Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Lược Thiên Ký

Chương 22: Tài nguyên tu hành (2)

Chương 22: Tài nguyên tu hành (2)




Bất quá càng như vậy, hắn càng thiếu hụt tài nguyên, cũng không còn thời gian hảo hảo tu luyện, tu vi càng không thể đi lên.



- Không được, nhìn dáng vẻ tu hành chuyện này, cùng phía ngoài giống nhau, người no gan lớn, kẻ đói nhát gan, ta muốn đàng hoàng như vậy mà sinh hoạt, sớm muộn gì cũng giống Trư sư huynh, ở đạo môn chỉ có thể làm tay sai cho người ta...



Phương Hành nghĩ vậy, liền ngừng tu luyện, linh thạch trên không trung rơi xuống, rơi trên đùi hắn.



Hắn dùng tay miết linh thạch, từ từ suy nghĩ:



- Đạo môn hơn ngàn đệ tử ngoại môn, gia thế hào phú cũng không ít, bọn họ mặc dù cũng có rất nhiều đệ tử tư chất Đinh cấp, nhưng người ta có tiền, không có linh thạch sẽ dùng tiền đến mua, một tháng dùng mấy trăm lượng vàng cũng chịu đựng được, tự nhiên có thể cung cấp cho tu hành, ta bây giờ là người không có đồng nào, phải nghĩ biện pháp làm ăn một chuyến vậy...



Phía ngoài Thanh Vân Tông im ắng, một vầng trăng sáng treo cao phía chân trời.



Thanh Vân Tông môn hạ đệ tử hoặc là đang tu luyện, hoặc là đã ngủ, đại khái ai cũng không ngờ tới, lúc này tiểu sư đệ tuổi gần mười tuổi của bọn họ, đang suy nghĩ làm sao từ trên người bọn họ cướp đoạt tài nguyên.



- Hay là tu luyện trước đi, bình thời chú ý một điểm, cẩn thận chút...



Phương Hành hạ quyết tâm, bắt đầu tu luyện lần nữa.



...



- Phương sư đệ có nhà không?



Chính thức trở thành đệ tử ngoại môn nửa tháng thời gian, viên linh thạch của Phương Hành đã sớm luyện cạn sạch, đang chán đến chết ở trong phòng ngây người, bỗng nhiên cửa có người kêu cửa, từ trong cửa sổ nhìn ra bên ngoài, lại thấy là đạo nhân mập đến, trong tay hắn còn mang theo một cái túi, còn một bình rượu, nhìn dáng dấp lại là rảnh rỗi muốn hàn huyên, thừa dịp có chút thời gian, tìm đến Phương Hành uống rượu.



Nói đến đạo nhân mập này cũng thật đáng buồn, hắn tu vi quá thấp, người lại ngu xuẩn, bình thời cũng là chỉ dám lên mặt với đạo đồng cùng đệ tử mới nhập môn, ở trong đồng giai đệ tử, hắn không có bằng hữu, người khác cũng không coi trọng hắn, hôm nay hắn cùng với Phương Hành nhất tiếu xóa ân cừu, coi Phương Hành thành một bằng hữu thổ lộ tình cảm rồi, thường xuyên đến tìm hắn uống rượu, trong nửa tháng này cũng có hai lần rồi.



Đệ tử khác thấy một người hơn ba mươi tuổi cùng một tiểu oa nhi thoạt nhìn chỉ có mười mấy tuổi kết giao bằng hữu, ngầm cũng nhạo báng hắn, hắn cũng bỏ qua, chỉ coi như nghe không được, nên tới vẫn là sẽ tới.



- Trư sư huynh a, mau vào mau vào...



Phương Hành trong miệng nhiệt tình, thân thể lại không động không có ý đi mở cửa.



- Ai, nói bao nhiêu lần rồi, ta họ Dư, không họ Trư, ngươi luôn không nhớ được...



Đạo nhân mập đi đến, quen cửa quen nẻo kéo tới một cái ghế, đem lá sen mở ra, bên trong lại là một con gà nướng, lại từ dưới đáy bàn của Phương Hành lấy hai cái chén sứ, rót rượu rồi, đẩy tới trước người Phương Hành, hất quai hàm bắt đầu ăn uống.



- Đúng rồi, Trư sư huynh, lần trước ngươi nói đệ tử ngoại môn, có quỷ thị gì đó đúng không?



Phương Hành xé một cái cánh gà, từ từ ăn, như có điều suy nghĩ hỏi đạo nhân mập.



- Là Dư, không phải là Trư, nhìn khẩu hình này... Dư...



Đạo nhân mập há to mồm, mơ hồ không rõ nói:



- Bất quá cái quỷ thị kia, cũng là thật, bên trong đệ tử ngoại môn cũng không thiếu người có tiền, trong tay đều có thứ tốt, nhưng có đôi khi chính mình không cần, muốn dùng lại nhất thời mua không đến, cho nên có người âm thầm thiết lập rất nhiều quỷ thị, tất cả mọi người đi tới đó, đem đồ mình không cần đổi cho người khác...



- Đạo môn đối với chuyện này là cấm, bởi vì đạo môn có quy định, tất cả vật phẩm các đệ tử cần thiết, cũng cần cùng đạo môn trao đổi, chỉ bất quá rất nhiều đệ tử đều cảm thấy đạo môn quá khắt khe, có chút điều kiện cũng rất hà khắc, càng có một số người a, những thứ trong tay lai lịch vốn bất chánh, không thể lộ ra ngoài ánh sáng, mới có quỷ thị thứ này, hơn nữa người đi quỷ thị sợ người khác tiết lộ bí mật của mình, cho nên đều cải trang một thoáng mới có thể đi, hơn nữa nhất luật ước định, chỉ nhìn đồ vật, không hỏi thân phận...



Đạo nhân mập vừa nói, một cái đùi gà đã tiến vào miệng.



Phương Hành gật đầu, nói:



- Vậy ngươi giúp ta lưu ý một chút, xem lúc nào sẽ có quỷ thị...



- Ngươi hỏi thăm chuyện này để làm chi, ta biết ngươi nghèo thế nào, một tháng giao một trăm lượng bạc cho thiện ty giam làm tiền ăn uống cũng là ta trả hộ, ngươi còn có thể có bảo bối gì đi đổi ư?



Đạo nhân mập khinh thường nói, nâng chén cùng Phương Hành cụng một cái.



- Để cho ngươi hỏi thăm ngươi cứ hỏi thăm đi, hỏi nhiều như vậy để làm gì, không phải một trăm lượng bạc à, hôm nào trả lại ngươi gấp bội...



- Một trăm mười lượng nhé... Này, ai bảo ngươi trả bạc chứ, tới đây, uống rượu...









trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch