Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Nhật Ký Nuôi Con Của Pháo Hôi Ở Niên Đại Văn

Chương 17: Thẩm Thận Hành trở về nhà 4

Chương 17: Thẩm Thận Hành trở về nhà 4




Trương Thục Bình nghe nói con trai trở lại, vui mừng từ trong nhà chạy tới, vào nhà nhìn một cái, con trai bà ta đang nấu mì, con dâu và cháu trai cháu gái thì đang ăn sáng, sắc mặt bà ta lập tức trầm xuống, giận dữ dạy dỗ Trịnh Cẩm Hoa: "Cô thật biết hưởng phúc, chồng mới đi xa về, ngay cả miếng cơm nóng hổi cũng không có, còn để cho nó tự mình nấu bữa sáng, không biết thương chồng chút nào. . ."

Thẩm Thắng Âm chu cái miệng nhỏ: "Là cha muốn tự làm, mẹ mang thai em trai nhỏ em gái nhỏ, rất mệt mỏi rất mệt mỏi."

Thẩm Thắng Tiệp cũng nói theo: "Bình thường mẹ chăm sóc cháu và em gái, còn phải chăm sóc em trai nhỏ em gái nhỏ trong bụng nữa, rất khổ cực, bọn cháu phải bảo vệ mẹ."

Mặt Trương Thục Bình tối sầm thì ra bà ta là người xấu như vậy?

Thẩm Thắng Âm lớn tiếng nói: "Bà nội xấu."

Trên gương mặt nhỏ nhắn của Thẩm Thắng Tiệp tràn đầy nghiêm túc: "Bà nội là cọp cái." Bé nghe người trong thôn nói phụ nữ quá hung dữ chính là cọp cái, bà nội cũng rất hung dữ.

Lúc đầu khuôn mặt Trịnh Cẩm Hoa rất nghiêm túc, nghe xong lời này thì bật cười, vội vàng thu lại nụ cười, nghiêm khắc nói với Thẩm Thắng Tiệp: "Học ai vậy hả? Không được học mấy lời bậy bạ này, bà là bà nội hai đứa, phải kính trọng."

Thẩm Thắng Tiệp rũ đầu nhỏ vâng một tiếng, trong lòng thầm nói bà nội chính là cọp cái, dữ như vậy mà.

Trương Thục Bình đỏ mặt nhìn về phía Thẩm Thận Hành: "Con nhìn thử đi, đây chính là con trai ngoan con gái ngoan của con đó, còn có vợ tốt của con, trong lòng bọn nó còn có người bà nội này hay không? Còn có người mẹ chồng này hay không?"

Thẩm Thận Hành múc mì trong nồi ra, bưng đến trên bàn ăn, kéo băng ngồi xuống, nói: "Bọn nhỏ nói như vậy là không đúng, mẹ của bọn nhỏ đã phê bình bọn nhỏ rồi, nhưng mẹ bọn nhỏ sinh ra bọn nhỏ, khổ cực nuôi lớn, mẹ mắng mẹ của chúng, tất nhiên bọn nhỏ sẽ che chở rồi, nếu bọn nhỏ không hiếu thuận với mẹ mình mới nên đánh, mẹ, người cũng đừng bới móc nữa, mẹ cũng luôn nói con và Thận Ngôn phải hiếu thuận mà."

Mẹ tới, anh vui vẻ, nhưng ở trước mặt anh lại mắng vợ anh như vậy, anh cũng đau lòng.

Trương Thục Bình giận dữ: "Con nói lời vô liêm sỉ gì vậy, hiếu thuận mẹ, không hiếu thuận với bà nội sao?"

Trịnh Cẩm Hoa rất hài lòng với hành động của Thẩm Thận Hành, lột trứng gà bỏ vào trong chén của anh: "Đừng chỉ ăn mì, ăn trứng gà."

Thẩm Thận Hành cũng không nhìn mẹ mình, tay phải ăn mì, tay trái ở phía dưới bàn cầm tay vợ mình: "Em ăn đi, anh ăn hay không cũng không có tác dụng gì."

Cho tới bây giờ Trương Thục Bình chưa từng thấy người đàn ông nào dính vợ bằng con trai mình, dù gì cũng là quân nhân, sao lại dính vợ như vậy chứ, nhìn chỗ nào bà ta cũng không vừa mắt.

Trịnh Cẩm Hoa cười nói: "Em mới vừa ăn rồi." Cô giãy tay không ra, tùy anh vậy.

Thẩm Thận Hành không khỏi mỉm cười.

Trương Thục Bình thấy con trai không quan tâm đến mình, nói: "Sao không lên tiếng? Chột dạ rồi?"

"Mẹ, mẹ bảo con phải nói cái gì?" Thẩm Thận Hành rất bất đắc dĩ, bình thường mẹ của anh tốt vô cùng, sao nhắc đến vợ anh lại không nói lý như vậy.

Trương Thục Bình sầm mặt nói: "Đứa nhỏ này, chẳng lẽ con không nên dạy dỗ lại vợ mình một chút? Con nhìn thử con chìu vợ mình thành dạng gì đi? Một chút không xem mẹ ra gì."

Trịnh Cẩm Hoa không thừa nhận tính tình của cô là do Thẩm Thận Hành nuông chìu ra, từ nhỏ cô đã có tính tình như vậy rồi, ai tốt với cô, cô sẽ tốt với người đó, không thích cô, cô cũng sẽ không quan tâm đến đối phương

Cô biết suy nghĩ của người mẹ chồng này, muốn làm một người mẹ chồng kế tốt, muốn cho người trong thôn khen mình là mẹ kế tốt, tất cả tinh thần sức lực đều dùng trên người con trai kế và con dâu kế, không quan tâm không hỏi thăm đối với người con dâu ruột là cô, cháu trai cháu gái đến nhà, bà ta cũng chỉ thân thiết tượng trưng một chút, không cho vào nhà, không hỏi thăm gì cả. Nhưng nhất định con dâu là cô phải hiếu thuận với bà ta, mọi chuyện đều phải nghe theo bà ta, suy nghĩ cho bà ta, bởi vì cô là con dâu ruột, hiếu thuận bà ta là điều đương nhiên, bất hiếu với bà ta chính là trời đất khó tha thứ.

Cô muốn nói trên đời này không có chuyện gì là nhất định cả, mẹ chồng nàng dâu tiếp xúc với nhau, mẹ tốt với con một chút, con sẽ đối với mẹ tốt một chút.

"Tại sao bọn họ lại đối với mẹ như vậy, trong lòng mẹ không hiểu sao? Hai đứa con của con mẹ không chăm sóc một ngày nào cả, bọn nhỏ không thân thiết với mẹ là do mẹ. Lại nói đến Cẩm Hoa, lúc cô ấy sinh hai đứa bé ở cữ, mẹ hỏi cũng không hỏi một tiếng, bây giờ bụng lớn như vậy rồi, mẹ cũng không thăm hỏi gì cả, có phải đến bây giờ mẹ còn không biết trong bụng cô ấy đang mang mấy đứa trẻ không? Hai người ở nhà bên cạnh kia không phải mẹ sinh, nhưng vợ của bọn họ ở cữ, mẹ chăm sóc hai người họ trắng nõn mập mạp, như vậy mẹ để bọn họ hiếu thuận mẹ đi."






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch