Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Không Thể Tu Tiên Ta Chỉ Đi Bồi Dưỡng Hồn Sủng

Chương 37: Tăng Tốc Lên

Chương 37: Tăng Tốc Lên




Không chỉ có Viên Tiểu Nhạc choáng váng, mà rất nhiều vị huấn luyện viên đang quan chiến cũng đều choáng váng.

Người đàn ông trung niên trên lầu ba cũng mang vẻ mặt kỳ quái khi nhìn thấy cảnh này, nói:

"Lục Mao Trùng kia chỉ có năm mươi năm tu vi hồn lực, nhưng tại sao lực vung đuôi của nó lại có thể lớn đến như vậy?"

"Không có hồn lực ba động nên đây không phải là Hồn kỹ."

"Loại hồn sủng Lục Mao Trùng này có tiềm chất chủng tộc cực thấp, mà các phương diện về thân thể khi trưởng thành của nó cũng rất yếu."

"Đừng nói là Lục Mao Trùng năm mươi năm tu vi hồn lực, mà coi như là một trăm năm tu vi hồn lực, thì lực lượng của nó cũng không có khả năng mạnh hơn so với Khố Tạp Thú hai mươi bảy năm tu vi hồn lực."

"Coi như nó lợi dụng ưu thế từ trên cao đánh xuống, nhưng cũng không có khả năng nó chỉ vung ra một đuôi, mà đã khiến cho Khố Tạp Thú bị đập bay đi."

Người đàn ông trung niên có chút không hiểu.

Giáo sư Ngạn chỉ trầm ngâm không nói, trong mắt ông ta lấp lóe ánh sáng nhàn nhạt.

Hai người không nói lời nào mà tiếp tục quan sát.

"Kuka!"

Khố Tạp Thú lắc lắc cánh tay, nó đã bị đau một trận.

Khi nhìn về phía Lục Mao Trùng, trong đầu nó tràn đầy dấu chấm hỏi.

Khi Viên Tiểu Nhạc nhìn thấy loại tình huống này, sự nghi hoặc trong lòng anh ta càng ngày càng lớn.

Nhưng anh ta cũng không suy nghĩ nhiều.

Viên Tiểu Nhạc bỗng nhiên hét lớn một tiếng: "Khố Tạp Thú! Đứng lên! Tăng tốc! Lại đến!"

Lục Mao Trùng có lực lượng cường đại như vậy, mà nó vẫn chỉ là năm mươi năm tu vi hồn lực.

Quả thật không thể xem thường.

Nghe được mệnh lệnh tăng tốc này, Khố Tạp Thú tựa như đã hiểu ra điều gì.

Nó đứng lên lần nữa, sau đó vận chuyển hồn lực bên trong thân thể, rồi hướng về phía Lục Mao Trùng mà phóng đi.

Lần này tốc độ của nó cao hơn một bậc so với trước đó!

Gần như chỉ trong hai cái chớp mắt, nó đã tới gần Lục Mao Trùng.

"Phương thức công kích vẫn như cũ, nên dù tốc độ của nó đã tăng nhanh, nhưng chưa chắc sẽ có hiệu quả gì." Ánh mắt Vương Triệt sáng lên nói

Sau khi vận chuyển hồn lực, các phương diện của Khố Tạp Thú đều mạnh lên không ít.

Thế nhưng tốc độ của nó vẫn chưa đủ để hoàn toàn nghiền ép Lục Mao Trùng.

Nhất là lần này Lục Mao Trùng đã có sựchuẩn bị.

"Tiếp tục búng người lên cao." Vương Triệt ra lệnh.

Lục Mao Trùng nghe vậy thì ngay lập tức búng người lên.

Đúng lúc này, Viên Tiểu Nhạc đột nhiên hô to một tiếng: "Ngay tại lúc này! Công kích nó!"

Đám người thấy vậy liền sững sờ, như này thì làm sao công kích chứ?

Khố Tạp Thú không thể nhảy cao đến vậy a.

Coi như nó có thể nhảy tới, nhưng đến lúc đó nó sẽ không cách nào phòng ngự khi ở trên không, vậy nếu như nó bị Lục Mao Trùng vung đuôi một cái, thì nó sẽ rơi rất mạnh xuống đất.

Đây chẳng phải là thảm hại hơn sao?

Khố Tạp Thú bỗng nhiên thắng gấp, nhưng nó không có nhảy lên.

Mà nó bỗng nhiên duỗi ra cánh tay, sau đó bốc lên từng viên đá rồi ném về phía Lục Mao Trùng.

Vèo Vèo Vèo!

Từng tiếng xé rất nhỏ vang lên.

Từng viên lại từng viên đá bay tới tấp về phía Lục Mao Trùng.

"Thằng nhóc này!"

Hai mắt người đàn ông trung niên trên lầu ba liền tỏa sáng.

Giáo sư Ngạn cũng mỉm cười, nói: "Không tệ, đứa nhỏ này đã hiểu được cách lợi dụng sân đấu. Còn phối hợp vô cùng ăn ý với hồn sủng nữa. Đứa nhỏ này rất có thiên phú a! Lục Mao Trùng ở trên không sẽ không thể nào né tránh, mặc dù những viên đá này không lớn, nhưng uy lực lại không tầm thường. Điều này không chỉ làm cho Lục Mao Trùng bị xáo trộn cách đánh, mà còn có thể tạo thành thương tổn không nhỏ cho Lục Mao Trùng."

"Sau khi hạ xuống mặt đất, Lục Mao Trùng kia sẽ rất khó tiếp tục công kích. Như vậy Khố Tạp Thú liền chiếm được thế thượng phong."

Nhưng mà đúng lúc này.

Vương Triệt tựa như đã sớm có dự liệu, nói: "Đem thân thể cuốn lại."

Lục Mao Trùng lập tức đem thân thể nó cuốn thành một cụm.

Chỉ để lộ lớp da màu xanh lục ra bên ngoài.

Khi Viên Tiểu Nhạc nhìn thấy cảnh này, thì anh ta lập tức bó tay rồi.

Những viên đá nhỏ được Khố Tạp Thú ném ra, uy lực của chúng giống như đạn bắn.

Tuy nhiên, khi chúng đập nện vào lớp da của Lục Mao Trùng, thì chúng liền vỡ nát ngay lập tức.

Âm thanh ầm ầm tạo cảm giác có chút ngột ngạt.

Giống như là có người đang đập nện lên trên mặt tường.

Viên Tiểu Nhạc sững sờ, nói:

"Quá cứng."

"Ngay cả mặt ngoài cũng không bị sưng đỏ sao? Mẹ nó chứ, lực phòng ngự này cũng quá mạnh đi. . . Đây thật sự là Lục Mao Trùng sao?"

Anh ta vừa dứt lời thì bỗng nhiên nhớ ra thứ gì đó mà vội vàng la lên: "Khố Tạp Thú, mau tránh ra!"

Lần này anh ta phản ứng rất nhanh.

Cho nên Khố Tạp Thú lập tức tránh ra.

Khi Lục Mao Trùng vừa hạ xuống, nó lập tức vung đuôi về phía Khố Tạp Thú.

Ầm ầm!

Mặt đất đã bị nện ra một cái hố nhỏ!

Đất đá bay loạn xạ.

"Lực lượng của cú vung đuôi này, chí ít cũng đạt tới sáu trăm kí lô trở lên! Lực lượng này so với một kích mạnh nhất của Khố Tạp Thú thì còn mạnh hơn. . ."

Viên Tiểu Nhạc run rẩy trong lòng.

Bởi vì một kích toàn lực từ con Khố Tạp Thú của anh ta, cũng không thể nào đánh ra một cái hố trên mặt đất.

Trừ phi vận dụng hồn lực để đánh ra một quyền, thì mới có khả năng làm ra hiệu quả này.

"Không được không được, Khố Tạp Thú vẫn chưa học được Hồn kỹ, nên nó chỉ có thể dựa vào tốc độ để thủ thắng mà thôi. Mà tốc độ của con Lục Mao Trùng kia không có khả năng nhanh hơn Khố Tạp Thú được."

Viên Tiểu Nhạc đoán không sai.

Hiện tại, tốc độ của Lục Mao Trùng xác thực không thể đuổi kịp Khố Tạp Thú.

Điểm ấy Vương Triệt cũng không thể không thừa nhận.

Cho dù là Lục Mao Trùng có vận dụng hồn lực, nhưng nó cũng không thể bắt kịp Khố Tạp Thú.

Không chỉ vậy mà nó còn muốn chậm hơn không ít.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch