Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Sinh Hoạt Bình Thường Của Tiếp Dẫn Giả

Chương 44: Đời Người Nhiều Đau Thương.

Chương 44: Đời Người Nhiều Đau Thương.




"Rất nhiều người sau khi chết, bởi vì tâm nguyện chưa xong nên lưu lại trên thế gian, mà chức trách của tôi chính là trợ giúp người chết hoàn thành tâm nguyện, để bọn họ rời khỏi thế giới này. Các người có thể gọi tôi là người dẫn đường hoặc là người tiếp dẫn đều được." Hà Tứ Hải suy nghĩ một chút rồi giải thích.

Hà Tứ Hải nói là chức trách, là bởi vì cái tứ chức trách này đại diện cho cương vị, thuộc về phạm trù chức vị.

Cương vị là tổ chức được xác lập vì hoàn thành nhiệm vụ.

Cho nên Hà Tứ Hải nói như vậy, là đang nói cho bọn họ biết, hắn là người có tổ chức.

Nếu như là người lòng mang ý đồ xấu thì phải ước lượng hậu quả sau đó.

Vậy người có thể sắp xếp cho Hà Tứ Hải công việc đón quỷ vật là người nào đây?

Chuyện này thì cần mọi người tự mình suy đoán rồi, nhưng tuyệt đối là một vị đại lão mà bất kỳ người nào cũng không trêu chọc nổi. . .

"Vậy quỷ cuối cùng sẽ đi về nơi nào?" Lưu Trung Mưu hỏi.

"Không phải đã nói rồi sao? Không biết, công việc của tôi chỉ là trợ giúp quỷ hoàn thành tâm nguyện chưa xong mà thôi, những chuyện khác không thuộc quyền quản lý của tôi."

Hà Tứ Hải nói như vậy, bọn họ đường nhiên sẽ cho rằng có "Người" khác tiếp nhận.

Nhưng mà trên thực tế Hà Tứ Hải cũng không tính là kéo cờ lớn, mò mẫm linh tinh.

Giống như Thang Thắng từng nói, sau khi hắn chết thì có một giọng nói nói cho hắn là phải rời khỏi.

Nhưng mà bởi vì tâm nguyện chưa xong, hắn không muốn rời đi, thế là trong đầu của hắn liền xuất hiện tin tức của người tiếp dẫn.

Sau khi hắn nhìn thấy Hà Tứ Hải, hắn liền biết Hà Tứ Hải chính là người tiếp dẫn mà hắn muốn tìm.

Lúc này mới xảy ra chuyện kế tiếp.

Loại sức mạnh to lớn khiến cho quỷ vật bỗng nhiên thu được tin tức, đồng thời chỉ dẫn quỷ vật này nói là "Thần linh" cũng không khuếch đại chút nào, hơn nữa cũng hợp tình hợp lý.

Quả nhiên, Hà Tứ Hải vừa dứt lời, vẻ mặt của hai cha con Lưu Trung Mưu và Lưu Vãn Chiếu lại càng trở nên cung kính, đồng thời hơi cảm thấy có chút không dễ chịu.

Đều nói là ngẩng đầu ba thước có thần minh.

Bất cứ ai mỗi ngày luôn có một "Người" nhìn trên đầu, cũng sẽ cảm thấy không dễ chịu.

Nhưng mà cũng chỉ là chớp mắt mà thôi, lập tức nghĩ thông, bọn họ chỉ là một thành viên bình thường của đông đảo đại chúng mà thôi, cuộc đời cũng không làm việc gì trái với lương tâm, có thần linh hay không thì cũng không có bao nhiêu quan hệ với bọn họ cả.

Không, nói chính xác là có quan hệ.

Hai mắt Lưu Vãn Chiếu lập tức sáng choang, vẻ mặt kinh hỉ.

"Dù muốn hay không thì đây là chuyện không thể nào, thế giới có quy luật vận chuyển riêng của nó. Nhân có nhân đạo, quỷ có quỷ đạo, chết rồi chính là chết rồi." Hà Tứ Hải lập tức đoán được nàng muốn nói điều gì.

Lưu Vãn Chiếu nghe vậy thì vẻ mặt có chút âm u.

Lưu Trung Mưu dù sao cũng lớn tuổi hơn một chút, không có ngây thơ giống như Lưu Vãn Chiếu. Khởi tử hoàn sinh, từ xưa đến nay, người kinh tài tuyệt diễm đều như cá diếc sang sông, lại có ai có thể chạy trốn cái chết, huống hồ là người bình thường như bọn họ.

Hắn chú ý tới lời nói của Hà Tứ Hải, quỷ sở dĩ lưu lại ở trên thế giới này là bởi vì tâm nguyện chưa xong.

Như vậy tâm nguyện của Huyên Huyên là cái gì đây?

Hắn há miệng, muốn hỏi, nhưng lại không biết làm sao mở miệng, quay đầu lại liếc nhìn trên ghế sô pha chỉ có một đứa bé, cảm giác ngực bị chắn đến hoảng.

Nếu như hoàn toàn hiểu rõ tâm nguyện, Huyên Huyên cũng sẽ hoàn toàn biến mất khỏi bọn họ.

Nhưng mà vừa nghĩ tới trong những năm qua, con gái luôn không có ai nói chuyện cùng, không người chơi đùa cùng, không có ba mẹ yêu thương. . . , một người chịu đựng cô độc, lòng hắn như đao cắt.

Hắn không thể ích kỷ như thế, không thể mạnh mẽ giữ nàng ở bên người, có lẽ chỉ có hoàn thành tâm nguyện của nàng, để cho nàng đến chỗ nàng hẳn nên đi thì nàng sẽ càng hạnh phúc hơn.

"Tâm nguyện của Huyên Huyên hơi nhiều."

"Ồ?"

Lưu Trung Mưu và Lưu Vãn Chiếu nghe vậy thì đều hơi kinh ngạc, nàng chỉ là một bé, có thể có nhiều tâm nguyện như vậy sao?

Lúc này, Tôn Nhạc Dao lại cắt một ít trái cây, đã bưng lên, nghe vậy thì thuận thế ngồi xuống.

"Tâm nguyện thứ nhất của Huyên Huyên là ôm mẹ, nói với nàng là rất nhớ nàng, thật sự yêu thật sự yêu nàng."

Lúc Hà Tứ Hải vừa nói xong tâm nguyện thứ nhất, nước mắt của Tôn Nhạc Dao đã không ngừng rơi xuống, thế nhưng sợ quấy rối đến con gái xem ti vi, nàng liền che miệng lại, mạnh mẽ nhẫn nhịn không phát ra tiếng.

"Nhưng mà tâm nguyện này đã hoàn thành rồi."

Hà Tứ Hải tiếp tục nói: "Tâm nguyện thứ hai là nói với ba ba là không nên hút thuốc lá, bởi vì mẹ nói hút thuốc rất không khỏe mạnh, ba phải nghe lời, làm một đứa trẻ tốt."

"Không hút, không hút, bắt đầu từ hôm nay tôi sẽ cai thuốc, sau này cũng không tiếp tục hút nữa." Hai mắt Lưu Trung Mưu đỏ chót.

"Tâm nguyện thứ ba, là chị gái đã đồng ý dẫn nàng đi mua kẹo bông, cô lúc nào mới dẫn nàng đi? Nàng muốn hỏi cô một chút, có phải là quên rồi hay không."

Hà Tứ Hải nhìn về phía Lưu Vãn Chiếu.

"Xin lỗi. . . Xin lỗi. . ."

Hai tay Lưu Vãn Chiếu bụm mặt, chôn đầu ở trong đầu gối, không ngừng lẩm bẩm, bởi vì nàng thật sự đã quên rồi, trong lòng rất là tự trách.

Hà Tứ Hải thở dài, đưa tay đặt lên trên cánh tay của nàng.

Lưu Vãn Chiếu lập tức cảm thấy trước mắt có một đứa bé đang ôm nàng.

Ngẩng đầu nhìn lên, quả nhiên Huyên Huyên không biết lúc nào đã đi tới trước mặt nàng.

"Chị không khóc, chị ngoan, chị không khóc. . ."

Nàng không an ủi còn tốt, vừa an ủi, Lưu Vãn Chiếu đã ôm chặt lấy nàng mà gào khóc.

Nàng vốn dĩ là nên an ủi em gái mới đúng, hiện tại lại để em gái tới an ủi nàng.

Tôn Nhạc Dao bên cạnh vội vàng đặt tay lên trên người Lưu Vãn Chiếu, mà Lưu Trung Mưu cũng đặt tay ở trên người nàng, như vậy mọi người lại lần nữa nhìn thấy Huyên Huyên.

Đào Tử đang xem ti vi, có chút ngạc nhiên quay đầu lại, làm sao người lớn đều thích khóc vậy chứ?

Thế nhưng không biết vì sao, nghe bọn họ khóc, nước mắt bắt đầu đảo quanh trong viền mắt của Đào Tử, bản thân nàng cũng không biết đang đau lòng vì gì, cũng may mà nàng nhịn không cho nước mắt chảy xuống. Nàng chính là một đứa bé kiên cường đó.

Chờ sau khi mọi người phát tiết tâm tình, Lưu Trung Mưu là người đầu tiên tỉnh táo lại, lau khóe mắt một cái rồi nói: "Hà tiên sinh, cậu nói tiếp đi."

"Tâm nguyện thứ tư của Huyên Huyên là mẹ đáp ứng mua bánh sinh nhật cho nàng, nàng muốn hỏi một chút lúc nào thì mua cho nàng? Sinh nhật nàng còn bao lâu mới đến?"

"Đúng, mẹ đồng ý mua bánh sinh nhật cho con, mẹ nhớ rồi, cuối tháng sau chính là sinh nhật của Huyên Huyên rồi, mẹ không có quên. . . ." Tôn Nhạc Dao nghe vậy thì ôm Huyên Huyên, vẻ mặt bi thống.

Nàng nhớ chuyện này rất rõ ràng, có một lần mở hàng, lúc đi ngang qua tiệm bánh gato, nhìn thấy bánh ngọt trong tủ kính, Huyên Huyên nói muốn mua, Tôn Nhạc Dao liền nói với nàng nói, chờ đến lúc sinh nhật nàng thì sẽ mua cho nàng.

Nhưng mà sinh nhật của Huyên Huyên là cuối tháng chín, lúc đó là đầu tháng mười hai, sinh nhật qua lâu rồi, chờ đến sinh nhật lần sau thì phải đợi thật lâu. Thế là Huyên Huyên cứ chờ mãi, chờ mẹ mua bánh sinh nhật cho mình, đáng tiếc lại không thể đợi được. . .

"Hiện tại sẽ mua, không cần chờ sinh nhật, hiện tại ba ba liền đi mua cho con. . ." Lưu Trung Mưu đứng lên, nói với vẻ mặt kích động.

"Chờ một chút, nghe xong tất cả tâm nguyện trước rồi nói sau đi." Hà Tứ Hải ngăn cản hắn.

Lưu Trung Mưu nghe vậy, nghĩ cũng thấy đúng, lại ngồi xuống lần nữa.

Hà Tứ Hải nói ra từng tâm nguyện, mỗi một tâm nguyện lại như một cây đao đâm vào trong lòng bọn họ.

Lúc nói đến tâm nguyện thứ tám, "Chị ơi, em lạnh quá, nước đóng băng rồi, chị nhanh kéo em lên đi."

Lưu Vãn Chiếu và Tôn Nhạc Dao đã bi thương đến không kềm chế được.

Ngoài trừ Huyên Huyên, không ngừng nói "Xin lỗi” thì bọn đã không nói ra được một câu nào.

Lưu Trung Mưu chỉ có thể lôi kéo tay của con gái nhỏ, không ngừng nói: "Đừng sợ, ba ba ở đây, đừng sợ, ba ba ở đây. . ."

Nhưng mà lại có yếu ớt mà bất lực.

Nước mắt không tiếng động, ào ào rơi xuống.

Nhìn dáng vẻ bi thương của người một nhà, Hà Tứ Hải cũng không biết phải an ủi như thế nào, chỉ có thể thở dài không tiếng động.

Đúng lúc này, Tôn Nhạc Dao bởi vì bi thương quá độ mà trực tiếp ngất đi, khiến mọi người lập tức luống cuống tay chân.

Nhưng cũng may bà tỉnh lại rất nhanh, nhưng lại để mọi người đi ra ngoài từ bên trong tâm trạng bi thương cực độ.

------

Dịch: MBMH Translate






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch