Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Lược Thiên Ký

Chương 75: Khống tài nguyên, ngự tu sĩ (1)

Chương 75: Khống tài nguyên, ngự tu sĩ (1)






Phương Hành cũng không đứng dậy ngay lập tức, mà tiếp tục ngồi xếp bằng, làm quen với linh lực khổng lồ trong cơ thể mình.



Yêu đan của mãng khô cáp bị Thái Thượng Hóa Linh kinh luyện hóa, sinh ra linh khí quả thực tựa như một cái giếng, linh lực cuồn cuộn lưu chuyển trong kinh mạch hắn, mãnh liệt như sông lớn, Phương Hành cảm giác mình giống như cả người cũng bao phủ ở trong hải dương linh khí, không chỉ mượn linh khí phá khai bình cảnh Linh Động tầng ba, càng làm cho thể phách của hắn giống như khát nước thu nạp linh lực.



Lại qua chừng nửa canh giờ, hắn mới mừng rỡ mở hai mắt ra.



Thành công, một lần mạo hiểm, đổi lấy chính là một cái đột biến từ Linh Động tầng hai đỉnh phong tới Linh Động tầng ba trung giai.



Trong đó thậm chí còn có phá cảnh đạt tới Linh Động tầng ba!



Phải biết nói, tu sĩ tu hành, mỗi lần phá tầng một bình cảnh, chính là một lần đánh vỡ cực hạn của bản thân, đây là quan ải gian nan nhất trên con đường tu hành, có thể nói như vậy, mỗi một lần đột phá, cũng ngang một lần dịch cân tẩy tủy, thoát thai hoán cốt.



- Ta ngất mất, lại là thứ này, thối quá...



Phương Hành ngửi thấy được mùi thúi trên người mình, chân mày lập tức nhíu lại, chẳng quan tâm suy tư vấn đề khác, vội vàng đến phụ cận tìm một cái đầm nước sạch sẽ, sau khi lấy Âm Dương Thần Ma Giám quan sát, xác định bên trong không có yêu vật quỷ dị như đám cá răng nhọn kia, liền nhảy xuống, đem mình liên tục chà xát ba lần, hắn lúc này cũng coi như có kinh nghiệm, không hoảng loạn như giống lần trước nữa.



Trong lòng hắn cũng hiểu được, đây là thân thể của mình bài xuất một chút độc tố cùng tạp chất thường ngày tích lũy, tương đương tẩy luyện thể phách.



- Hả? Mặt trời cũng sắp sửa xuống núi rồi, chẳng lẽ ta tu luyện đã kéo dài một ngày một đêm ư?



Ở trong đầm nước, Phương Hành mới chú ý tới thời khắc hiện tại, thế nhưng đã là quang cảnh mặt trời ngã về tây.



Nghĩ đến yêu đan của tứ giai yêu thú mãng khô cáp, thực sự vượt qua chính mình cực hạn quá nhiều, vì vậy cho dù lấy Thái Thượng Hóa Linh kinh đem nó luyện hóa, cũng chỉ có thể từng bước từng bước, sau khi toàn bộ luyện hóa, thời gian ước chừng đã qua mười hai canh giờ!



Dĩ nhiên, chỗ tốt cũng rất rõ ràng, nếu không có nội đan của mãng khô cáp, Phương Hành muốn từ Linh Động tầng hai đỉnh phong, đột phá đến Linh Động tầng ba trung giai, sợ rằng ít nhất cũng cần một hai năm thời gian, đây là dưới tình huống tài nguyên đầy đủ, hôm nay, một đêm thời gian, sánh được với hai năm khổ công, mua bán này vô luận nói như thế nào, cũng là lãi rất lớn!



- Hậu Thanh đã chết, mãng khô cáp cũng đã thu thập, còn thuận tiện gia tăng tu vi, tiếp theo ta nên làm gì đây?



Phương Hành lơ lửng trong đầm nước, hắn giỏi bơi lội, không nhúc nhích, cũng có thể như người chết trôi ở trên mặt nước, sẽ không chìm xuống.



- Trở về Thanh Vân Tông sao?



- Cũng không biết có phiền toái gì không sẽ, dù sao Hậu Thanh lão tiểu tử đó ở tông môn cũng có danh tiếng a... "



- Không đúng, càng như vậy ta càng phải trở về, nếu không sẽ có người đem lòng sinh nghi! Huống chi, người ta muốn giết còn ở tông môn, hơn nữa tương lai ta Linh Động tầng ba đột phá tầng bốn, cũng cần Phá Chướng đan của đạo môn, trong giang hồ không thể nào kiếm được thứ này!



Phương Hành tâm tư lay động, cộng thêm to gan lớn mật, rất nhanh đã quyết định phải về Thanh Vân Tông.



Dù sao nếu hắn biến mất lúc này, có lẽ cũng sẽ bị tông môn cho là nghịch đồ, trảm nghịch phù cũng có thể sẽ phát xuống.



Chính mình tay chân yếu ớt, chút tu vi đáng thương này, nếu bị Thanh Vân Tông đuổi giết, chỉ sợ trốn không được bao lâu.

Mặt khác, loại vật như Phá Chướng đan, chỉ có đạo môn cùng các đại giáo trên thế gian, hoặc là đại thế gia nội tình thâm hậu mới có, tán tu cùng người bình thường trong chốn giang hồ, căn bản không thể kiếm được, muốn đột phá, sẽ phải quý trọng cái cơ hội ở lại đạo môn này.



Thế gian đạo môn, đại giáo, vương đình, thế gia, tại sao có thể đứng vững ngàn năm không ngã?



Chính bởi vì bọn hắn thường thường nắm trong tay tài nguyên trân quý mà người tu hành coi trọng như sinh mạng!



Ví dụ như Thanh Vân Tông, hắn nắm giữ Thạch Tinh tán, chính là tài liệu trọng yếu luyện chế Phá Chướng đan để Linh Động tầng ba đột phá tới tầng bốn, nơi khác có tiền cũng mua không nổi, càng không có vật thay thế, cho nên cứ cách mười năm, cũng sẽ có đại lượng anh tài thiên kiêu, không tiếc trọng kim bái nhập môn hạ Thanh Vân Tông, cam tâm tình nguyện để người khu sử, dẫn Thanh Vân phù chiếu, chém yêu ma chốn thâm sơn...



Đệ tử ngoại môn Thanh Vân Tông tựa như Phương Hành, chém giết một con yêu thú mãng khô cáp tứ giai, có thể đạt được phần thưởng là Thạch Tinh tán, còn nếu là tán tu không bái nhập Thanh Vân Tông, sợ rằng chém giết một con yêu thú ngũ giai, các trưởng lão Thanh Vân Tông cũng không nhất định chịu đem Thạch Tinh tán đổi cho bọn hắn, bởi vì Thạch Tinh tán chỉ có Thanh Vân Tông có, quả thực có thể nâng cao giá, hét giá trên trời!



Những đạo môn, đại giáo, thế gia khác cũng thường thường tương tự như Thanh Vân Tông, khống chế tài nguyên mấu chốt, để ngự thiên hạ!



Thế lực phương nào khống chế được tài nguyên mấu chốt nhiều hơn, cao cấp hơn, sẽ có thể khống chế tu sĩ thực lực mạnh hơn.



Trừ khi tu sĩ này quyết định cả đời dừng lại cảnh giới bây giờ, không nghĩ tiến giai lần nữa!



Dĩ nhiên, trừ những thứ này ra, chủ yếu hơn chính là Phương Hành muốn trở về để báo thù!



Hắn là thù dai, Tiếu Kiếm Minh, Hắc Tam, Lưu Phong những người này, hoặc là cùng hắn có thâm cừu đại hận, hoặc là hãm hại hắn, lấy tính tình của hắn, không trở về trả thù quả thật không cam tâm!



- Tốt, quyết định chủ ý rồi, về tông môn thôi!



Phương Hành từ trong đầm nước trần truồng nhảy lên, giơ quả đấm tỏ vẻ quyết định, bất quá chuyển niệm vừa nghĩ:



- Bất quá trong tông môn thật là rảnh rỗi quá mức, trước khi đi về, ta cần hảo hảo vui đùa một chút, cũng tích lũy một chút yêu đan để tu hành sở dụng!



Nghĩ tới như vậy, Phương Hành tâm tình lập tức tốt lên, "Rầm" một tiếng từ trong nước nhảy ra ngoài, trần truồng đứng ở bên bờ, đầy mặt hưng phấn huýt sáo một tiếng.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch