Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Sắc Nước Hương Trời

Chương 17: 009 (1)

Chương 17: 009 (1)





Mặt trời đã lên cao tới đầu cành, một chiếc xe ngựa màu đen không nhanh không chậm chạy nhanh ra khỏi cửa thành, dọc theo quan đạo đi về hướng An quốc tự nằm ở ngoại ô phía đông kinh thành.

Gió thu chầm chậm, lay động bức màn khẽ đong đưa, Tống Gia Ninh mềm mại dựa vào mẫu thân, hướng về phía khe hở của mành che ngẩn người. Kiếp trước Quách Kiêu thu xếp điền trang cho nàng cũng nằm ở ngoại ô phía đông, ngày ấy nàng từ trong cung đi ra, xe ngựa chính là đi trên con đường này, đi tới đi lui, xe ngựa rẽ vào con đường đất, đường đất tương đối lắc lư, nàng sơ ý lơ là ăn quả vải, không nghĩ qua là. . .

Bị nghẹn chết là cảm giác gì?

Tống Gia Ninh run cầm cập, sờ sờ yết hầu, đột nhiên cảm thấy khó chịu, nhịn không được ho khan.

"An An sao vậy con?" Lâm thị cúi đầu, quan tâm hỏi nữ nhi.

Tống Gia Ninh bụm cuống họng nói: "Nương, con khát nước."

Lâm thị cười cười, cầm ấm nước Thanh Hoa đặt ở bên cạnh tủ nhỏ, châm trà cho nữ nhi, trà hoa quế thấm hương, sáu phần đầy.

Tống Gia Ninh ừng ực ừng ực liên tục uống ngay hai chén, cuống họng cuối cùng cũng hết loại cảm giác nghẹn này, uống no, Tống Gia Ninh vụng trộm thở dài. Ở nhà cậu mấy tháng này, nàng luôn không dám ra cửa, sợ gặp phải oan gia kiếp trước, lần này mẫu thân đề nghị đi An quốc tự thắp hương, nàng vẫn không quá cam tâm tình nguyện , nhưng nghĩ lại những gì đã trải qua liền cảm thấy sợ hãi, Tống Gia Ninh đột nhiên cảm thấy nàng quả thật nên đi vái Bồ Tát.

Cùng thời khắc đó, Vệ Quốc Công phủ, Quách Bá Ngôn đang cùng Thái phu nhân nói chuyện: "Nương, cuối thu không khí dễ chịu, hiếm khi thanh nhàn, ta muốn đi An quốc tự tìm Tuệ Viễn đại sư luận bàn một chút kỳ nghệ."

Tuệ Viễn đại sư là cao tăng đắc đạo nổi danh kinh thành, nhiều lần được Tuyên Đức Đế mời tiến cung giảng kinh, Quách Bá Ngôn cùng ông quan hệ cá nhân cũng không tệ, rảnh rỗi liền đi gặp đánh một ván cờ. Việc này Thái phu nhân biết rõ, cười nói: "Đi đi đi đi, định khi nào trở về?"

Quách Bá Ngôn nói: "Chỉ cần hạ một ván, mới có thể trở về cùng người dùng cơm."

Cao thủ đánh cờ, một ván liền có thể đánh rất lâu, Thái phu nhân gật gật đầu, theo thói quen mà dặn dò nhi tử đi đường cẩn thận.

Quách Bá Ngôn gật đầu, từ biệt mẫu thân, hắn xoay người lại bước ra nhà chính, ánh nắng sáng sớm chiếu vào mặt hắn, vẻ mặt hưng phấn.

-----------

An quốc tự hương khói hưng thịnh, Lâm thị nắm bàn tay nhỏ bé của nữ nhi, ở bên ngoài Đại Hùng bảo điện đợi trong chốc lát mới đến phiên các nàng đi vào thắp hương.

Lâm thị lạy trước, trán chạm đất, yên lặng khẩn cầu Phật Tổ phù hộ nàng và nữ nhi cả đời suôn sẻ, không tai không nạn.

Tống Gia Ninh vái sau, bé gái nho nhỏ, có da có thịt mà quỳ ở nơi đó, mắt hạnh thanh tịnh yên lặng nhìn lên tượng phật trang nghiêm, thành kính thật giống như ngọc nữ ngồi hầu Quan Âm, lúc dập đầu môi hồng im lặng mấp máy, cầu Phật Tổ phù hộ hai mẹ con nàng đời này an toàn, phù hộ nàng có thể gả cho tướng công tốt có thể bảo vệ nàng, hiếu thuận mẫu thân.

Lên thắp nén hương, Lâm thị thêm hai mươi lượng tiền dầu vừng.

Đi ra Đại Hùng bảo điện, thời gian còn sớm, Lâm thị mang mũ che mặt, cúi đầu hỏi nữ nhi : "An An muốn đi dạo chùa không?" Quách Bá Ngôn chỉ bảo nàng đến đây dâng hương, đến là được, khi nào rời khỏi toàn bộ do nàng quyết định. Lâm thị không muốn ở chỗ này chờ lâu, cảm thấy sẽ có chuyện gì không tốt phát sinh.

Tống Gia Ninh thì không dám ở bên ngoài quá lâu, sợ gặp lại Quách Kiêu, nhìn ra mẫu thân không có ý ở lâu, liền lắc lắc đầu.

Hai mẹ con liền xuống núi, xe ngựa vững vàng đi trở về, trái tim Lâm thị cũng càng ngày càng an tâm hơn, nàng muốn đi Quách Bá Ngôn cũng chưa xuất hiện, có lẽ hắn quả thật là có kế hoạch gì, nhưng Quốc Công Phủ tạm thời xảy ra chuyện ngăn cản hắn sao?

Ý niệm trong đầu vừa dứt, hai bên xe ngựa bỗng nhiên sáng ngời một cái, giống như có thứ gì đó nhảy lên. Tuấn mã cao khỏe phát ra tiếng Hi..i...iiii nôn nóng, Lâm thị theo bản năng trước ôm lấy nữ nhi, đang muốn hỏi xa phu đã xảy ra chuyện gì, ngoài mành bỗng dưng truyền đến một đạo thanh âm lạnh như băng làm nội tâm nàng hoàn toàn sợ hãi: "Lập tức dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới Vệ Quốc Công phủ, nếu không ta sẽ lấy mạng của ngươi."

Lâm thị không nhìn thấy, Tống Gia Ninh bị nàng che trong ngực cũng không nhìn thấy, xa phu lại bị máu trên hoa phục và chủy thủ chống bên hông của người nam nhân dọa sợ, không chút nghĩ ngợi liền vung một roi, tuấn mã bị đau, giống như chạy trối chết chạy như điên về kinh thành. Quách Bá Ngôn hài lòng, một tay vén màn xe, lách mình chui vào.

Tống Gia Ninh khiếp sợ mở to hai mắt nhìn, Lâm thị chú ý tới đoạn tiễn và vết máu lớn trên cánh tay trái của Quách Bá Ngôn, khuôn mặt vốn trắng bệch lập tức một chút huyết sắc cũng không còn.

"Yên tâm, không chết được." Có trẻ em ở đây, Quách Bá Ngôn chỉ lúc đi vào mới sâu sắc nhìn Lâm thị, sau đó liền ngồi xuống dựa lưng vào thành xe, một chân co lại một chân gác lên, cúi đầu kiểm tra vết thương trúng tên do thuộc hạ làm, nhìn nghiêm trọng, thật ra chỉ chảy chút máu, cũng không đáng lo.

Xác nhận đã xong, Quách Bá Ngôn nghiêng đầu, bất ngờ đối diện một đôi mắt hạnh trắng đen rõ ràng, chính là nữ nhi của Lâm thị. Nửa năm không gặp, tiểu nha đầu mặt mày nẩy nở một chút, càng thêm tinh xảo xinh đẹp, khuôn mặt vẫn múp míp trắng non mềm, giống nương nàng chỉ khiến người khác yêu thương, bất quá hắn đối với nha đầu kia là thương yêu của trưởng bối, đối với Lâm thị. . .

Quách Bá Ngôn lần nữa nhìn nữ nhân khiến hắn thèm nửa năm.

Lâm thị cúi đầu, hai tay ôm thật chặt nữ nhi, khuôn mặt thanh lệ trắng như cánh hoa ngọc lan, không biết hôn lên là cảm giác gì nữa.

Biết nàng sợ hãi, Quách Bá Ngôn trầm giọng nói: "Ta ở chân núi gặp phải mấy tên thích khách, bất đắc dĩ mới uy hiếp xe của phu nhân, phu nhân yên tâm, ân cứu mạng, đợi ta hồi phủ, ta cùng với gia mẫu nhất định sẽ hậu lễ đáp tạ.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch