Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Sắc Nước Hương Trời

Chương 46: 24 (2)

Chương 46: 24 (2)
Bà thích thú chỉ chỉ hai tôn tử khác, cười nói: "Việc nói chuyện phiếm cùng An An buổi sáng hôm nay liền giao cho ba huynh đệ các ngươi, lão Tam tới trước, sau đó là lão nhị, Bình Chương xếp cuối cùng."

Quách Kiêu vừa ngồi xuống, nghe vậy nhìn Tống Gia Ninh, Tống Gia Ninh vừa mới cũng liếc qua, hai mắt nhìn nhau, Quách Kiêu mặt không biểu tình, Tống Gia Ninh chột dạ né tránh, tâm hoảng ý loạn. Dựa theo yêu cầu của Sầm ma ma, bất kể nàng nói chuyện với người nào, đều phải nhìn vào mắt đối phương, người bên ngoài không sao, nhưng Quách Kiêu. . .

Kiếp trước nàng và Quách Kiêu trải qua bảy năm, cũng chưa bao giờ dám nhìn thẳng vào mắt Quách Kiêu, trừ phi bị hắn bắt buộc, cho nên có thể giải thích là, nàng bị "Tiểu gia tử" của các trưởng bối ghét bỏ chèn ép, chủ yếu chính là bởi vì Quách Kiêu. Cảm thấy nàng quái lạ sao? Nàng cũng muốn có tự tin lắm chứ, nhưng thân là tiểu thiếp bị Quách Kiêu cướp đi từ trong tay biểu ca bà con xa, một thê thiếp hầu hạ qua một đôi biểu huynh đệ, nàng không còn mặt mũi nhìn người, chỉ muốn trốn ở điền trang của Quách Kiêu sống tạm bợ qua ngày.

Thế nhưng dù sao cũng là kiếp trước, đời này hết thảy đều đã thay đổi, vì những người thân quan tâm nàng, vì cuộc sống ngẩng đầu ưỡn ngực với tư cách là Tứ cô nương Quốc Công Phủ, Tống Gia Ninh tự đáy lòng muốn thay đổi từ bỏ tất cả tật xấu trên người mình, ngoại trừ. . . Ăn, dù sao tham ăn lớn lên hơi béo cũng không phải là điều thiếu sót mất mặt gì, nếu không Thái phu nhân cũng sẽ không dung túng nàng như vậy.

Nghĩ thông suốt điểm này, Tống Gia Ninh cười chuyển đến ngồi đối diện với Quách Thứ, huynh muội mặt đối mặt hàn huyên.

Quách Thứ không có đứng đắn, sờ cằm ngắm kĩ Tống Gia Ninh, nghi ngờ nói: "Ta sao cảm thấy An An giống như càng ngày càng đẹp?"

Tống Gia Ninh không chịu được nhất là khi dễ hoặc khen ngợi, bị Quách Thứ một câu ép lộ nguyên hình, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên muốn cúi đầu, không đợi Sầm ma ma ho khan, tay mắt Quách Thứ lanh lẹ đè lại đỉnh đầu muội muội, cười xấu xa nói: "Không cho phép cúi đầu, Tứ muội muội bộ dạng xinh xắn, sau này người khen muội chỉ biết càng ngày càng nhiều, muội phải học tập Tam muội muội một ít, người khác càng khen, muội ấy càng đắc ý, cái cằm đều muốn vểnh hết lên trời luôn rồi."

Tống Gia Ninh PHỐC nở nụ cười, Tam cô nương Vân Phương, quả thật có chút đỏm dáng.

Bị uốn nắn mấy lần, Tống Gia Ninh dần dần quen với các loại khen ngợi của Quách Thứ.

Nghỉ ngơi hai khắc, uống chén trà hoa quế hương vị ngọt ngào làm trơn yết hầu, đổi thành nhị công tử Quách Phù. Lời nói khen ngợi đều bị đệ đệ nói hết mất rồi, Quách Phù liền đóng vai mặt đen, bóp cuống họng học ngữ khí của Đoan Tuệ công chúa, cố ý nói lời hung ác: "Mấy ngày không gặp, Gia Ninh biểu muội sao càng ngày càng mập, giống như con heo con, hi hi hi. . ."

Âm dương quái khí, đừng nói Tống Gia Ninh, Thái phu nhân cùng mấy người nữ quyến, ngay cả Quách Kiêu vừa mới nâng chung trà lên, cũng buông bát trà, mím môi không uống, sợ bị sặc. Thái phu nhân đầu tiên là cười, tiếp theo răn dạy tôn tử: "Không cho phép hồ đồ, truyền tới tai biểu muội ngươi, xem nàng làm thế nào thu thập ngươi."

"Ta sợ nàng sao?" Quách Phù rướn cổ lên nói, giọng điệu vô cùng khinh thường.

Tống Gia Ninh âm thầm hâm mộ, đây chính là người Quách gia chân chính, bởi vì có huyết thống tương liên, biết rõ mẹ con Thục phi sẽ không thật sự tức giận với bọn họ, cho nên khi ở chung sẽ thả lỏng rất nhiều. Tống Gia Ninh có thể học sự hào phóng của cô nương Quách gia, nhưng chỗ dựa do phần huyết mạch này mang đến, nàng nhất định không học được, đương nhiên, cũng sẽ không sợ hãi như trước là được rồi.

Sau khi kết thúc màn "khi dễ" của Quách Phù, đến phiên Quách Kiêu. Ngoại trừ Tống Gia Ninh, Thái phu nhân cũng chờ mong mà nhìn Quách Kiêu, hiếu kỳ Thế tử gia ít nói này chuẩn bị nói chuyện gì với muội muội. Tống Gia Ninh ngoài mặt trấn định, thật ra trong lòng rất khẩn trương, lòng bàn tay cũng toát mồ hôi, mắt hạnh mở to khó khăn nhìn thẳng vào đôi mắt Quách Kiêu. Theo khoảng cách giữa hai người càng lúc càng gần, lông mi thật dài của Tống Gia Ninh cũng càng nháy càng nhanh, con ngươi bối rối đảo lộn trên dưới.

Quách Kiêu làm sao nhìn không ra kế muội sợ hắn? Nhân cơ hội này, hắn nhàn nhạt hỏi: "Tứ muội muội dường như rất sợ ta?"

Tống Gia Ninh cố gắng bảo trì cái cằm bất động, đỏ mặt nói dối: "Không có."

Mắt tuy là nhìn thẳng vào hắn, nhưng ánh mắt nàng đã tan rã, trong đầu nhanh chóng thoáng qua các loại ý niệm lộn xộn bừa bãi. Quách Kiêu đã từng gặp qua loại ánh mắt này, khi Phu Tử giảng bài, hai đường đệ thường thường như vậy, đôi mắt nhìn qua Phu Tử giống như đang chăm chú lắng nghe, thật ra sớm đã suy nghĩ viển vông. Trong lòng càng kỳ quái, Quách Kiêu dứt khoát không hỏi, cứ như vậy lạnh lùng nhìn kế muội.

Một hồi trò chuyện, thời gian dần trôi qua giống như biến thành chơi đùa lúc bé, ai nháy mắt trước là thua.

Tống Gia Ninh thua, không biết nhìn bao lâu, nàng mở to đôi mắt đã cay xè, hoàn hồn, nháy mắt, vậy mà rơi nước mắt.

Huynh đệ Quách Phù cười ha ha.

Thái phu nhân dở khóc dở cười, ngạc nhiên nhìn hai hài tử: " Huynh muội các con chơi trò gì thế?"

Tống Gia Ninh lau đôi mắt che giấu lúng túng.

Quách Kiêu một lần nữa quay về chỗ ngồi, tự nhiên thưởng thức trà, ánh mắt liếc qua Tống Gia Ninh mấy lần. Đúng rồi, kế muội lúc mới vào phủ tuy hắn có khi dễ nàng mấy lần, nhưng cũng bảo vệ nàng hai lần, còn tặng bánh ngọt nàng thích ăn, tiểu nha đầu rốt cuộc vì sao sợ hắn như vậy? Loại sợ hãi này, giống như đã khắc thật sâu ở trong lòng nàng.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch