Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Một Đêm Thành Hoan: Tổng Tài Tà Ác Xấu Xa

Chương 39: Điên cuồng trong xe (tiếp) (1)

Chương 39: Điên cuồng trong xe (tiếp) (1)



Sở Tây Hàng không chịu nghe theo,

- Cho anh đi, mấy ngày nay anh nhớ em lắm, nhớ lắm, nhớ lắm.

Lâm Phỉ Phỉ nghe vậy lòng không khỏi mềm nhũn, không từ chối nữa. Mấy ngày nay, cô cũng rất nhớ anh.

Không ngờ, Sở Tây Hàng lại một đường sờ thẳng xuống, tham lam tiến vào trong quần Lâm Phỉ Phỉ.

Lâm Phỉ Phỉ kẹp hai chân lại, muốn ngăn anh tiến tới, nhưng đã chậm. Ngón tay của Sở Tây Hàng đã chạm vào hạt đậu nhỏ hồng hồng của cô. Dù cô cố gắng kẹp chặt hai chân, cũng không cản được bàn tay anh bắt đầu hoạt động.

- Ưm...

Toàn thân Lâm Phỉ Phỉ run lên, tiếng rên nhẹ bất giác tràn ra khỏi miệng, hai chân vô thức buông lỏng.

Ngón tay Sở Tây Hàng thừa cơ hội chen vào cơ thể Lâm Phỉ Phỉ, bên trong truyền đến sức hút và nhiệt độ ấm áp khiến tâm thần anh không kìm được chấn động.

- A... đừng... chúng ta đang lái xe, thế này xảy ra tai nạn đấy...

Lâm Phỉ Phỉ lại kẹo chặt hai chân, quay đầu trừng mắt liếc nhìn Sở Tây Hàng.

- Đừng sợ, anh sẽ chú ý.

Sở Tây Hàng lái chậm lại, ngón tay lại lách vào trong lượn lờ vòng vòng.

- Anh... anh xấu chết đi được...

Lâm Phỉ Phỉ thực sự không cách nào nói được anh, bị chọc cho đôi môi mềm mại run rẩy, cả người ngứa ngáy nóng rực.

- Anh muốn vào.

Sở Tây Hàng vừa hôn cái cổ thon dài của Lâm Phỉ Phỉ, còn lưu lại một dấu hôn đẹp tuyệt trên đó.

- A, không được, đang lái xe mà...

Lâm Phỉ Phỉ kinh hãi vội đứng dậy, định đào tẩu.

Không ngờ khi cô đứng dậy, vừa hay lại điều chỉnh tư thế, Sở Tây Hàng ôm lấy eo cô, nhấn xuống một cái, dục vọng thẳng đứng liền vọt thẳng vào trong.

- A...

Lâm Phỉ Phỉ kêu lên một tiếng sợ hãi, nhưng lại có cảm giác, lúc này, đúng là quá thoải mái.

- Ưm...

Bị sự ấm áp chặt chẽ bao vây, cảm nhận được vô số sức hút như muốn hút cạn linh hồn, Sở Tây Hàng hơi ngửa đầu, khóe môi tràn ra một tiếng gầm nhẹ sảng khoái.

- Thoải mái không?

Sở Tây Hàng lại thả chậm tốc độ xe, phía bên dưới vẫn kề sát lắc trái lắc phải, lắc trước lắc sau.

-...

Lâm Phỉ Phỉ cắn chặt môi, khuôn mặt đỏ bừng không trả lời, cố gắng để mình không phát ra chút âm thanh nào.

- Tin tin...

Lúc này, đằng sau đột nhiên vang lên kiếng kèn sắc bén, tốc độ lái xe của Sở Tây Hàng quá chậm, chặn mất chiếc xe phía sau.

Lâm Phỉ Phỉ hoảng hốt, một lần nữa muốn đứng dậy bỏ trốn, đúng là khó xử quá.

- Ngoan, đừng nhúc nhích, để anh.

Sở Tây Hàng dùng một tay ôm lấy Lâm Phỉ Phỉ, một chân nhấn ga, xe tăng tốc lao vút đi.

- Tây Hàng, thế này thật sự không được... đợi đến nhà anh lại làm... có được không?

Lâm Phỉ Phỉ sợ hãi nhìn dòng người vã những cỗ xe hai bên đường.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch