Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Năm Tháng Hoa Lệ Của Mỹ Nhân

Chương 33: 17 (2)

Chương 33: 17 (2)


Tam phu nhân muốn giết Lâm thị bằng thuốc độc, phóng hỏa đốt Tây Thiên Viện tất cả đều chỉ là thuốc dẫn, việc Lâm thị xuất hiện ngày hôm nay mới đẩy sự việc lên cao trào, Kỷ Uyển Diễm than thở khóc lóc diễn kịch một phen, nói ra những lời chết tâm, ở trong mắt mọi người, Kỷ gia bạc đãi Lâm thị là sự thật, Lâm thị điên khùng cũng là sự thật, nên việc Kỷ Uyển Diễm vì mẫu thân khóc lóc kể lể, càng thêm hợp tình hợp lý.

Không thể không nói, nha đầu kia giấu cũng quá sâu, vốn lúc Liễu Bình áp giải Mai Mặc đi vào, bà ta cho là Tam phu nhân muốn mượn cơ hội trừng trị Kỷ Uyển Diễm, lúc sau Mai Mặc lật lọng, cắn Tam phu nhân trở tay không kịp, bà ta lại cho rằng là Kỷ Uyển Diễm tương kế tựu kế phản kích Tam phu nhân, cho đến bây giờ bà ta mới hoàn toàn hiểu được, mục đích thật sự của nha đầu kia là gì.

Từ đầu tới cuối, nàng chỉ muốn đưa Lâm thị đến trước mặt mọi người, để cho mọi người nhìn thấy những năm này Lâm thị ở Kỷ gia trải qua những ngày tháng không bằng heo chó, thoáng cái đã đẩy Kỷ gia lão thái quân là bà ta đây tới nơi đầu sóng ngọn gió, làm cho bà ta không thể không đáp ứng yêu cầu của nàng.

Lão thái quân cắn chặt hàm dưới, trên mặt lập tức liền trở nên hiền hòa thương xót, đứng lên, bước xuống khỏi noãn tháp, tự mình đi qua đỡ Kỷ Uyển Diễm đứng lên, rồi nói:

"Hài tử mau mau đứng lên. Chuyện của mẫu thân ngươi cũng là do ta đáng trách, nàng tuy có sai, nhưng cũng không nên bị đối xử như vậy."

Kỷ Uyển Diễm vừa mới đứng lên, liền lập tức lại phịch một tiếng quỳ xuống, giọng nói vang dội chấn động màng nhĩ lão thái quân, Kỷ Uyển Diễm nói:

"Lão thái quân, những chuyện này như thế nào có thể trách người đây? Mẫu thân phạm sai lầm, là nên chịu trừng phạt, nhưng hiện giờ bà đã điên khùng, chỉ cầu lão thái quân để cho cháu gái ở bên cạnh chăm sóc cho bà, cũng coi như trọn vẹn tình nghĩa mẹ con, thỉnh lão thái quân thành toàn cho một mảnh hiếu tâm này của cháu gái."

Lão thái quân nhìn Kỷ Uyển Diễm khóc nước mắt như mưa mà trầm ngâm một lúc, rồi mới lên tiếng nói:

"Diễm nha đầu, con cần phải suy nghĩ cho thật kỹ. Nếu con khăng khăng muốn ở bên cạnh chăm sóc mẫu thân, vậy sau này những người khác sẽ nói con như thế nào, nhìn con ra sao, con đã nghĩ qua chưa? Đến lúc đó con lại hối hận, thì đã quá muộn rồi!"

Những lời này hết sức uyển chuyển nhắc nhở Kỷ Uyển Diễm, nếu nàng vẫn khăng khăng muốn sống cùng Lâm thị, như vậy chờ đợi nàng chính là tiền đồ bị hủy.

Đối với lời nói của lão thái quân, Kỷ Uyển Diễm kiên quyết trả lời:

“Tuyệt không hối hận! Cho dù sau này tiền đồ có bị chôn vùi, cháu gái cũng không hối hận. Thân thể là do cha mẹ ban tặng, thân thể này cùng tính mạng của con đều do cha sinh nương cho, nếu con không thể phụng dưỡng bọn họ đến già, thì có khác gì với heo chó đâu, mặc dù sau này có thể có tiền đồ tốt hơn, nhưng cũng không thể bù lại sự khiếm khuyết của nhân phẩm. Lão thái quân cũng không muốn cháu gái biến thành một người lục thân không nhận, là một cầm thú ngay cả mẹ đẻ cũng không quan tâm?"

Lão thái quân cắn chặt hàm dưới, cúi đầu nhìn chằm chằm Kỷ Uyển Diễm, ánh mắt sắc bén như muốn lăng trì, Kỷ Uyển Diễm không sợ hãi mà ngẩng đầu đón lấy.

Nghiêm thị cùng Dư thị hai vị lão phu nhân liếc mắt nhìn nhau, Dư thị mở miệng khuyên nhủ:

"Mẫn quân, ta thấy đứa nhỏ này nói tình chân ý thiết[1], cũng không giống như là làm bộ, nàng nói cũng không phải không có đạo lý, rốt cuộc vẫn là thân nương của nàng, nếu như nàng biết rõ mà không quan tâm ngó ngàng thì đúng thật có khác gì cầm thú đâu? Chi bằng, bà thành toàn cho nàng đi."

[1] tình chân ý thiết: chân thành tha thiết

Nghiêm thị cũng khuyên nhủ thêm:

"Đúng vậy, ta cũng cảm thấy đứa nhỏ này là người có tình có nghĩn, bà thành toàn cho lòng hiếu thảo của nàng đi. Về phần mẹ của nàng, năm đó làm sai, cũng đã chịu trừng phạt, huống chi còn có chuyện Đại gia nhà ngươi đè nặng, cũng không thể thật sự làm quá đáng quá.

Lời của Nghiêm thị nói cũng coi như là nghiêm trọng, sự tình Lâm thị năm đó, vốn là ở trong lòng các bậc trưởng bối vẫn tồn tại nghi vấn, chỉ là không nói ra mà thôi, cũng bởi vì các nàng không có tận mắt nhìn thấy, nên cũng không tiện bình luận, thế nhưng tình huống hôm nay của Lâm thị, tất cả mọi người đều tận mắt nhìn thấy, nếu như ngại mà không bày tỏ thì liền thể hiện là người quá không có đạo nghĩa, cho nên, Nghiêm thị mới khuyên Trữ thị như vậy.

Trữ thị hít sâu một hơi, ánh mắt sắc bén như muốn khoét một miếng thịt trên người Kỷ Uyển Diễm, một lát sau mới ôn hòa nói với Kỷ Uyển Diễm:

"Được rồi." Xoay người, Kỷ lão thái quân Trữ thị ngồi trở lại chỗ ngồi ấm áp của mình ở phía trên, nghiêm nghị nói với Kỷ Uyển Diễm:

"Ngươi đã có phần hiếu tâm này, vậy ta cũng không ngại thành toàn cho ngươi, bắt đầu từ ngày mai, ngươi liền cùng mẹ của ngươi quay trở lại Nguyệt Ngọc Uyển, từ đó viện nào biết việc của viện đấy, ngươi.. phụng dưỡng mẫu thân cho tốt.”

Viện nào biết việc của viện đấy, ý tứ chính là từ nay về sau, ngươi rốt cuộc đừng muốn được ta trông nom, đừng nghĩ hưởng thụ ban thưởng từ ta, ta đã giúp ngươi được như nguyện, vậy ngươi hãy mang theo mẹ của ngươi, đơn độc mà sống qua ngày đi.

Kỷ Uyển Diễm phúc thân bái tạ, thành kính dập đầu lạy ba cái với lão thái quân, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp động lòng tràn đầy kiên định, ánh mắt như đá thạch kiên cường, nàng hắng giọng nói:

"Cháu gái tạ lão thái quân thành toàn."

Sau khi nói xong, lại xoay người, đối với mỗi người Nghiêm thị và Dư thị dập đầu lạy ba cái, nói:

"Đa tạ hai vị lão phu nhân thành toàn."

Kỷ Uyển Diễm chân tâm thực lòng dập đầu với Nghiêm thị cùng Dư thị, bởi vì nếu như hôm nay không có hai lão phụ nhân đức cao vọng trọng này ở đây, Trữ lão thái quân cũng sẽ không sảng khoái mà thỏa hiệp như vậy, cho nên, Kỷ Uyển Diễm hết sức thành tâm dập đầu bái tạ các bà.

Nhìn thấy thế Nghiêm thị cùng Dư thị đều cảm thấy có chút không đành lòng .

Cũng không nhịn được tiếc hận thay cho tiểu cô nương khuynh thành trước mắt này, tuy nói là thành toàn cho lòng hiếu thảo của nàng, thế nhưng nói cho cùng, tiền đồ của nàng đã bị đánh gãy, một cô nương như vậy nếu lớn lên ở bên cạnh lão thái quân, tương lai nhất định có thể gả cho một gia đình tốt, thế nhưng nếu như nàng lớn lên bên cạnh thân nương có ô danh là thất thân kia, thì tương lai liền....







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch