Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Phòng Thuật

Chương 15: Đồng hành cùng người đẹp (1)

Chương 15: Đồng hành cùng người đẹp (1)



Trò chơi giải đố lại tiếp tục thêm vài vòng, rượu trên bàn cũng đã vơi đi hơn phân nữa, Trương Vĩ nhờ vào khả năng Độc Tâm Thuật, đương nhiên là bất khả chiến bại trong trò chơi này, cơ bản không thế nào bị phạt rượu, còn điếm trưởng Từ tuy đã uống không ít, nhưng bản thân ông ta tửu lượng vô cùng lớn, không có chút gì gọi là say cả.

Ngược lại, hai kẻ khởi xướng là Vương Mẫn cùng Quách Bân đã uống hơi quá rồi. Vương Mẫn đôi mắt mê hồn, đôi gò má ửng đỏ như lửa, một tay vịn trên bàn, thần sắc có chút nhợt nhạt. Còn Quách Bân thì là người uống nhiều nhất trong đám, cứ gật gà gật gù, ngồi trên ghế cũng không vững, cuối cùng trượt ngã xuống bàn, không đứng dậy nổi.

- Chậc chậc, xem bộ dạng hai người, còn muốn đi hát karaoke nữa không? Mình thấy giờ này cũng không còn sớm nữa, chúng ta về thôi!

Lý Lâm thấy Quách Bân ngồi bệch dưới bàn, dù Vương Kiến Phát có đỡ thế nào cũng không dậy nổi, thở dài nói.

- A, tên tiểu tử này uống nhiều quá rồi, lại còn nôn thốc nôn tháo, văng cả vào người tôi.

Vương Kiến Phát đứng dậy, nhíu mày, một tay che mũi, gương mặt khó chịu nói.

- Được rồi, hôm nay uống đến đây thôi, chúng ta đi.

Từ Minh mặt mày cũng ửng đỏ, lấy ra ví tiền từ trong túi, chuẩn bị ra cửa tính tiền, nhưng bị Trương Vĩ kéo lại.

- Từ ca, hôm nay là em mời, anh không cần phải trả, để em được rồi.

Trương Vĩ giữ tay Từ Minh, bước ra ngoài tính tiền.

Trương Vĩ sau khi tính tiền xong, thì mọi người cũng từ trong phòng đi ra, cùng đón xe về nhà. Quách Bân và Vương Kiến Phát ở gần nhau nên đi chung một xe, Lý Lâm cùng Từ Minh một xe, còn Trương Vĩ lại cùng Vương Mẫn một xe.

- Hai vị đi đâu?

Tài xế tuổi chừng ngoài 40, gương mặt phúc hậu, quay đầu lại hỏi.

- Đến tiểu khu Nhã Uyển.

Trương Vĩ nhìn thoáng qua tài xế, đáp.

- Được rồi, khoảng hai mươi phút là đến.

Tài xế nói to một tiếng, mở đồng hồ tính giờ, nhấn ga, xe bắt đầu chuyển động.

Trương Vĩ sở dĩ cùng Vương Mẫn ngồi chung một xe, là bởi hai người ở chung một tiểu khu, hơn nữa lại là chung dưới tầng hầm, hai phòng chỉ cách nhau một bức tường, có thế nói là hàng xóm với nhau.

Trương Vĩ và Vương Mẫn sở dĩ mâu thuẫn với nhau, hoàn toàn là do hiểu lầm, vốn là hàng xóm nên quan hệ giữa hai người cũng không tệ lắm, nhưng trong một lần tan ca, thấy Vương Mẫn cãi nhau cùng một người đàn ông lạ mặt, Trương Vĩ liền chạy đến khuyên can, không ngờ người đàn ông đó lại là chồng của Vương Mẫn.

Trương Vĩ khi biết quan hệ của hai người, trong lúc nhất thời không biết nên khuyên can thế nào, càng không biết hai người vì chuyện gì mà cãi nhau, thật ra chồng của Vương Mẫn suốt ngày chỉ bài bạc, rượu chè lại còn lười biếng, nhà đã nghèo nay càng thêm túng quẫn, Vương Mẫn trong lúc tức giận liền bỏ nhà đến Bắc Kinh.

Sau khi Vương Mẫn bỏ đi, chồng của cô ấy cảm thấy hối hận, muốn tìm Vương Mẫn về, nhưng Vương Mẫn lại nhất quyết muốn ly hôn, nên cắt đứt mọi liên lạc với chồng, không ngờ cuối cùng chồng của cô ấy lại tìm được chỗ cô ấy ở.

Tuy chồng Vương Mẫn có khuyên bảo thế nào, cô ấy cũng cương quyết không về, vốn chỉ là chuyện của người khác, cũng không liên quan gì đến Trương Vĩ, nhưng hôm sau đến công ty mới phát hiện các đồng nghiệp ai cũng biết chuyện.

Vương Mẫn luôn coi cuộc hôn nhân đó là một chuyện đáng xấu hổ, không ngờ hôm nay mọi người trong công ty ai cũng biết, trong lòng vô cùng bực tức, đương nhiên kẻ bị nghi ngờ nhất chính là Trương Vĩ - người chứng kiến toàn bộ sự việc, nhưng cô nàng cũng không thế trực tiêp chất vấn Trương Vĩ, chỉ có thế để ở trong lòng.

Trương Vĩ cùng Vương Mẫn ngồi ở ghế sau, Vương Mẫn lười biếng ngả đầu sang bên phải, hai mắt khép hờ, đôi môi đỏ mọng mím chặt, đôi má ửng hồng, trên người mặc một chiếc áo sơ mi trắng ôm trọn bộ ngực đầy dặn ở bên trong, cổ áo còn có hai nút chưa cài, loáng thoáng có thế nhìn thấy bộ ngực trắng như tuyết đang phập phồng.

Bên dưới mặc một chiếc váy ngắn màu đen, để lộ cặp đùi trắng trẻo mịn màng, hiện lên trong mắt Trương Vĩ dụ hoặc vô cùng. Hắn hận không được đặt tay lên đùi cô nàng mà vuốt ve làn da lán mịn đó, ôm cô nàng vào lòng mà hung hăng giày xéo một phen.

- Anh còn dám nhìn lung tung, cẩn thận tôi móc mắt anh ra đấy.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch