa cổ kính lại vừa xa hoa.

Dư lại 200 vạn, Chân Minh Châu lấy ra 30 vạn mua một chiếc ô tô nhỏ nhưng chất lượng không tồi, mặt khác cô đưa cho ba Chân 100 vạn.

Thời trẻ, ba Chân và mẹ Chân có một ước mơ là đi du lịch khắp nơi để ngắm cảnh núi non sông nước. Mặc dù mẹ Chân đã qua đời nhiều năm nhưng ba Chân và Chân Minh Châu vẫn còn nhớ đến nguyện vọng này. Trước kia khi cuộc sống khó khăn nên không ai nhắc đến, hiện tại hai người bắt đầu thương lượng về việc này. Ba Chân quyết định giao lại homestay cho con gái, lái một chiếc RV nhỏ, mang theo một số tiền cùng hai chú chó lớn của bọn họ là Đại Bạch và Đại Hoàng, bắt đầu chuyến hành trình du lịch khắp mọi miền đất nước.

Còn Chân Minh Châu sau khi đã trang hoàng lại homestay thì nghiễm nhiên thăng chức thành cô chủ nhỏ, tương lai cô sẽ là bà chủ.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch