Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Lược Thiên Ký

Chương 6: Âm Dương Thần Ma Giám (2)

Chương 6: Âm Dương Thần Ma Giám (2)




Lại đem nó buông xuống, tiếp xúc với Thanh Vân Đoán Khí Thiên, chữ viết đã hiện ra.



Phương Hành cảm thấy kích động, vội vàng dò xét khắp nơi, suy nghĩ một chút, đem dưa hấu chính mình ăn dở bên cạnh đặt ở trên sách.



Không có phản ứng...



- Chẳng lẽ quá bình thường ư?



Phương Hành lại tìm khắp nơi, chợt nhớ tới yên hồ (hồ lô khói) chính mình chính để trong ngực, theo Tứ thúc lúc ấy đưa cho mình nói, đây chính là bảo bối rất tốt, bên trong phóng thích ra khói mê người bình thường cũng không trụ được, thậm chí có thể làm một con bò ngất đi.



Yên hồ đặt vào trên sách, qua một hồi lâu, quả nhiên có chữ viết nhàn nhạt hiển hóa:



- Pháp khí, có thể tích trữ khói, không có phẩm cấp...



Mười một chữ đơn giản như vậy, đợi nửa ngày cũng không thấy nhiều hơn.



- Dĩ nhiên là pháp khí, quả nhiên là đồ tốt, Tứ thúc đúng là người tốt nhất trong chín vị thúc thúc, chỉ là có chút dâm tà mà thôi..



Phương Hành la hét, qua một hồi vừa thử vài sự vật, nhưng không thể làm cho quyển sách này phản ứng chút nào.



- Phương lão đại, hôm nay trời thật là nóng, kiếm chút rượu tới giải nóng nha!



Cách đó không xa, Vương Chí vừa xoa xoa tay vừa đi tới, từ rất xa đã kêu lên.



Sau khi bị đâm hai đao, hắn hoàn toàn phục Phương Hành rồi, cũng cùng Phương Hành quan hệ dần dần tốt lên, theo như lời của hắn nói, chính là không đánh thì không quen biết, mặc dù mình bị đánh hai đao, nhưng lại quen được một vị hảo hán thực sự.



Phương Hành bất động thanh sắc đem quyển sách dấu đi, cười mắng:



- Mụ nội nhà ngươi cũng biết uống rượu ư, công việc làm xong rồi sao?



- Cũng khá ổn rồi, mấy người còn lại làm xong là được, ta đi mua rượu nha!



Vương Chí tới đây, nhặt khối dưa hấu gặm một cái, nhưng chậm chạp không rời đi.



- Con quỷ đói như ngươi, có thể có bao nhiêu bạc?



Phương Hành khinh bỉ mắng một câu, ném khối bạc vụn qua, lại nói:



- Mua thêm ít thịt heo nữa!



- Vâng...



Vương Chí mặt mày hớn hở nhận lấy bạc vụn, quăng dưa hấu đi, liền chạy xuống phía dưới núi.



Ruộng linh dược mặc dù thuộc về tư nguyên của đạo môn, nhưng chịu trách nhiệm xử lý đều là đạo đồng, nói trắng ra chính là phàm nhân, mọi người làm việc cần có thể lực, cho nên cũng không tránh được rượu thịt, thậm chí ở dưới sườn núi ngoài bảy tám dặm, còn có một tòa thành trấn nho nhỏ, ở bên trong có thể mua được rất nhiều thứ, chẳng qua so với phàm tục đắt hơn chút ít, khách hàng phần lớn cũng là đám đạo đồng này.



Phương Hành cũng không phải người chỉ biết hung ác, nên cho thời điểm ngon ngọt cũng sẽ cho ngon ngọt, tỷ như thường xuyên mời đám người này uống rượu.



Đạo đồng mỗi tháng sẽ có ba lượng bạc tiền công, nhưng trước khi Phương Hành đến, số tiền này đều thuộc về Vương Chí, Phương Hành tới, số tiền này đã thành của Phương Hành, cũng may Phương Hành không phải một kẻ giữ tiền khư khư, tiền mặc dù cũng đoạt tới, nhưng mua rượu thịt, lại là mọi người cùng nhau ăn uống, sẽ không giống Vương Chí trước kia, đóng chặt cửa một mình độc hưởng.



Nói trắng ra là, hắn đoạt số tiền này, chính là muốn biểu hiện địa vị của mình.



Vương Chí đi rồi, Phương Hành lại bắt đầu suy tư quyển sách Âm Dương Thần Ma Giám, càng nghĩ càng cảm thấy kỳ diệu, hắn suy đoán, quyển sách này hẳn là có năng lực giám định nào đó, chỉ là không phải vật nào cũng có thể giám định, từ thí nghiệm trước mắt tới xem, nó đối với đạo môn hoặc là linh tính tương quan gì đó mới có tác dụng, nói thí dụ như tu luyện kinh quyết cùng với pháp khí có linh tính...



- Ai, vô dụng a, chẳng lẽ ta lại đi làm giám bảo sư ư?



Phương Hành nghĩ một lát, lại cảm thấy có chút như đưa đám, quyển sách này dù lợi hại, đối với mình mà nói tác dụng cũng không lớn a!



- Hì hì, vừa hái được mấy cọng phòng trung bảo, nghĩ biện pháp để bán đi, cũng được một ít tiền tài a...



Lúc này, cách đó không xa truyền tới một thanh âm cười hì hì, chính là tiểu tàn nhang cùng quỷ treo cổ trở về.



Tiểu tàn nhang trên tay còn cầm vài cọng thảo dược xanh tươi ánh tím, mặt đầy nụ cười, rất là đắc ý.



Đây là một loại linh thảo sinh ra bên cạnh dược điền, tên là hóa tinh thảo, vừa tên phòng trung bảo, thuộc về một loại cỏ dại bên trong linh điền, phát hiện sẽ phải loại bỏ, bởi vì cỏ này đối với người tu hành không có tác dụng gì, bất quá đối với người trong hồng trần lại có tác dụng không nhỏ, bởi vì tác dụng của cỏ này chính là hóa huyết làm tinh, ăn vào, cũng sẽ làm cho người ta biến thành dạng... long tinh hổ mãnh (như kiểu loại thuốc tăng cường sinh lý), từ này không xa lạ gì sao?



Chính là vì vậy, người trong hồng trần đối với loại linh thảo này vô cùng hoan nghênh, dược đồng thu thập được loại cỏ này, thường xuyên lấy ra đi bán.



- Hóa huyết làm tinh... Luyện tinh hóa khí...



Phương Hành vốn chỉ liếc qua, cũng không có để ý, hắn chú ý thứ này cũng chỉ vì Tứ thúc thích nó mà thôi.



Nhưng bỗng nhiên, hắn nghĩ tới điều gì, đột nhiên ngồi dậy, ánh mắt nhìn chằm chằm tiểu tàn nhang.



- Phương lão đại... Ta không hề lười biếng...



Tiểu tàn nhang sợ hết hồn, cái mông trầm xuống, suýt nữa ngồi bệt xuống trên mặt đất.



Quỷ treo cổ cũng sợ hết hồn, còn cho là mình cùng tiểu tàn nhang làm gì chọc giận Phương Hành, sợ hãi không dám làm một cử động nhỏ nào.



- Đem thứ kia lấy tới cho ta...



Tiểu tàn nhang ngẩn ngơ, nơm nớp lo sợ đưa tới.



Phương Hành từ trong tay tiểu tàn nhang túm lấy hóa tinh thảo, do dự một hồi, bỗng nhiên thả vào trong miệng nhai nuốt.









trước