Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Quyền Bính

Chương 29: Cuối cùng vẫn là một trậntử chiến (1)

Chương 29: Cuối cùng vẫn là một trậntử chiến (1)






Năm nay nước Tề có được nguồn nước mưa dồi dào, cứ cách ba, năm ngày lại tí tách không ngớt, hoa màu tươi tốt mà không cần phải khổ cực tưới nước. Chỉ cần lúc thu hoạch vụ hè thời tiết thuận lợi thì nhất định là bội thu. Những lão nông mặt đầy nếp nhăn tươi cười hớn hở khoác áo mưa bước chậm rãi ngoài đồng, nghe tiếng mưa rơi sào sạc trên lá lúa mạch, trong lòng tính toán theo tình hình của năm nay, nộp địa tô rồicòn dư lại cũng không ít, sẽ đủ nuôi sống cả nhà một năm. Nghĩ đến đây, những nếp nhăn trên mặt lão nông dường như bớt đi rất nhiều.

Nhưng không phải ai cũng thích những ngày mưa liên miên.

Tần Lôi đang lớn tiếng phàn nàn, nói với Trầm Thanh đang đứng bên cạnh:

- Chẳng lẽ trời của nước Tề bịchọc thủng rồi sao? Ngươi xem xem, đao của ta, yên ngựa của ta mốc meo hết cả rồi. Cái thời tiết quỷ quái này, làmngười ta ghét như nước Tề vậy.

Trầm Thanh mỉm cười nhìn Điện hạ, y biết đây là một cách để Điện hạ giảm áp lực, cho nên y cũng không tiếp lời, cứ lẳng lặng nghe.

Tần Lôi thấy Trầm Thanh không ấm không nóng, tức giận nói:

- Lúc đầu đáng lẽ nên để Hầu Tân hay Hứa Qua ở lại cũng được. Không biết lúc đó ta có bị ấm đầu không nữa? Sao lại nhìn trúng nhà ngươi?

Trầm Thanh xấu hổ cười cười, không biết nên trả lời thế nào.

Tần Lôi thấy mọi cách đùa đều không làm cho tên tiểu tử này mở miệng, nổi giận nằm trên lưng ngựa, cảm nhận từng đường cơ thớ thịt mạnh mẽ của tuấn mã. Rồi ngoảnh đầu lại nhìn những người lính nông dân đang bì bõm trong đám bùn lầy. Hắn thở dài nói:

- Được rồi, ta thừa nhận, ta sắp điên rồi, một ngày đi không được bốn mươidặm, lại thêm hai mươi dặm thiếu ngày hôm qua, chúng ta phải cần hơn một ngày. Trong ngày hôm nay quân Bách Thắng có thể đuổi kịp đến bất cứ lúc nào, cũng có khả năng không bao giờ đuổi đến được, cái cảm giác đặt mình trên ván cược này thật...

- Sảng a!

Tần Lôi đột nhiên cứng người, kì quái kêu lên. Làm cho tuấn mã cả kinh phát ra tiếng phì phì trong mũi.

Bảy ngày sau khi chia quân. Trên đường gió êm sóng lặng, Tần Lôi vừa cảm thấy may mắn, lại thấp thỏm lo âu. Càng gần tới địa điểm tập kết thì nỗi bất an cũng ngày càng nhiều hơn.

Tần Lôi sờ sờ cây tiễn không có đầu thò ra từ trong túi đeo, lại thở dài lo âu về giác quan thứ sáu của mình. Hắn đang định nói cho Trầm Thanh, nhưng thấy như vậy sẽ khiến cho mình giống với đám nữ nhi. Một tên thám báo từ phía trước chạy nhanh đến trước mặt hắn thì ghìm chặt cương lại, ép không để ngựa chạy tiếp. Y không kịp hành lễ,hoảng hốt nói:

- Điện hạ, cây cầu phía trước sập rồi.

Tần Lôi đảo cặp mắt trắng dã, quả nhiên trời mưa không có chuyện tốt. Hắn lệnh cho quân lính tiếp tục đi còn đích thân dẫn mười người đi trước xem xét.

Nhìn dòng nước cuồn cuộn chảy xiết, Tần Lôi xoay người xuống ngựa, bước xuống đúng chỗ đất nhão bên bờ sông làm bùn bắn tung tóe. Đột nhiên hắn “ thốt ” lên một tiếng, đi tới bên cọc gỗ buộc dây thừng cúi đầu chăm chú quan sát. Trên đất có vết chân lộn xộn, còn có dấu chân ngựa chạy theo hướng lên thượng du.

Tần Lôi một tay giữ cọc gỗ một tay cố sức kéo dây thừng từ trong dòng nước lên, quả nhiên có vết cắt do lưỡi sao sắc gây ra. Tần Lôi ném dây thừng, nói với Trầm Thanh:

- Nhanh tìm Thạch Uy.

Thoáng cái Thạch Uy cưỡi kỹ mà nhanh chóng phi tới bờ sông, phát hiện Tần Lôi đang nhìn sông sông rộng năm trượng ra dấu gì đó. Tiếng nước chảy ầm ầm không ảnh hưởng đến thính lực của Tần Lôi, hắn quay đầu nghiêm túc nói với Thạch Uy:

- Chúng ta bị phát hiện rồi, quân địch sẽ nhanh chóng đuổi đến từ thượng du.

Hắn chỉ tay về hướng đông, không nói rõ vì sao phán đoán như vậy.

Thạch Uy nhảy xuống ngựa,hành lễ với Tần Lôi hỏi:

-Điện hạ! Thuộc hạ cần làmgì?

Tần Lôi cũng không vòng vo, trực tiếp hỏi:

- Làm một cây cầu mất bao nhiêu thời gian?

Thạch Uy gọi một người da ngăm đen từ phía sau đến, bảo y hành lễ trước với Tần Lôi, sau đó mới giới thiêu:

- Điện hạ, Lỗ Khảm là quan làm mộc trong nghĩa quân. Y là một người rất thạo sửa cầu xây nhà, người hãy hỏi y đi.

Tần Lôi thân mật gật đầu với người đàn ông mặt mày chất phác, rồi nhắc lại vấn đề với y.

Lỗ Khảm có chút câu nệ, nhưng nói vẫn rõ ràng:

- Thưa đại nhân, cây cầu này vốn chỉ là bị chặt đứt dây. Bây giờ chỉ cần nối lại, gắn thêm tấm gỗ là có thể đi qua. Không đến nửa canh giờ.

Tần Lôi hỏi tiếp:

- Tiên sinh có cách để nối dây không?

Lỗ Khảm bị cách gọi “ tiên sinh” thì sợ hãi, vội vàng nói:

- Không dám nhận, không dám nhận.

Tần Lôi nhìn y không biết làm thế nào. Một lúc y mới nhớ đến câu hỏi của hắn, ngại ngùng nói:

- Có. Chỉ cần có một sợi dây nối hai đầu, tiểu nhân có thể nối lại.

Tần Lôi vui mừng nói;

- Nếu như hôm nay thoát nạn, công đầu là của tiên sinh.

Hắn quay sang nói với Thạch Uy bên cạnh:

- Lệnh năm trăm người theo sự chỉ huy của tiên sinh, kẻ nào trái lệnh, chém.

Thạch Uy cúi đầu tiếp lệnh.

Vẻ mặt Lỗ Khảm như khóc nói:

- Những cái khác không nói, nhưng mà dây thừng lấy đâu ra?

Tần Lôi cười nói:

- Chuyện này giao cho ta.

Nói xong, hắn sai Trầm Thanh đi lấy cái bọc của mình, sau đó rút ra một chiếc nỏ, lấy một cây tiễn, đuôi có một vòng sắt.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch