Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Lược Thiên Ký

Chương 4: Đạo tặc thứ mười (2)

Chương 4: Đạo tặc thứ mười (2)
đạo đồng đầy mặt tàn nhang rất hưng phấn uy hiếp Phương Hành, tựa như lần đầu tiên uy hiếp người khác, khó tránh khỏi có chút kích động.



- Ôi, các vị đại ca, tiểu đệ là người đàng hoàng, các ngươi nói gì ta sẽ làm theo là được...



Phương Hành bỗng nhiên mềm nhũn, đáng thương hướng mấy vị lão đại cầu xin tha thứ.



- Ha ha, lại một thằng trứng mềm nữa...



Đám người thanh niên mốt ruồi đen nở nụ cười, hiển nhiên người như vậy bọn họ đã thấy nhiều.



Dược điền rất lớn, cũng rất đặc dị, cuối thu phong cảnh xơ xác tiêu điều, dược điện lại xanh tươi mườn mượt, có thể thấy được thủ đoạn của đạo môn như thế nào.



Ngày đầu tiên nhập môn, Phương Hành sinh hoạt vô cùng cực khổ, cộng cả thanh niên nốt ruồi đen, tổng cộng sáu người, lại muốn phụ trách chiếu cố dược điền mười dặm phương viên, tiểu tàn nhang rất có trách nhiệm dạy cho Phương Hành phải nên làm như thế nào, tưới nước, nhổ cỏ, bắt sâu, xới đất, phiến dược điền trồng thanh nhụy hoa, cần buổi tối giờ Mão tưới nước một lần, loại này gọi mạc linh thảo, cần buổi sáng sương mù tưới nước...



Phương Hành học vô cùng mau, thái độ cũng vô cùng ngoan ngoãn, đến buổi chiều dùng qua bữa cơm chiều, còn đánh tới một thùng nước tràn đầy, còn đem quần áo bẩn của vài người khác cũng ngâm trong nước, nói đến buổi tối sẽ giặt, phơi một đêm, ngày mai sẽ mặc...



Mấy đạo đồng rất hài lòng đối với biểu hiện của Phương Hành, đã vỗ ngực nói sẽ hảo hảo chỉ điểm hắn tu hành.



Phương Hành cười híp mắt nói hảo, cám ơn các vị sư huynh!



Đến đêm, mấy vị đạo đồng cũng đi ngủ, cả tòa Thanh Vân Sơn cũng lâm vào một mảnh tĩnh lặng.



Phương Hành từ bọc y phục của mình, lấy ra một thanh chủy thủ, thoạt nhìn rất là sắc bén, hoàng đồng gắn khẩu, lưỡi dao không dính máu.



Đây là Tam thúc tặng cho hắn, đồng thời còn dạy cho hắn một bộ đao pháp, đánh giết cận thân, âm hiểm xảo trá.



Bọc y phục của hắn còn có rất nhiều thứ tốt, Đại thúc tặng cho hắn một cái túi da hổ, Nhị thúc đưa thuốc trị thương, Tứ thúc đưa một cái hồ lô có thể thả ra khói mê, Ngũ thúc đưa thiết đồng có thể phóng thiết châm, Lục thúc đưa cho hắn ám khí, Thất thúc đưa cho hắn một cây dã sơn sâm, Bát thúc đưa cho hắn hồ lô rượu... tối trọng yếu, còn có Cửu thúc đưa cho hắn một quyển sách...



Về phần vàng lá Tam thúc đưa cho, đã tại thời điểm trên đường mua nha hoàn xài hết.



Những thứ này vốn đều để tại trên lưng Tiểu Man, Tiểu Man ngất đi rồi, bao quần áo cũng không còn ai để ý, Phương Hành tự mình mang trở về.



Nhìn những đồ này trong bao quần áo, Phương Hành ngây người, sau đó buộc chặt lại cái bao này.



Hắn cầm đao khẽ bước đi tới bên giường thanh niên nốt ruồi đen, nhỏ giọng kêu lên:



- Vương Chí đại ca, Vương Chí đại ca...



Thanh niên nốt ruồi đen nhẹ nhàng ngáy, ước chừng rung hắn ba cái mới tỉnh lại, bị quấy rầy mộng đẹp, nhất thời nổi giận đùng đùng, bất mãn kêu lên:



- Quá nửa đêm ngươi muốn làm gì? Muốn chết phải không?



Phương Hành cười hì hì, nói:



- Ngươi mới chết!



Nói xong, một dao đâm xuống, cho tới không thấy chuôi.



- A...



Thanh niên nốt ruồi đen kêu thảm như heo bị chọc tiết, chỉ hô một tiếng, đã bị Phương Hành bịt miệng.



Lóng tai lắng nghe chung quanh, rất tốt, rất an tĩnh, quả nhiên bên trong phương viên mười dặm không có người ở.



Vương Chí muốn giãy dụa, nhưng đao ở trong bụng, tựa như còn đâm vào trên giường, hắn không dám động, vừa động sẽ rất đau.



Trong phòng mấy người khác đều thức tỉnh, luống cuống tay chân đốt đèn, lập tức đã thấy được Phương Hành đứng ở bên giường Vương Chí, một tay cầm đao đâm vào trong bụng Vương Chí, sắc mặt dữ tợn, tiểu tàn nhang vốn nhát gan lập tức sợ hãi hét lên.



- Nếu như không muốn chết, im lặng cho ta!



Phương Hành trầm giọng quát khẽ, còn lộ ra chút thanh âm non nớt lúc này lại rất âm trầm đáng sợ.



Tiểu tàn nhang đột nhiên dừng kêu, chẳng qua trong đũng quần đã bắt đầu có chất lỏng rỉ ra.



Phương Hành chậm rãi rút dao khỏi bụng Vương Chí, tùy ý để Vương Chí như con tôm lớn ôm bụng ở trên giường kêu rên, hắn cầm đao, từ từ đi tới giữa mấy vị đạo đồng, mỗi khi hắn nhìn về phía một người, người kia sợ hãi run run không dứt, tiểu tàn nhang nhát gan kia đã dùng chăn che đầu, phát ra tiếng khóc ngô ngô, chẳng qua là ép tới rất thấp, giống quỷ giống nhau.



- Cho tới bây giờ chỉ có tiểu gia khi dễ người khác, không ai dám khi dễ tiểu gia, lá gan của các ngươi thật là không nhỏ a...



Dao găm của Phương Hành ở trước mặt từng cái đạo đồng làm dấu:



- Ta chỉ nói một chuyện, bắt đầu từ hôm nay, nơi này ta chính là lão đại, ta bảo ai đi hướng đông, người đó không thể đi hướng tây, ta bảo ai bắt côn trùng, người đó không thể đuổi đi gà, nếu không, hắc hắc, dao găm trong tay tiểu gia không có mắt, mấy cái tiện mệnh các ngươi này, lão tử giết cũng là giết, có biết muội muội của lão tử là ai hay không?



- Người tâm phúc bên cạnh Linh Vân sư tỷ! Các ngươi đi hỏi thăm một chút, đúng là đám có mắt không tròng!



Thanh âm của Phương Hành ở trong nhà gỗ vang lên, không người nào phản bác, dù sao dao găm quơ ở trước mắt...



- Phương Hành...



- Ngươi gọi ta là gì...



- A... Phương lão đại, ngươi băng bó cho Vương Chí sư huynh đi, hắn... Hắn sắp chết...



Phương Hành nhìn thoáng qua Vương Chí nằm ở trên giường không một tiếng động, cười hắc hắc, dao găm trong tay vòng một cái, trở về vỏ đao, khinh thường nói:



- Không chết được, Tam thúc ta đã dạy ta, đao từ cách thú huyệt đâm vào, từ hành lang huyệt ra, thương không đến phủ tạng, cho nên hắn chắc chắn không chết, chẳng qua nếu như tay ta trơn, đâm không chuẩn liền không dám chắc rồi, ngươi đó, ngươi băng bó hắn cho ta!









trước