Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Homestay Nhà Tôi Thông Cổ Đại

Chương 15: Tìm Trưởng Thôn 1

Chương 15: Tìm Trưởng Thôn 1




Tiểu Thạch Đầu ngơ ngác. Tuy rằng cậu nhóc trông rất hiểu chuyện nhưng cũng chỉ là một đứa bé, nên căn bản không biết nên hỏi cái gì. Cậu im lặng khẩn trương nắm chặt góc áo.

Chân Minh Châu mỉm cười, nói: “Nhóc không biết hỏi gì sao?”

Tiểu Thạch Đầu nhẹ nhàng gật đầu, bất an đung đưa chân nhỏ.

Chân Minh Châu nhìn cậu suy nghĩ, đến cô cũng nhận ra bản thân không biết cậu nên hỏi những gì. Nhất thời mắt to nhìn mắt nhỏ không biết nói gì.

Hai người bọn họ nhìn nhau trong chốc lát, lúc này Chân Minh Châu nhìn qua quần áo của cậu nhóc liền biết việc đầu tiên mình cần làm là gì.

Cô lầm bầm: “Mình làm người tốt đến cùng vậy.”

Tiểu Thạch Đầu ngây thơ nhìn cô.

Chân Minh Châu: “Chị dẫn nhóc đi mua quần áo.” Cô cũng thật khó khăn mà. Hôm nay là ngày thứ ba khai trương, cô vẫn chưa kiếm được một phân tiền mà lại phải tiêu tiền. Ôi trên đời này như thế nào vẫn còn người tốt như cô nha.

Chân Minh Châu lấy xe chìa khóa xe và điện thoại rồi nói: “Đi thôi.”

Cô cúi đầu nhìn thoáng qua đôi chân trần của cậu nhóc liền một tay bế cậu lên: “Thật sự là thiếu nợ nhóc mà.”

Nhóc con liền vội vàng nói: “Em có thể tự đi.”

Chân Minh Châu: “Em có giày để mang sao? Làm thế nào mà đi? Trẻ con không cần ngượng ngùng.”

Chân Minh Châu ôm Tiểu Thạch Đầu ra cửa, khi cổng lớn mở ra cậu nhóc liền khiếp sợ a một tiếng, hai mắt mở lớn đầy vẻ mê mang. Rõ ràng khung cảnh ngày hôm qua không phải như vậy.

Cậu còn nhớ rõ, ngày hôm qua khi cậu ngồi xổm trước cổng trú mưa chỉ cần liếc mắt là có thể nhìn thấy rừng cây rậm rạp. Nhưng bây giờ khi chị gái này mở cửa ra, dù phía trước cũng có cây cối nhưng lại có thêm một con đường đá bằng phẳng.

Trước giờ cậu chưa bao giờ nhìn thấy con đường đá dài như vậy. Cậu nhóc lại ngơ ngác há hốc mồm.

Chân Minh Châu ôm cậu đi đến gara ở phía sau, đặt cậu vào trong xe. Cậu nhóc bất an nhẹ nhàng xoay xoay người. Cậu rất sợ nhưng lại không dám lên tiếng, cậu không ngừng tự thôi miên chính mình: Chị ấy không phải người xấu, không phải người xấu, không phải người xấu.

Chân Minh Châu đâu biết rằng cậu nhóc đã sợ hãi đến ngây người. Cô ngược lại cảm khái: “Nhóc con thật thú vị, còn rất trầm ổn nữa.”

Cô lên xe lập tức nổ máy, chiếc xe lao vun vút ra ngoài.

Tiểu Thạch Đầu khiếp sợ: “!!!” Khuôn mặt nhỏ của cậu trắng bệch, bả vai run rẩy, cảm giác như muốn đi tè ra quần.

Chân Minh Châu không hề hay biết vẫn tiếp tục nói chuyện: “Trước tiên chị mang nhóc đến ủy ban đăng ký, sau đó lại đi mua quần áo.”

Khuôn mặt cậu nhóc nghiêm túc, trịnh trọng vâng một tiếng. Tuy nhiên hai mắt cậu dán chặt vào cửa sổ ô tô, nhìn chằm chằm khung cảnh thay đổi nhanh chớp bên ngoài. Theo tốc độ xe mà tim cậu càng đập nhanh hơn, cảm giác muốn tè ra quần cũng mãnh liệt hơn.

Chân Minh Châu tuy rằng quyết định đưa Tiểu Thạch Đầu đến đồn cảnh sát nhưng sẽ đi theo trình tự bình thường.

Ở chỗ bọn họ cứ một thời gian liền tìm thấy một người đi phượt bị lạc đường, khi đó đều thống nhất là sẽ đưa người đến ủy ban của thôn để đăng ký. Đây cũng là một trong những “thành quả công tác” của thôn bọn họ.

Chân Minh Châu lái xe đến ủy ban thôn, cũng may đêm qua có mưa nếu không hôm nay đi đường khói bụi lại bay mịt mù.

Ủy ban thôn cách chân núi không xa, chỉ mất vài phút lái xe đã đến. Chân Minh Châu vừa đỡ cậu nhóc xuống liền nhìn thấy thư ký kiêm trưởng thôn Triệu Xuân Mai đi ra. Triệu Xuân Mai đến Ly Sơn từ hai mươi năm trước, thời gian ở trong thôn còn dài hơn Chân Minh Châu, rất quen thuộc với những gia đình ở đây.

“Ôi! Tiểu Chân sao lại đến đây? Đây là...?” Tầm mắt Triệu Xuân Mai dừng lại trên người Tiểu Thạch Đầu, hai đầu chân mày nhíu lại. Nhưng sau đó ánh mắt lại sáng lên mang theo một tia kích động.

Chân Minh Châu lắc lắc tay cậu nhóc nói: “Đứa nhỏ đi lạc.”

Triệu Xuân Mai nhìn cách Chân Minh Châu ôm đứa nhỏ liền vội vàng đi đến muốn ôm cậu: “Để dì tới ôm cậu bé.” Sau đó nhìn thấy bộ dạng gầy gò như que củi của cậu nhóc liền đau lòng nói: “Cậu nhóc này cũng quá đáng thương.”

Tiểu Thạch Đầu thấy người lạ liền ôm chặt lấy cổ Chân Minh Châu, cảnh giác nhìn Triệu Xuân Mai.

Chân Minh Châu vỗ vỗ mông cậu nhóc: “Đến để dì Triệu ôm một cái, dì Triệu là người rất tốt. Dì ấy là thư ký kiêm trưởng thôn của chúng ta.”

Tiểu Thạch Đầu nghe vậy liền hiểu vì thôn cậu cũng có thôn trưởng. Nhưng mà không phải thôn trưởng đều là nam hay sao?

Môi cậu mấp máy, cảm thấy nơi này thật kỳ quái. Cậu rốt cuộc đã đi lạc đến địa phương kỳ quái nào vậy.

Tuy vậy cậu nhóc cũng biết tốt xấu, mặc dù rất căng thẳng nhưng cậu vẫn giang hai tay để Triệu Xuân Mai ôm.

Triệu Xuân Mai ôm cậu nhóc, chân mày nhíu chặt đến nỗi có thể kẹp chết con ruồi. Cậu bé này bị thiếu dinh dưỡng trầm trọng.

“Đi vào trước rồi nói” Triệu Xuân Mai ôm cậu nhóc ngồi xuống, sờ sờ bụng nhỏ của cậu rồi nói: “Đã ăn sáng chưa?”

Chân Minh Châu gật đầu: “Tối hôm qua phát hiện cậu nhóc trước cửa nhà. Bởi vì trời mưa nên cũng không thể gấp gáp xuống núi nên đành cho cậu nhóc mặc quần áo của cháu khi còn nhỏ.”

Triệu Xuân Mai gật đầu tỏ vẻ đã biết, hèn gì trông có vẻ không thích hợp.

Chân Minh Châu lại tiếp tục: “Hôm qua cháu không dám để cậu nhóc ăn nhiều, chỉ uống một cốc nước đường đỏ và một bát cháo trắng. Sáng nay ăn một cái trứng gà, một chén cháo còn có một cái tiểu long bao nhân thịt bò.”

Triệu Xuân Mai gật đầu.

Chân Minh Châu muốn nói tỉ mỉ hơn: “Cậu nhóc ngay cả đồ lót cũng chẳng có, giày cũng không, nên cháu định đến đây đăng ký rồi dẫn cậu nhóc đi mua quần áo sau đó đến đồn cảnh sát.”

“Hơn nữa trên tóc nhóc con này còn có rận, quần áo rách rưới, cháu sợ quần áo cũng có rận nên đã mang đi đốt.”

Triệu Xuân Mai: “Dì đã biết rồi.”

Bà lắc nhẹ cánh tay Tiểu Thạch Đầu rồi dịu dàng hỏi cậu: “Cậu nhóc tên là gì?”

Tiểu Thạch Đầu mím môi nghiêm túc trả lời: “Gọi là Tiểu Thạch Đầu ạ.”

Chân Minh Châu tiếp lời: “Cháu đã hỏi qua, cậu nhóc không có tên thật chỉ có nhũ danh. Bất quá nhóc con còn nói một vài điều khác rất khó hiểu... Nhưng có lẽ do quá đói nên xuất hiện ảo giác...”

Trước nay Chân Minh Châu không nghĩ đến việc cùng Tiểu Thạch Đầu khớp “khẩu cung”, cũng không dạy cậu “cách trả lời”

Cô không nghĩ một cậu bé có thể ứng phó được những câu hỏi này. Nhưng dù sao cậu vẫn còn nhỏ nên dù có “nói hươu nói vượn” thì cũng là chuyện bình thường. Tuy nhiên, nếu cô dạy cậu nhóc thì sự tình sẽ có chút khác biệt.

Điều này đồng nghĩa với việc cô thừa nhận Tiểu Thạch Đầu là người cổ đại xuyên đến nên giúp cậu tránh những rắc rối.

Nhưng Chân Minh Châu không làm vậy. Đôi khi có một số việc không cần thiết, nếu làm sẽ dư thừa.

Quả nhiên, Triệu Xuân Mai lại hỏi tiếp. Tiểu Thạch Đầu nói với Triệu Xuân Mai như khi nói với Chân Minh Châu.

Những chuyện này cô đã nghe qua một lần nên cũng không quá quan tâm. Tuy nhiên cô lại chú ý hơn đến sắc mặt của Triệu Xuân Mai, muốn biết sau khi dì ấy nghe xong sẽ cảm thấy như thế nào.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch