Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Nữ Phụ Không Muốn Mưu Sinh

Chương 5: Anh Cún

Chương 5: Anh Cún




Đó có lẽ là đứa con gái thành thị nhếch nhác nhất mà Triệu Dữ từng thấy.

Nhìn từ đằng xa, đầu tóc của cô gái bết dính lại với nhau, vạt váy thì dính lấm tấm bùn, cả người dính đầy bùn lầy, có lẽ là bị ngã. Môi cô ta bị phơi nắng đến nứt nẻ, gương mặt cũng vô cùng khó coi.

Những chàng trai cao lớn thô kệch bên cạnh cô ta bật cười lớn.

“Mấy cái thùng có khí thế như vậy, sao cô cả lại có bộ dạng thế này cơ chứ.”

Đỗ Điềm mím môi, cô ta nhịn được cười, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.

Trần Tiểu Lợi đi đường núi suốt ba tiếng đồng hồ, lại còn bị ngã một lần nên giờ đã tuyệt vọng đến nổi không còn nóng nảy nữa. Khó khăn lắm mới đi được vào trong thôn, lại bị người khác dòm ngó như đang xem khỉ làm trò, khiến cô ta vừa bực tức, vừa lúng túng.

Bé Hai nhà trưởng thôn cắn đầu ngón tay, lên tiếng hỏi cô ta: “Cô chính là cô cả nhà họ Kỷ hả?”

Trần Tiểu Lợi đẩy nó ra: “Cút ra, tôi không phải.” Cái người Kỷ Đại Ninh xinh đẹp sắc sảo kia còn đang ở đằng sau, để Trương Vĩnh Phong giúp cô đổi giày.

Nghe cô ta nói không phải, Bé Hai nhún vai, ngẩng cổ mở to mắt tiếp tục nhìn về phía sau.

Rất nhanh sau đó, nó liền nhìn thấy cô cả mà bố và anh trai cứ nhắc đến suốt hai ngày hôm nay.

Bé Hai mở to hai mắt, há hốc mồm miệng.

Cô gái trẻ đó mặc một cái váy màu đỏ nhạt, những lọn tóc như sóng biển được xõa tung, váy dài đến bắp chân, không biết đôi giày của cô được làm ra thế nào nữa, trong suốt nhìn thấu, bên trong còn được trang trí thêm một cái vỏ sò, đế giày còn được cố định bằng hình một cái hồ nước trong xanh.

Chân cô gái trẻ nhỏ nhắn xinh đẹp, ngón chân như hoa anh đào, nhìn thấy có nhiều người đang nhìn cô, cô nghiêng đầu mỉm cười một cái.

Má Bé Hai ửng hồng, nó trốn sau lưng anh trai mình.

Nó nhỏ tiếng nói:”Anh à, cô ấy đẹp quá đi.”

Anh trai của Bé Hai, Lý Tráng như thể mở cờ trong bụng, anh ta vốn tưởng những nữ minh tinh trong ti vi đã đẹp lắm rồi, ai ngờ núi này cao còn có núi khác cao hơn.

Đại Ninh chống cằm, vẫn ngồi yên trên chiếc ghế đó.

Lần này người nâng ghế không còn là người dân trong thôn nữa mà là vệ sĩ của ông nội.

Cô chính là Kỷ Đại Ninh kiêu ngạo, cho dù có trở lại bao nhiêu lần vẫn thế, trong cái thôn lạc hậu này không có đường xi măng thì cô cũng sẽ không làm khó bản thân mình.

Trương Vĩnh Phong đang phát kẹo cho đám con nít trong thôn.

Đại Ninh ngước mắt lên nhìn sang một bên theo cảm tính, thì liền nhìn thấy vô số ánh nhìn kinh ngạc.

Cô nhìn thấy người giả dạng cô gái thôn quê “Kỷ Điềm”, còn có cả Triệu Dữ mười tám tuổi năm đó nữa. Đại Ninh kích động muốn lấy điện thoại chụp lại dáng vẻ nghèo nàn của bọn họ, nhưng cũng may cô nhớ bản thân mình đến đây để làm gì, cô liếc nhìn “Kỷ Điềm” mấy lần, rồi lại đổ dồn ánh nhìn lên người Triệu Dữ.

“Bọn họ tên gì?” Cô hỏi trưởng thôn.

Trưởng thôn khép hờ mắt nhìn sang nói: “Đứa con gái chính là bé Điềm nhà bà góa Đỗ, còn đứa con trai chính là Cún con nhà họ Triệu, tên là…”

Lý Tráng nghe vậy liền nhanh nhảu nói: “Bố à, là Triệu Dữ.”

“Ờ ờ đúng rồi, Triệu Dữ.”

Phụt!

Bé Điềm! Cún con? Cún con hả?

Cho dù sớm đã có sự chuẩn bị, nhưng người trong núi cảm thấy đặt tên xấu cho dễ nuôi, nhưng mà Đại Ninh cũng không thể nào ngờ rằng Triệu Dữ mấy năm sau quơ tay tạo gió hất tay làm mưa lại có thể chịu nổi cục tức này.

Trong lòng Đại Ninh vô cùng buồn cười, nhưng cô ráng nhịn không nhìn “Cún con” nữa, cô chỉ huy đám người Trương Vĩnh Phong chuyển đồ giúp mình.

Trong cánh đồng Triệu Dữ vẫn luôn đứng thẳng người, anh ta hiểu rõ, người này mới chính là cô cả mà cả thôn luyên thuyên bàn tán mấy hôm nay.

Cô gái trẻ xinh đẹp sắc sảo, chỉ đứng từ xa liếc nhìn anh ta một cái rồi lại không nhìn nữa.

Triệu Dữ nhìn cái váy xinh đẹp của cô, rồi lại cúi đầu nhìn đôi chân lấm lem bùn lầy của mình.

Bụng kêu mấy tiếng thúc giục anh ta, Triệu Dữ không nhìn nữa, tiếp tục làm việc.

Đỗ Điềm đứng bên bờ ruộng, tay cô ta từ từ nắm chặt tà váy, không biết vì sao, trong lòng cô ta thấy không thoải mái lắm.



Đại Ninh đã sớm biết điều kiện trong ngọn núi nghèo này rất tệ, nhưng lại không ngờ lại tệ đến thế.

Sau khi tham quan ngôi nhà “tốt nhất” trong thôn, khuôn mặt cô nhăn nhó, không thấy vui chút nào.

Trưởng thôn của thôn Hạnh Hoa tên là Lý Ái Quốc, nhà ông ta có ngôi nhà mái bằng hai tầng duy nhất trong thôn, hai năm trước vừa xây xong, định dùng để khi con trai lớn Lý Tráng cưới vợ thì dùng đến.

Người dưới quê không nỡ ở trong ngôi nhà “đẹp” này, nhưng theo Đại Ninh thấy, ngôi nhà này chẳng có gì tốt cả, còn không sánh kịp với nhà vệ sinh trong biệt thự của nhà họ Kỷ nữa.

Dù sàn nhà thấm nước đã được trải thảm, giường ngủ và rèm cửa cũng đã được thay, nhưng Đại Ninh hít lỗ mũi, chán ghét nói: “Mùi gì đây, hôi quá đi.”

Trương Vĩnh Phong bất lực nói: “Cô cả, người dưới quê nuôi lợn…”

Đại Ninh mở to cửa sổ, quả nhiên nhìn ra phía sân sau của nhà trưởng thôn có mấy con lợn lớn và hàng chục chú lợn con đang uốn éo phía trong hàng rào.

Cho dù là kiếp trước chết thảm, nhưng Đại Ninh cũng chưa nhìn thấy con lợn sống ngoài đời thực bao giờ.

Chúng nó chính là “báu vật” trong nhà trưởng thôn, Đại Ninh hít gió, mùi đó lại bay sang khiến người ta không chịu nổi còn hơn cả việc nhìn thấy rắn dữ thú dữ nữa.

Hai mắt mèo của cô mở to, rất lâu cũng không nói được gì.

Chú Tiền thấy có chút buồn cười, ông ta nói: “Cô cả, cô không nên đến những nơi thế này, nhà trưởng thôn có điều kiện tốt nhất rồi đó, nếu như cô thấy hối hận, vậy thì giờ chúng ta quay về đi.”

“Không được, không quay về.” Đại Ninh đóng cửa lại: “Tối tí nữa con sẽ đi hỏi thăm, xem có nhà nào không nuôi lợn không.”

Chú Tiền cũng hết cách với cô tiểu ma đầu này, ông ta gật đầu nói: “Cô cả có đói hay không, tôi cho người đi làm cơm.”

“Mau đi đi, mau đi đi.” Đại Ninh ngả lưng trên chiếc giường bản thân mang đến, dùng vỏ gối chụp hai tai mình lại, chán ghét cuộc sống vô cùng.

Tiếng lợn bên ngoài kêu thảm thiết.

Cô nhất định phải đổi nhà mới được!

Lúc ăn cơm trưa, người đi ngang nhà Lý Ái Quốc đều vô cùng tò mò.

“Trưởng thôn, nhà ông ăn cái gì thế? Thơm quá vậy.”

Lý Ái Quốc bưng chén cơm nấu bằng gạo nếp khô ngồi trên thềm cửa, nghe vậy cũng nhìn vào trong, mùi hương mê hoặc người khác như thế, Lý Ái Quốc hít một hơi rồi nuốt nước bọt: “Đám người cô Kỷ đang ăn cơm, tôi không biết.”

Nhà họ Lý thấy cô Kỷ có khí thế như thế, nói là hoàng đế xuất cung du hành cũng không có gì là quá.

Cô dẫn theo một người quản gia, bốn người đầu bếp, bốn người vệ sĩ, lúc đầu còn có tám người khiêng đồ nữa, bây giờ mấy người đó đã đi rồi. Đầu bếp trong thành phố nấu ăn thơm quá đi! Cũng không biết cô cả ăn món ngon gì, Lý Ái Quốc vừa nghĩ lại nhìn đám gạo nếp khô trong bát thấy trở nên vô vị.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch