Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Homestay Nhà Tôi Thông Cổ Đại

Chương 5: Hỏi Thăm Tình Hình 1

Chương 5: Hỏi Thăm Tình Hình 1




"Bây giờ là năm nào?" Chân Minh Châu nhìn nhìn chằm chằm Lý Quế Hoa lên tiếng hỏi.

Lý Quế Hoa cung kính trả lời: "Hiện tại là năm Vĩnh Vượng thứ 25."

Chân Minh Châu hít sâu một hơi, cô nâng trán vuốt vuốt.

Chân Minh Châu đã có thể xác định Lý Quế Hoa là người đến từ thời cổ đại. Vì thế cô có thể rút ra ba kết luận.

Thứ nhất, Lý Quế Hoa xuyên đến hiện đại và nàng ấy không thể quay về.

Thứ hai, Chân Minh Châu cô xuyên về cổ đại nhưng khả năng này không cao. Vì cô chưa từng nhìn thấy ai xuyên qua mà mang theo cả căn nhà. Tuy nhiên điều này cũng khó nói trước được vì thật sự cô đã nghe thấy tiếng hổ gầm.

Thứ ba, có thể hai người bọn họ đều không xuyên qua hoặc cùng xuyên qua tại một thời điểm. Họ tình cờ gặp nhau nhưng đây có thể là cuộc gặp gỡ đầu tiên cũng là cuối cùng của bọn họ.

Hiện tại có không ít tiểu thuyết thể loại xuyên không nên chỉ trong một thời gian ngắn Chân Minh Châu có thể đưa ra những khả năng trên.

Đương nhiên Lý Quế Hoa phải là người đến từ thời cổ đại chứ không phải người mắc bệnh thần kinh. Cô lại ngẩng đầu lên nhìn Lý Quế Hoa, nàng ấy ngồi rất quy cũ, hai tay đặt trên đầu gối, quần áo trên người ướt đẫm trông không giống người mắc bệnh. Tuy nhiên cũng thật khó nói vì có ai mắc bệnh lại dán chữ "Tôi bị bệnh tâm thần" lên mặt.

Chân Minh Châu đang mải mê suy nghĩ thì một tiếng sấm vang lên khiến cô bình tâm lại.

Hiện tại, Chân Minh Châu vẫn chưa biết rõ tình huống trước mắt nên càng muốn tìm hiểu kỹ càng hơn. Điều may mắn là thời đại học Chân Minh Châu làm thêm ở nhiều nơi nên rất biết cách nói chuyện với người khác. Vì thế việc tìm hiểu tin tức cũng không khiến mọi người khó chịu, ngược lại đều sẽ cảm thấy như đang nói chuyện phiếm.

Sau khi tìm hiểu Chân Minh Châu mới biết thời đại này được gọi là Túc Triều.

Lý Quế Hoa là một phụ nhân sống ở nông thôn. Mặc dù đã từng làm công cho một gia đình giàu có trên trấn nhưng bất quá chỉ là nha hoàn thô sử (người tay chân thô kệch chỉ chuyên làm việc nặng nhọc). Cô không biết rõ vị trí thôn trấn nơi Lý Quế Hoa sinh sống nhưng theo nàng ấy miêu tả thì này mùa mà nắng nóng, mùa đông lạnh giá và có tuyết rơi.

Thời tiết bốn mùa rõ rệt có điểm giống với khu vực Trung bộ.

Tên thôn mà Lý Quế Hoa sinh sống đã được nàng ấy nhắc đến còn trấn gọi là trấn Bình An. Những địa phương xa hơn thì một thôn phụ như Lý Quế Hoa không rõ lắm.

Túc Triều tồn tại đến nay đã được trăm năm. Trong ba năm qua thời tiết khô hạn không có nổi một giọt mưa. Cuộc sống của thôn dân ở đây rất khó khăn, không chỉ thiếu lương thực mà còn thiếu nước uống.

Hiện giờ nguồn nước uống chỉ dựa vào giếng nước duy nhất ở trong thôn. Tuy nhiên mỗi nhà chỉ được chia một bát nước, với một gia đình đông người như nhà Lý Quế Hoa thì lại càng gian nan hơn. Tuy nhiên theo lý chính của thôn thì tình huống hạn hán ở phương Bắc còn nghiêm trọng hơn.

Thời này việc đăng ký hộ tịch được quản lý rất nghiêm ngặt, nếu không có người hướng dẫn hay và lý do chính đáng thì rất khó thực hiện. Vì thế chỉ thỉnh thoảng có một vài người chạy nạn từ phương Bắc, và hầu hết là những người giàu trong nhà có của ăn của để. Tuy nhiên nhóm người này cũng không có ý định lưu lại nơi này mà muốn đi về phương Nam. Sở dĩ, thôn dân biết được điều này cũng là do nghe thấy những người làm trong gia đình đó nói chuyện với nhau.

Từ thời khai quốc Túc Triều đã ban hành chính sách miễn thuế ba năm cho người dân nếu xảy ra hạn hán, lũ lụt, động đất và các thiên tai khác. Thế nhưng song song với chính sách này là người dân không nhận được lương thực cứu trợ khi thiên tai xảy ra. Vì thế miễn thuế cũng không được xem là việc tốt đối với người dân.

Ở nơi này, ngoài trừ khu vực nguy hiểm như Mãnh Hổ Lĩnh thì đến cả cỏ cây cũng khó tìm thấy.

Chân Minh Châu thầm nghĩ: Cổ đại quả nhiên không dễ sống.

Sau khi nắm đại khái tình hình thì Chân Minh Châu nhìn qua thấy Lý Quế Hoa lạnh run vì quần áo ướt đẫm do dầm mưa. Lúc này cô mới nhận ra tại sao mình lại quên mất việc để nàng ấy thay quần áo?

Vì thế Chân Minh Châu liền nói: "Trước hết chị đi cùng tôi.” Sau đó liền dẫn Lý Quế Hoa sang phòng bên.

Homestay nhà cô có thiết kế các phòng lõm vào bên trong, hai cánh cửa bên trái hay bên phải nhìn như là để trang trí nhưng thật ra đều có thể đóng mở khoá.

Vì vẫn chưa xác định chính xác Lý Quế Hoa là người như thế nào, nên Chân Minh Châu nghi thận trọng vẫn tốt hơn. Vì thế cô để Lý Quế Hoa ở tạm căn phòng bên trái ở lầu một.

“Đêm nay chị tạm thời ở đây đi. Chờ một chút tôi đi lấy quần áo để chị tắm rửa.”

Lý Quế Hoa vừa bối rối vừa cảm thấy hoảng sợ nhưng cũng chỉ có thể ngoan ngoãn nghe theo sự sắp xếp của Chân Minh Châu.

Mà lúc này Chân Minh Châu cũng cảm thấy hoảng hốt vì không biết mọi chuyện sẽ như thế nào. Tuy trong lòng lo lắng dâng trào nhưng cô vẫn giữ nét mặt bình tĩnh như không có chuyện gì xảy ra.

Chân Minh Châu không thể hiện sự bất an trong lòng ra bên ngoài. Bởi vì dù Lý Quế Hoa trông không giống như người xấu, lại cung kính với cô, nhưng đó là do nàng ấy hiểu lầm cô là thần tiên, nếu biết cô không phải thì sẽ như thế nào?

Có câu “Biết người, biết mặt, không biết lòng” Hơn nữa Lý Quế Hoa hiện đang trong tình huống khó khăn, nếu biết sự thật không biết có đánh cướp hay không. Vì thế Chân Minh Châu phải thật bình tĩnh biết đâu có thể hù dọa nàng ấy.

Chân Minh Châu đi đến phòng để đồ để tìm một bộ quần áo mà cô không mặc nữa. Thời tiết đã sang mùa thu nên có chút lạnh vì thế cô liền lấy ra bộ quần áo thể thao cô mặc thời cấp ba cùng với một bộ quần áo giữ ấm. Mặc dù đều là quần áo đã qua sử dụng, nhưng cũng có thể mặc tạm.

Cô đến đưa quần áo cho Lý Quế Hoa rồi căn dặn: “Chị tắm đi để không bị nhiễm lạnh. Ở đây tôi không có nội y mới còn quần áo ngoài thì chị mặc tạm đồ của tôi. Mặc dù là quần áo cũ nhưng đã được giặt rất sạch sẽ.”

Cô chỉ Lý Quế Hoa cách sử dụng vòi sen để tắm cũng như cách dùng máy sấy tóc rồi mới đi ra ngoài.

Chân Minh Châu đi ra ngoài liền nhìn lướt qua điện thoại di động của cô, vẫn không có tín hiệu. Nếu không phải đèn điện trong nhà vẫn sáng chắc cô nghĩ rằng mình đã xuyên về cổ đại. Tuy nhiên khi nghĩ đến tiếng hổ gầm cô vẫn cảm thấy có điều bất thường.

Chân Minh Châu khoá cửa ở phía đông lại rồi nằm trên sô pha phòng khách nhìn ra ngoài cửa sổ. Bên ngoài trời vẫn mưa tí tách, nhưng gió không còn thổi mạnh như trước, tuy vậy cô vẫn không thể nào ngủ được.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch