Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Lược Thiên Ký

Chương 10: Đánh ngươi đó (2)

Chương 10: Đánh ngươi đó (2)




Nhưng cứ cách ba tháng, người trong dược ty giam đạo môn sẽ tới kiểm tra một lần, thông qua linh điền xem đám đạo đồng có lười biếng hay không.



Nếu không có chuyện gì còn đỡ, phàm là bị người nắm lấy một chút sai lầm, tiền công tháng này sẽ bị cắt rồi, nghiêm trọng hơn còn có những trừng phạt khác.



Đám đạo sĩ dược ty giam kia lòng dạ hiểm độc, cũng dùng cái cớ này để trừ tiền công của đám đạo đồng.



Hôm nay chính là ban ngày, cũng không phải thời gian nghỉ ngơi, bọn họ chạy đến trong rừng săn thú, chính là một vấn đề không nhỏ.



Nghe chuyện này, tiểu tàn nhang cũng sợ hãi, thần sắc run run.



- Sợ cái chim ấy, ta trở về đi xem một chút!



Phương Hành khinh thường nhổ rễ cỏ trong miệng ra, sai sử Vương Chí đem thỏ hoang đã nướng chín dùng lá cây bọc lại.



Trước linh điền Bính tam hào, đang có ba đạo nhân lạnh lùng nhìn mấy người bọn hắn từ trong núi rừng chui ra, sắc mặt âm trầm tựa như sắp sửa chảy nước.



Trong đó người cầm đầu, lại càng cười lạnh vẻ mặt không có ý tốt, đôi mắt ti hí như hạt đậu cũng híp lại.



- Lại là người này ư?



Phương Hành từ xa xa nhìn thấy, trong lòng cảm thấy không vui.



Đạo nhân cầm đầu dĩ nhiên là đạo sĩ mập ban đầu ở trước sơn môn bị chính mình mắng cho một trận, hắn họ Dư, tên gọi Tam Lưỡng, chính là đệ tử ngoại môn, mà hai người còn lại, đều là thân phận đạo đồng, bị đạo sĩ mập tạm thời mang theo sai sử.



- Hắc hắc, đang trong thời gian nhiệm vụ, các ngươi lại vào rừng đi dạo, đúng là gan chó thật lớn! Có tin đạo gia ta hướng sư huynh dược ty giam nơi đó bẩm báo mấy câu, mấy người các ngươi tất cả đều sẽ da tróc thịt bong hay không!



Đạo sĩ mập từ xa xa thấy Phương Hành, trên mặt thịt béo run lên, cười lạnh nói:



- Nhất là ngươi, lúc này mới vào sơn môn mấy ngày? Đã to gan lớn mật vi phạm môn quy, muốn bị khai trừ sao?



Đạo sĩ mập trong lòng cũng có chút đắc ý, hắn không thuộc về dược ty giam, mà là tạp ty giam, nói trắng ra chính là làm việc vặt, lần này phụng lệnh phía trên, đến dược điền làm chút chuyện, chợt nhớ tới ba tháng trước chính mình đưa một tên tiểu tử tới nơi này, liền muốn tới đây xem tiểu tử này sinh hoạt có thê thảm hay không, thuận đường chạy sang Bính tam hào.

Không ngờ tới, vừa đến đã gặp chuyện hay, đường đường đang thời gian làm nhiệm vụ, tiểu tử kia lại chạy ra ngoài, đây cũng là một lỗi không lớn không nhỏ, đủ để chính mình trừng phạt hắn một phen, vừa vặn trút cơn giận mấy tháng trước.



- Ai nha, Trư sư huynh, khách hiếm gặp, mời ngồi...



Phương Hành cười hì hì đi tới, tỏ vẻ khách khí bảo đạo đồng dọn chỗ cho đạo sĩ mập này.



- Thúi quá, ai họ Trư? Đạo gia họ Dư...



Đạo sĩ mập tức giận làm thịt béo trên mặt run lên, chỉ vào Phương Hành quát mắng.



Phương Hành cười hì hì đánh giá đạo sĩ mập, tâm thần đang tính toán làm sao đối phó hắn, cũng đúng lúc này, bỗng nhiên giật mình, có một loại tin tức không giải thích được xuất hiện trong đầu óc chính mình:



- Linh Động tầng một, thân thể yếu, hàm lượng linh khí trong kinh mạch...



Dĩ nhiên là tu vi của đạo sĩ mập, hắn toàn thân tất cả tu vi trạng huống, cũng xuất hiện trong đầu của Phương Hành.



- Bản bảo giám này còn có thể nhìn ra tu vi người khác ư?



Phương Hành không nhịn được kinh hãi, sắc mặt liền biến đổi.



Đạo sĩ mập thấy sắc mặt Phương Hành thay đổi, còn tưởng rằng hắn sợ chính mình, nhất thời đắc ý vô cùng, bàn tay to ở bên cạnh quạt gió, cười lạnh nói:



- Thế nào? Sợ chưa, biết điều một chút cho quỳ xuống dập đầu mấy cái với đạo gia, tạm tha cho ngươi một lần này...



Phương Hành sắc mặt âm tình bất định, từ từ vòng quanh đạo sĩ mập hai vòng.



Đạo sĩ mập bị hắn đánh giá trong lòng sợ hãi, quát lên:



- Con thỏ nhỏ chết tiệt kia, ngươi muốn làm gì? Có tin đạo gia tát một cái ngươi bay đi không?



Phương Hành trong lòng có tính toán, nhíu mày, hỏi:



- Ngươi là người dược ty giam ư?



Đạo sĩ mập ngẩn ra, nói:



- Không phải thì sao?



Phương Hành lại hỏi:



- Là các sư huynh dược ty giam bảo ngươi tới đây tuần sát ư?



Đạo sĩ mập nói:



- Đạo gia đi ngang qua, chuyên môn tới thăm các ngươi một chút xem có lười biếng hay không...



Phương Hành bỗng nhiên nhảy lên, tát một cái vào mặt đạo sĩ mập, kêu lên:



- Lười cái con bà ngươi!



Người mặc dù không lớn, còn phải nhảy dựng lên mới có thể tát vào trên mặt đạo sĩ mập, nhưng một cái tát này thật nặng, ba một tiếng giòn vang, gương mặt mập mạp trắng noãn của đạo sĩ mập trực tiếp xuất hiện một cái dấu năm ngón tay rõ ràng, đầu mũi đỏ sẫm, lại là máu mũi cũng chảy xuống, mà đạo sĩ mập bản thân thoáng cái mắt nổ đom đóm, đầu váng mắt hoa, cả người bị tát đến mê muội.



- Tiểu vương bát đản, ngươi dám đánh ta ư?



Qua một hồi lâu, đạo sĩ mập mới liều mạng gào lên.



Bất quá lời còn chưa nói hết, chỉ cảm thấy đầu gối bị người hung hăng đạp một cước, thân thể ngăn không được bổ nhào ngã trên mặt đất, trên lưng đột nhiên thấy nặng, lại là Phương Hành dẫm lên lưng của hắn.



- Một người ở tạp ty giam, đến địa bàn của dược ty giam tỏ vẻ uy phong ư? Đánh ngươi đấy!



Phương Hành quát mắng một tiếng, quả đấm, cái tát như mưa rơi rơi xuống, đánh liên tiếp làm cho đạo sĩ mập trông như một con heo chết.



Đạo sĩ mập bị đánh gào thét oa oa, nước mắt nước mũi cùng nhau chảy xuống, trên người hắn cũng có tu vi, linh khí chấn động, muốn đem Phương Hành đánh văng ra.



Ai ngờ được, Phương Hành đồng thời cũng là linh khí chấn động, thế nhưng triệt tiêu hộ thể linh khí của hắn, tiếp tục vui sướng ra sức mà đánh.









trước