Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Phòng Thuật

Chương 20: Giao tiếp nhà cửa (2)

Chương 20: Giao tiếp nhà cửa (2)


Trương Ngọc Hà không để Trương Vỹ suy nghĩ vội nhét hồng bao vào tay hắn.

- Được rồi, hồng bao này em sẽ nhận, có việc gì chị cứ nói.

Thấy Trương Ngọc Hà kiên quyết như thế, Trương Vỹ cũng không muốn từ chối, nhét vội hồng bao vào túi áo.

- Thật là tốt quá, nếu cậu không nhận, thì thật ngại khi nhờ cậu giúp.

Trương tỷ thấy Trương Vĩ nhận hồng bao, cười nói.

- Trương Vĩ, cậu cũng biết, tôi bình thường không ở thủ đô, cửa hàng có vấn đề gì tôi cũng không biết, có những chuyện cần phải có người chủ giải quyết nhưng tôi ở xa quá, chạy đến cũng không dễ dàng gì, vì thế hy vọng cậu có thế giúp tôi trông nom cửa hàng, ra mặt giải quyết công việc giúp tôi, có được không?

Trương Ngọc Hà hỏi.

- Chị Trương yên tâm. Chuyện này cứ giao cho em.

Việc này đối với Trương Vĩ mà nói, cũng chỉ là việc cỏn con mà thôi, Trương Vĩ lại nhận tiền của người ta, không có lý do gì để chối từ.

- Được, vậy mong cậu thường xuyên quan tâm một chút, lúc nào rãnh rỗi thì đến cửa hàng xem xét, có chuyện gì thì cậu và cô ấy trực tiếp trao đổi với nhau, việc này làm phiền cậu rồi!

Trương Ngọc Hà nói.

- Cậu nhìn xem cô ấy cũng xinh đẹp đấy chứ, chị Trương ta nhờ cậu trông giúp cửa hàng, coi như là cho cậu cơ hội, cậu nên nắm bắt.

Trương Ngọc Hà thật là nhiệt tình, chuyện cửa hàng vẫn chưa nói hết, lại đi làm mai cho Trương Vỹ.

- Chị Trương, chị phí tâm rồi.

Trương Vĩ bật cười lắc đầu nói, Mộ Dung Huyên quả thật là rất đẹp, một người có thế thuê được một nơi tốt như cửa hàng này, hiển nhiên là xuất thân từ nhà quyền quý, lẽ nào sẽ coi trọng một tên tiểu tử nghèo như hắn sao.

- Trương Vĩ, bên trong cửa hàng có thế cho cô ấy tùy tiện trang trí, nhưng bố cục và tường chịu lực của cửa hàng không thế động đến, cũng nên nhắc nhở cô ấy một chút.

Trương tỷ cứ huyên thuyên bên tai Trương Vĩ, hắn tuy thấy có chút phiền, nhưng cũng không biểu hiện ra, cho đến khi Từ Minh dẫn Mộ Dung Huyên đến cửa hàng, hai người mới ngừng nói chuyện.

Sau khi Từ Minh dẫn Mộ Dung Huyên đi vào cửa hàng, hai bên nói chuyện một lúc mới chính thức đi vào phòng họp, bởi vì cửa hàng chứ không phải nhà phố hay căn hộ chung cư, nên không có quá nhiều đồ gia dụng, vì vậy việc bàn giao cũng không có gì phiền phức, xong việc cho thuê lại bàn về chi phí điện nước, dù việc này được làm trước hay sau gì, thì trong một tiếng tất cả các vấn đề đều được giải quyết ổn thõa.

- Chị Trương, điếm trưởng Từ, hai người vất vả rồi, giờ cũng đã trưa, chi bằng chúng ta cùng ăn một bữa cơm chứ?

Mộ Dung Huyên đối với việc thuê cửa hàng này đã rất hài lòng, giờ mọi việc cũng được xử lý xong, trong lòng cảm thấy thoải mái vô cùng, liền lên tiếng nói.

- Đi thôi, đúng lúc tôi cũng muốn ngồi với cô một chút, thuận tiện nói vài chuyện.

Trương Ngọc Hà đáp.

- Chị Trương, Mộ Dung tiểu thư, hai vị phải tự mình đi thôi! Tôi không đi được, buổi trưa trong công ty còn có cuộc họp, tôi phải đi ngay bây giờ

Từ Minh cười, cự tuyệt nói.

- Em chào chị Trương, Mộ Dung tiểu thư, hẹn gặp lại.

Trương Vĩ cười, lên tiếng chào hỏi, chuẩn bị rời đi theo Từ Minh, nhưng bị Trương Ngọc Hà giữ lại.

- Vậy cũng được, điếm trưởng Từ có chuyện bận mà! Còn Tiểu Trương ở lại đi, tôi còn có chút việc muốn bàn với cậu ấy được không?

Trương Ngọc Hà không muốn Trương Vỹ đi, ngoắc ngoắc tay nói.

- Vâng.

Nghe Trương Ngọc Hà nói vậy, Trương Vỹ ngây người chốc lát, vừa bước đi lại thu chân về. Từ Minh có việc không thế tham gia, Mộ Dung Huyên lại không mời hắn đi cùng, thật không nghĩ ra hắn phải ở lại vì việc gì nữa.

- Trương Vỹ, chị Trương có chuyện nói với cậu, cậu ở lại nha! Tôi về trước.

Mặc dù không biết Trương Ngọc Hà bảo Trương Vỹ ở lại có việc gì, nhưng Từ Minh cũng không tiện hỏi, chỉ nói với Trương Vỹ một tiếng rồi đi.

- Vâng.

Trương Vỹ đáp lại Từ Minh, sau đó dường như đã hiểu được, Trương Ngọc Hà bảo hắn ở lại, là muốn đem việc phó thác cửa hàng cho hắn nói với Mộ Dung Huyên, để sau này cửa hàng có xảy ra chuyện gì, Mộ Dung Huyên có thế trực tiếp tìm Trương Vỹ để giải quyết.

Vậy thì thật là tốt, may nhờ có Trương tiên sinh giới thiệu mới có thế thuê được cửa hàng của chị Trương, tôi có thế mời anh cùng ăn cơm được không?

Mộ Dung Huyên cười thật tươi, cô vốn không để ý đến Trương Vỹ, nhưng chị Trương lại muốn hắn đi cùng, vì vậy cũng không nên thất lễ.

Trương Vĩ thì ngược lại, không chỉ có hai đại mỹ nhân bầu bạn, lại còn có thế ăn một bữa miễn phí, chuyện tốt như vậy có đốt đèn lồng cũng không tìm được.













trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch