Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Lược Thiên Ký

Chương 41: Coi trọng tay nghề của ngươi (1)

Chương 41: Coi trọng tay nghề của ngươi (1)






Phương Hành thấy đã dọa được hắn sợ rồi, liền thở dài, nói:



- Ngươi không cần khẩn trương, ta không có ý muốn vạch trần ngươi, chỉ là phi thường thưởng thức tay nghề của ngươi thôi, ngươi nhìn một cái, phi kiếm này có khác gì đồ thật chứ? Còn có linh đan này, ngươi làm thế nào vậy? Màu sắc, mùi vị, ông trời ơi, còn có một luồng linh khí nhè nhẹ nấn ná trên đó, quả thực không khác gì đồ thật...



Lời nói này nửa thật nửa giả, Phương Hành đối với tay nghề của người này quả thật rất bội phục, thủ đoạn làm giả thực sự không thấp, giống như thanh phi kiếm kia, thật ra cũng là một thanh phi kiếm tổn hại, chỉ bất quá pháp trận bên trong lại được lấy một loại thủ pháp đặc biệt để kết nối lại, cho nên nếu như người mua thí nghiệm tại chỗ mà nói, phi kiếm hoàn toàn có thể vận chuyển tự nhiên, chẳng qua là pháp trận này được kết nối lại, nhìn như đầy đủ, kì thực vô cùng miễn cưỡng, sợ rằng không dùng được một hai lần, sẽ nứt vỡ, căn bản không thể nào dùng được mãi.



Dĩ nhiên, dùng để gạt người, quả thực chính là tuyệt tác.



Mà linh đan, mặc dù thoạt nhìn hết sức thật, mùi thơm xông vào mũi, linh khí tỏa ra bốn phía, nhưng nếu là người tinh mắt đến xem, cũng không khó nhận ra khác biệt, coi như người không biết, nếu đem linh đan cắt ra, cũng có thể phát hiện bên trong linh khí thiếu hụt.



- Sư huynh chớ cười ta, tiểu đệ... chỉ là một chút hồ đồ mà thôi!



Chủ hàng không rõ Phương Hành rốt cuộc có ý gì, khẩn trương vô cùng nói.



Phương Hành vung tay lên, nói:



- Sao có thể là nhất thời hồ đồ? Thủ nghệ này có thể chốc lát luyện được hay sao?



Chủ hàng sắp sửa khóc lên, khẩn trương nhìn bốn phía, thấp giọng cầu khẩn nói:



- Nhỏ giọng một chút, ngươi rốt cuộc muốn làm gì, hay là nói rõ đi! Hôm nay coi như ta gặp được cao nhân, ngươi coi trọng thứ gì, cứ tùy tiện lấy đi...



- Ta xem trọng chính là tay nghề của ngươi cơ...



Phương Hành thành khẩn nói:



- Thực không dám giấu diếm, trong nhà ta trước kia, cũng có một vị trưởng bối dốc lòng theo nghiệp này, chỉ bất quá tay nghề cùng sư huynh ngươi không cách nào so sánh được, cho nên ta vừa thấy sư huynh, đã lập tức sinh lòng thân thiết, vị sư huynh này, ngươi yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không lộ ra chuyện này, còn có thể chuyên môn chiếu cố việc buôn bán của ngươi, có tiền mọi người mặc sức kiếm tiền chứ sao...



- Éc...



Chủ hàng ngây ngẩn cả người, mắt nháy nháy nhìn Phương Hành, không biết hắn nói thật hay giả.



Phương Hành thấp giọng nói:



- Cụ thể nguyên do sự việc ta cần tính toán một phen, vị sư huynh này, ngươi lưu cho ta cái danh hiệu đi...



- Ngươi muốn làm gì?



Chủ hàng lại khẩn trương, quỷ thị từ trước đến giờ không hỏi thân phận, đây là quy củ từ trước đến giờ.



Hắn có can đảm đến quỷ thị để bán đồ giả, cũng là vì cái quy củ này, chỉ cần không bị người đoán được tại chỗ, quỷ thị giải tán rồi, ai còn biết mình là ai? Hơn nữa mỗi lần hắn đến quỷ thị, cũng không phải chỉ bán toàn đồ giả, luôn bán đồ thật trước, xác định an toàn, mới cẩn thận đem một vài đồ giả lộ ra, trộn lẫn vào hàng thật.



Phương Hành vừa hỏi danh hiệu của hắn, lập tức sẽ làm cho hắn cảnh giác.



Phương Hành nói:



- Ngươi chớ khẩn trương, đây không phải để thuận tiện liên lạc với ngươi ư?



Chủ hàng ánh mắt lóe lên, do dự một hồi, thấp giọng nói:



- Hay là thôi đi, vị sư huynh này, quỷ thị có quy củ của quỷ thị, nếu ngươi đã nhìn ra đồ vật của ta, coi trọng cái gì thì chọn lấy vài món, trên gian hàng của ta, đồ thật cũng không ít, về phần lưu danh hiệu hay là quên đi, tại hạ cũng không có tâm tư kiêu ngạo về việc này, từ hôm nay trở đi gian hàng này sẽ không tồn tại nữa...



Thấy chủ hàng không chịu, Phương Hành cúi đầu nở nụ cười, nhìn hắn nói:



- Thật không lưu ư?



Chủ hàng như đinh chém sắt nói:



- Không lưu!

Phương Hành bỗng nhiên đứng lên, hét lớn:



- Ai nha, những thứ kia của ngươi...



Trong sơn cốc vốn đang im ắng, cho dù có người nói chuyện, tất cả đều cố ý giảm thấp âm lượng, Phương Hành đột ngột hét lớn, làm cho người bên cạnh giật nảy mình, vô số ánh mắt tập trung tới đây.



Chủ hàng kia tức thì sợ hãi nghẹn họng nhìn trân trối, suýt nữa cướp đường mà chạy.



Bất quá lời kế tiếp của Phương Hành lại làm cho hắn ngẩn ngơ:



- Thật sự là quá tốt rồi, ta tìm bao lâu mới tìm được nó, vị sư huynh này, ngươi là đại ân nhân của ta, rất cảm tạ ngươi, linh thạch xin ngươi cất kỹ...



Vừa nói ném ra một khối linh thạch, tiện tay từ quầy hàng cầm lên một kiện đồ vật, vui vô cùng lật qua lật lại, đồng thời trừng mắt nhìn chủ hàng.



- Hứ, thì ra là một tên nhà giàu mới nổi, cầm lấy một quả an tức đan đã hưng phấn như thế!



Bên cạnh có người cúi đầu thóa mạ, quay đầu đi không để ý tới hắn.



An tức đan bất quá là đan dược giúp ngưng thần yên giấc, trợ giúp người ta khôi phục tinh lực, thật sự không phải thứ gì quý hiếm.



Lúc này, cũng có một gã thủ vệ đứng ở trong sơn cốc đi tới, thấp giọng nói:



- Vị sư huynh này nên khống chế tâm tình của mình, chúng ta đều ở quỷ thị, vẫn là cẩn thận thì tốt hơn, thanh âm không nên quá lớn.



trước