Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Phòng Thuật

Chương 23: Cuộc hẹn tương thân (1)

Chương 23: Cuộc hẹn tương thân (1)



- Huyên Huyên, sao em lại ở chỗ này?

Thanh âm của một người nam vang lên, trong giọng nói mang theo vẻ vui mừng cùng hưng phấn. Chỉ thấy một người thanh niên hơn 20 tuổi chạy tới trước mặt Mộ Dung Huyên, hỏi.

- Anh vừa rồi còn cho là mình nhìn lầm nữa chứ? Không ngờ đúng thật là em.

- Lâm Hồng Văn, anh đừng xưng hô với tôi như vậy, hãy gọi tôi là Mộ Dung Huyên thì tốt hơn.

Mộ Dung Huyên vừa muốn chào hỏi đối phương, nhưng nghe cách xưng hô của người thanh niên đó đối với mình, trên mặt lộ ra một chút khó chịu, có chút bất an nói.

- Thật xin lỗi, anh quá kích động rồi, nên cứ thuận miệng gọi ra như vậy.

Lâm Hồng Văn áy náy nhoẻn miệng cười, hỏi:

- Có phải bộ dạng này của anh làm em cảm thấy áp lực hay không?

- Anh biết thì tốt, hai chúng ta làm bạn bè là được rồi.

Mộ Dung Huyên trả lời.

- Huyên Huyên, anh thật sự vô cùng...

Lâm Hồng Văn thở dài một hơi, có chút không cam lòng nói.

- Được rồi, anh mà nói như thế nữa, tôi đành phải rời đi trước vậy.

Sắc mặt của Mộ Dung Huyên trầm xuống, cắt đứt lời của đối phương.

Mộ Dung Huyên nhìn thấy Lâm Hồng Văn, chỉ cảm nhận được một sự nhức đầu, nhất là loại nhiệt tình cùng thân thiết đó càng làm cho nàng bất an, hận không thế trực tiếp quay đầu rời đi ngay lập tức.

Thật ra, các phương diện và điều kiện của Lâm Hồng Văn cũng không đến nổi tệ. Vóc người cao lớn đẹp trai, lại tốt nghiệp cao học loại ưu tại đại học Yale, bây giờ là quản lý cao cấp cho một công ty đã niêm yết trên sàn giao dịch chứng khoán, xem như là người có đủ ba yếu tố Tích - Ưu - Cổ (Thành tích– Ưu điểm – Cổ phiếu), tiền đồ vô lượng.

Nhưng mà, cho dù Lâm Hồng Văn ưu tú như thế nào, cho dù Lâm Hồng Văn có theo đuổi như thế nào, vẫn bị Mộ Dung Huyên phán quyết tử hình. Nàng tuyệt đối không thế kết giao với hắn.

Nói đến nguyên nhân thì rất đơn giản, Lâm Hồng Văn là bạn trai cũ của nàng bạn thân với Mộ Dung Huyên. Còn nàng nàng sở dĩ có thế biết Lâm Hồng Văn, cũng là thông qua nàng bạn thân của mình giới thiệu, không ngờ không lâu sau hai người đã chia tay rồi. Còn Lâm Hồng Văn trái ngược lại bắt đầu theo đuổi Mộ Dung Huyên.

Mộ Dung Huyên từng nghe ngóng, Lâm Hồng Văn cũng không phải loại lãng tử phóng đãng phong lưu. Nhưng với thân phận bạn trai cũ của bạn thân mình, vẫn khiến cho nàng không có cách nào tiếp nhận đối phương. Nếu không nàng khẳng định sẽ bị chị em trong đám bạn thân xa lánh, thậm chí có khả năng còn bị người ta mắng thành "kẻ thứ ba". Đây là điều mà Mộ Dung Huyên vô luận như thế nào cũng không thế chấp nhận.

Mộ Dung Huyên nghĩ Lâm Hồng Văn chẳng qua là nhất thời cao hứng, chỉ cần mình không thèm để ý đến anh ta, qua một khoảng thời gian tự nhiên sẽ không tiếp tục theo đuổi mình nữa. Không ngờ Lâm Hồng Văn càng theo đuổi nàng hơn, càng ngày càng nhiệt tình, khiến cho nàng cảm thấy vô cùng phiền toái. Và sở dĩ nàng đến kinh thành này, cũng có nguyên nhân của chuyện này.

Chẳng qua là Mộ Dung Huyên dù sao cũng không ngờ đến, bản thân mình mới vừa trốn khỏi kinh thành, lại lần nữa gặp Lâm Hồng Văn. Nếu chuyện này truyền ra ngoài, khẳng định khiến cho người ta cho là mình và Lâm Hồng Văn cùng nhau đi kinh thành. Thậm chí nói thành hai người đã bắt đầu bí mật ước hẹn, đến lúc đó cho dù nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch.

- Mộ Dung Huyên, anh biết được chuyện em rời khỏi Hồng Kông, nhưng không biết là em đã đi tới kinh thành. Hơn nữa giờ chúng ta còn chạm mặt nhau trong cùng một nhà hàng, coi như là hữu duyên thiên lí năng tương ngộ rồi nhỉ?

Lâm Hồng Văn nháy mắt một cái, nói.

- Anh đang dùng cơm chung với một người bạn, hay là em đi tới đó đi, anh giới thiệu mọi người cho em biết một chút.

Thấy Mộ Dung Huyên bĩu môi không lên tiếng, Lâm Hồng Văn cũng không nản lòng, tiếp tục nói.

- Không cần, anh tới dùng cơm với bạn bè đi, chúng ta hay là ai người nấy ăn cơm của mình đi nha.

Mộ Dung Huyên cự tuyệt.

- Cũng tốt, dù sao cũng chỉ là một ít bạn bè trên công việc mà thôi, em không muốn gặp bọn họ cũng được.

Đôi mắt của Lâm Hồng Văn đảo một cái, lại đề nghị:

- Đúng rồi, anh đi ăn cơm chung với bạn bè của em nha! Không ngại anh đi gặp mặt một chút chứ?

- A... Anh đi như vậy có phải quá đường đột hay không?! Tôi sợ anh ấy sẽ không vui, hay là thôi đi.

Mộ Dung Huyên từ chối.

- Cũng phải, trực tiếp đi như vậy đích thật là có chút đường đột. Hay là em đi trước, chờ em nói một câu với anh ta, anh sẽ đi qua kính một ly rượu, biết mặt nhau một chút!

Lâm Hồng Văn lấy lui làm tiến, lại sợ Mộ Dung Huyên tiếp tục từ chối, nhanh chóng đi tránh ra, căn bản cũng không cho nàng nàng có cơ hội cự tuyệt, vừa đi vừa quay đầu lại nói:

- Cứ quyết định như vậy đi. Anh đi trước, một hồi gặp lại.

- Ôi... Thật là, rõ ràng là một ngày tốt, sao lại tự dưng gặp hắn thế chứ.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch