Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Quyền Bính

Chương 18: Cáo biệt lên Kinh thành. (2)

Chương 18: Cáo biệt lên Kinh thành. (2)


Tần Lôi cười mắng:

- Nếu tới Tướng phủ làm khách, thì giao cho ngươi, nhớ mang phần về cho ta.

Hai người cùng bật cười. Cái xe ngựa của Trầm Lạc, ngoại trừ việc xóc nảy, còn các tính năng khác rất tốt, chí ít là cách âm rất tuyệt.

Quán Đào và Tần Lôi mới gặp như quen đã lâu, có thể nói một cách thoải mái, cực kỳ ăn ý.

Quán Đào cười hắc hắc nói:

- Đi thêm hai ngày nữa sẽ vào trong dãy núi Kiền Châu, ác khách của chúng ta có thể đã chờ ở đó. Cũng may, Bách Thắng Quân không đến, nếu không sẽ có bữa tiệc lớn.

Tần Lôi gật đầu nói:

- Đúng vậy, vách núi dựng đứng, không thuận lợi cho quân đội triển khai, có lẽ Bách Thắng Quân sẽ không tham dự vào lần tấn công này.

Trầm Lạc ngồi bên nheo nheo mắt, lo lắng nói:

- Như vậy, coi như để khởi động làm nóng người đi.

Tần Lôi kiên quyết nói:

- Đúng, làm nóng người!

Hai ngày sau, đoàn xe tiến vào khu vực dãy núi Kiền Châu. Dãy núi Kiền Châu kéo dài mấy trăm dặm, trùng trùng điệp điệp. Xe ngựa đi vào khu vực này lại càng xóc nảy dữ dội, bọn Tần Lôi phải xuống xe cưỡi ngựa. Trên con đường nhỏ quanh co khúc khuỷu, đoàn người kéo dài tới một dặm.

Lúc này đã cuối xuân, hương hoa cỏ nhạt dần, tới lúc cây cỏ khai chi tán diệp, tích súc tinh hoa. Năm nay mưa nhiều, hai bên đường cây cối mọc xanh um tươi tốt, tầng tầng lớp lớp. Nếu không phải đang trong cảnh nguy hiểm thì đoạn đường này sẽ rất vui vẻ dễ chịu.

Đội ngũ ngày đi đêm nghỉ. Buổi tối nghỉ trong khe núi, Tần Lôi để Trầm Lạc phái thám báo, tự mình sắp xếp canh gác rồi mới đi ngủ. Mọi người thấy hắn còn nhỏ tuổi mà đã điều động tuy không phục lắm, nhưng vẫn nghiêm chỉnh chấp hành.

Một ngày, đoàn người đi vào quãng đường một bên vách núi một bên rừng cây. Tần Lôi thầm nổi nóng. Rõ ràng hắn đã dặn thám báo thấy địa hình dễ bố trí mai phục sẽ phải báo cáo lại, nhưng vẫn để xuất hiện sơ hở như vậy.

Hắn vừa định ralệnh cho đoàn người dừng lại thì bất ngờ bị tập kích.

Vài tảng đá to từ trên vách núi lăn xuống, kéo theo vô số những viên đá nhỏ như mưa rơi xuống đoàn người. Tần Lôi không kịp chỉnh đốn đội hình, chỉ vội vàng quát bảo họ tản ra nằm xuống.

Đá nện xuống rầm rầm như mưa, đám binh sĩ có thuẫn đều giương thuẫn chắn. Những viên đá nhỏ bắn khắp nơi. Ai xui xẻo gặp phải hòn đá lớn, nhẹ thì gãy xương, nặng thì bị đè lên thi thể nát bét.

Binh sĩ không có thuẫn chạy loạn xung quanh, hy vọng tránh được kiếp nạn, có người ngồi thụp xuống ôm gáy khẩn cầu thần phật phù hộ. Nhất thời, tiếng kêu thảm thiết, tiếng khóc thét, tiếng chửi bới vang vọngcả sơn cốc, át cả tiếng đá rơi.

Ngay lập tức, có tiếng huýt sáo vang lên. Hơn một trăm người mặt áo đen xông ra từ bên sườn núi với tốc độ cao nhất lao thẳng tới trung quân của Tần Lôi. Đám vệ sĩ Trầm gia không để ý đá đang rơi, đều đứng dậy đón kẻ địch, nhất thời tiếng kêu la tràn ngập sơn cốc.

Thiết Ưng phẫn nộ trợn mắt nhìn quân Tề chạy loạn. Gã gào lên một tiếng, rút đao đứng hộ vệ bên cạnh Tần Lôi.

Vừa rồi trong cơn mưa đá, Tần Lôi không bị thương. Thấy vệ sĩ Trầm gia anh dũng nhưng không có bố cục nên khi chống lại sự tấn công của kẻ địch, bọn họ vốn có ưu thế về nhân số lại đỡ trái hở phải.

Thi thoảng còn có vệ sĩ Trầm gia bị giáp công đến chết.

Tần Lôi trợn mắt, vội vàng quát Trầm Lạc:

- Tập trung mọi người lại, cứ năm người một tổ, đưa lại bên cạnh ta.

Giọng nói của hắn đầy sự phẫn nộ, không cho phép có ai thắc mắc.

Trầm Lạc vừa bị đá rơi vào tay, nghe vậy nhe răng nói:

- Được!

Lão cũng mặc kệ vết thương, lấy ra một cái còi, thổi hai tiếng.

Lập tức đám vệ sĩ nhanh chóng tập hợp lại, Trầm Lạc tập trung thành từng tổ trước mặt Tần Lôi. Tần Lôi chăm chú theo dõi tình hình trận chiến, nơi nào căng thẳng bèn đưa một tổ tới. Tốp vệ sĩ mới tới cũng quan sát rõ tình hình hai bên, thường thường đã xông lên là có thể cứu đồng bạn, thậm chí có thể giết chết kẻ địch. Bọn họ cũng hiểu ý đồ chiến thuật của Tần Lôi là không cần giết địch, chỉ cần tự bảo về mình.

Tần Lôi nhanh chóng phân chia đội hình, dần dần đám vệ sĩ chia làm ba đội, phân ba góc, hỗ trợ lẫn nhau, ổn định trận tuyến. Ưu thế về nhân số dần thể hiện khiến cho tình hình xoay chuyển.

Kẻ địch dần phát hiện, bất luận đánh tới đâu đều phải đối mặt với bốn năm người đao thương đầy đủ, khiến chúng đành phải lui lại, dần dần không còn ham chiến nữa.

Từ trong rừng núi vang lên một tiếng kêu, đám thích khách đang tấn công lập tức bỏ lại mười cái thi thể, lướt nhanh về sơn lâm.

Tần Lôi quát lớn:

- Gặp rừng không được vào!

. Vừa rồi sau những mệnh lệnh dẫn dắt đội ngũ cứu mọi người nên lời hắn nói liền có uy tín. Đám vệ sĩ dừng bước, được Trầm Lạc chỉ huy cứu trị thương binh, chôn cất người chết..

Trận chiến xảy ra nhanh kết thúc cũng nhanh, trước sau không tới một nén nhang.

Có Trầm Lạc thu dọn tàn cuộc, Tần Lôi cũng bớt lo nhiều. Tìm một tảng đá ngồi xuống, hắn hỏi Thiết Ưng:

- Gián Chi tiên sinh có bị thương không?

Vừa rồi Thiết Ưng không có cơ hội ra tay nên hơi buồn. Gã đáp:

- Không có, đá vừa rơi đã trốn xa, vừa mới ra.

Tần Lôi tưởng tượng cảnh Trương Gián Chi lúc đó thì cảm thấy buồn cười, phiền muộn trong lòng cũng giảm đi rất nhiều. Hắn phân phó:

- Mau mời Quán Đào tiên sinh lại đây.

Thiết Ưng rời đi, Tần Lôi đang muốn nghỉ ngơi một lát thì bỗng nhiên bên tai có tiếng gió thổi, lòng căng thẳng. Hắn vội vàng bật ngửa ra sau.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch