Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Sắc Nước Hương Trời

Chương 29: 015 (1)

Chương 29: 015 (1)





Quốc Công gia tân hôn ngày thứ hai, người tam phòng cũng phải đi qua bên Thái phu nhân dùng điểm tâm, nhưng phòng bếp của tiền viện Quách Bá Ngôn đang chuẩn bị mấy món bánh ngọt, giữ lại cho các chủ tử trở về dùng. Cho nên Quốc Công gia bỗng nhiên truyền bánh ngọt, phòng bếp rất nhanh liền bưng lên ba cái đĩa sứ trắng tinh xảo, một đặt ở trên bàn tử đàn chính giữa Quách Bá Ngôn, Lâm thị, một đặt ở chỗ Quách Kiêu, một bày ở chính giữa hai vị cô nương.

Năm loại bánh ngọt, một khối bánh đậu khoai tím, một khối bánh táo đỏ, một khối bánh đậu vàng, một khối quế hoa cao, một khối bánh nhân hạt sen xốp giòn, giống như sao vây quanh trăng, lộ ra trong đĩa nhỏ hoa văn mẫu đơn, vừa dụ dỗ người muốn ăn vừa cảnh đẹp ý vui. Bánh ngọt mới vừa làm không lâu, còn bốc lên hơi nóng màu sương trắng, mùi thơm xông vào mũi.

Tống Gia Ninh thèm chảy nước miếng, nhưng nàng có thể cảm nhận được ánh mắt của bốn người trong phòng đang nhìn nàng chằm chằm, liền cố nén, cúi đầu vẫn không nhúc nhích.

Lâm thị thấy Quách Bá Ngôn không có ý ghét bỏ nữ nhi, cười nói: "An An nhanh ăn đi, chút nữa chúng ta phải đi." Đã đói thành như vậy, không cần phải rụt rè gì nữa.

"Con cũng ăn một miếng." Biết muội muội xấu hổ không dám ăn, Đình Phương săn sóc nói, vươn tay cầm một khối bánh nhân hạt sen xốp giòn.

Lâm thị ánh mắt khẽ biến. Nữ nhi không thích ăn mấy món khô cằn xốp giòn, đại cô nương vừa vặn cầm lên bánh nhân hạt sen xốp giòn, là nàng thích, hay là qua hai ngày ở chung, nhìn ra được khẩu vị của nữ nhi? Nếu là vế sau, cô nương này thật đúng là thận trọng, càng là thiện tâm, nhanh như vậy liền tiếp nhận muội muội mà kế mẫu mang đến.

Khi nương đang kín đáo tìm hiểu mọi người Quốc Công Phủ, Tống Gia Ninh lúc này trong mắt chỉ có ăn, nếu như đại tỷ tỷ động thủ trước, nàng cũng không giả vờ giả vịt nữa, duỗi ra tay mập cầm lên bánh đậu khoai tím, cúi đầu, một hơi cắn nửa cái. Thật sự không phải do nàng đói quá đâu, mà thật sự là do cái bánh này quá nhỏ.

Khoai tím mềm mại hương vị ngọt ngào, nhân nhồi bên trong càng ngọt ngào khiến người thỏa mãn, Tống Gia Ninh ăn vui vẻ, không chút nghĩ ngợi lại cầm một khối bánh táo đỏ, đồng dạng ăn hai phần vào bụng, tiếp đó lần này nàng không vội vã cầm lên, mà là len lén liếc kế phụ Quốc Công gia ngồi ở góc đối diện. Mắt hạnh long lanh, ngốc nghếch ngây ngô lại cứ làm ra tiểu động tác thông minh, khiến cho người thích.

Quách Bá Ngôn cười: "Ăn đi, ăn hết còn có chỗ này của phụ thân."

Tống Gia Ninh yên tâm, xấu hổ cầm một khối bánh đậu vàng.

Lâm thị nhìn nữ nhi ăn xong, kịp thời nói: "Được rồi, trước ăn lót bụng thôi, đừng ăn quá nhiều, uống một ngụm trà rồi chúng ta đi."

Tống Gia Ninh căn bản không ăn đủ, nhưng mẫu thân đã lên tiếng, nàng ngoan ngoãn bưng nước trà trên bàn lên, ừng ực ừng ực uống hai ngụm, lau miệng, hiểu chuyện nhìn về phía mẫu thân.

Lâm thị lại nhìn Quách Bá Ngôn, Quách Bá Ngôn gật gật đầu, trước tiên đứng lên. Ra cửa, hắn cùng với Lâm thị sóng vai đi ở phía trước, hai tỷ muội Tống Gia Ninh rớt lại phía sau vài bước, Quách Kiêu xếp cuối cùng. Lâm thị hôm qua vào cửa liền bị đưa vào phòng tân hôn, Quốc Công Phủ cũng không gặp qua, Quách Bá Ngôn vừa đi vừa giới thiệu cho nàng.

Một đoàn người cùng đi nên hắn liền không kiêng nể gì mà nói chuyện, Tống Gia Ninh cũng phải đi theo nghe, lực chú ý lại tập trung, đi tới đi lui, bả vai bên trái bị người đâm một cái. Tống Gia Ninh vô thức chuyển sang hướng bên trái, hơi ngửa đầu, ngoài ý muốn đụng vào một đôi mắt không mang theo bất cứ một tia cảm tình nào, cũng là lần đầu tiên của đời này, nàng nhìn thẳng Quách Kiêu.

Thế tử gia mười sáu tuổi, khôi ngô tuấn tú, rất giống với Thế tử gia ba mươi tuổi sâu trong trí nhớ, nhưng lại tạo cho người khác một cảm giác hoàn toàn khác biệt. Hắn còn chưa tới ba mươi tuổi, lại giống như núi lạnh tùng xanh, mặc dù ban đêm rất nhiệt tình cũng mang theo vẻ mặt lạnh lùng, hắn hiện tại tuy lạnh, trên người lại không có vẻ uy nghiêm và áp chế tích lũy nhiều năm, vẻ mặt nhạt nhẽo, sẽ chỉ làm người khác nhận ra hắn nhìn ngươi không quá thuận mắt, nhưng cũng không đến nổi liên tưởng đến trách phạt đáng sợ gì.

Nhưng Tống Gia Ninh vẫn là trước tiên thu hồi ánh mắt, lặng lẽ nhích lại gần Đình Phương bên kia.

Nhưng, bả vai lại bị người đâm một cái.

Tống Gia Ninh không hiểu quay đầu, cùng lúc đó, thiếu niên lang đưa tay đến trước mặt nàng. Tay kia trắng nõn thon dài, lòng bàn tay như mỹ ngọc, phía trên mỹ ngọc, nắm một viên khoai tím nhỏ như hoa đào. Tống Gia Ninh vẫn còn đói bụng, không nhịn nổi nuốt một ngụm nước bọt, nhưng nàng có cốt khí của mình, không muốn ăn đồ của Quách Kiêu.

Nam nhân coi nàng như hồ mị, trong lòng vốn xem thường nàng, kiếp trước nàng thân bất do kỉ không có biện pháp, hiện tại, Tống Gia Ninh tránh hắn từ xa, chỉ làm huynh muội trên danh nghĩa, không cần chung đụng nhiều.

Lắc đầu, sau khi từ chối rõ ràng, Tống Gia Ninh mắt nhìn phía trước, chuyên tâm đi con đường của mình.

Thế nhưng cái tay kia lại chọt nàng, Tống Gia Ninh không đáp lại, hắn vẫn cứ chọt, lần sau mạnh hơn lần trước, chọt làm Tống Gia Ninh đau chết, nhưng với thân phận và uy thế còn sót lại của Quách Kiêu, nàng giận mà không dám nói gì. Vì để tránh cho ăn càng nhiều đau khổ, Tống Gia Ninh quyết đoán vứt bỏ chút cốt khí nhỏ nhoi này, mặt cứng đờ nhận lấy viên khoai tím trong lòng bàn tay Quách Kiêu.

Hừ, nàng chỉ cầm không ăn, trở về liền ném đi.

Suy nghĩ để trút giận, nhưng ngay khi tay mập của Tống Gia Ninh sắp chạm tới viên khoai tím xinh đẹp kia, bàn tay trắng nõn sạch sẽ của thiếu niên lang bỗng nhiên giơ lên, Tống Gia Ninh theo bản năng ngửa đầu, trông thấy Quách Kiêu trực tiếp nhét toàn bộ viên khoai tím vào trong miệng, phồng quai hàm lên, nhai hai ba cái liền nuốt xuống, ánh mắt trêu chọc đối diện với nàng.

Tống Gia Ninh thật không nghĩ tới Quách Kiêu tuổi trẻ lại là là loại Thế tử gia này!

Nói không tức giận là giả, cũng may Tống Gia Ninh còn nhớ rõ thân phận của mình, hơn nữa vốn đối với đồ ăn của Quách Kiêu không có hứng thú, bởi vậy ngọn lửa nhỏ tức giận của nàng tới cũng nhanh mà đi cũng nhanh, điềm nhiên như không có việc gì cúi đầu xuống, tiếp tục ngoan ngoãn đi đường. Phía sau nàng, Quách Kiêu ngoài ý muốn nhíu mi, ở Lâm Vân Đường của phụ thân, sau khi tận mắt nhìn thấy kế muội tham ăn không có tiền đồ, hắn gần như đã tháo xuống phòng bị đối với nàng, nhưng bây giờ, hắn khi dễ nàng như vậy mà nàng cũng nén tức giận xuống được .



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch