Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Suối Tiên Của Xu nữ - Trọng Sinh Ta Đem Bàn Tay Vàng Cướp Về

Chương 8:

Chương 8




CHƯƠNG 8:

Edit by team Chiêu anh Các (Ngọc Xù)

Xu Xu chờ đám nha hoàn lui ra, liền ném sợi dây tơ hồng dùng để đeo miếng ngọc đặt trong túi tiền hôm nay vào lò than thiêu hủy, sau đó mới đi ngủ.

Thanh Hao đi qua viện Quân Thúy của Tống Ngưng Quân, báo chuyện buổi tối Xu Xu không cần bọn họ hầu hạ cho Tống Ngưng Quân nghe.

Tống Ngưng Quân hơi nhíu mày, Thanh Hao nói: “Có chuyện nhị cô nương không biết, dù sao tam cô nương ở nông thôn dưỡng bệnh mà lớn lên, bên người cũng chưa từng có nha hoàn hay bà tử hầu hạ, sau khi trở về phủ Quốc Công cũng không thích bọn nha hoàn đi theo, chúng nô tỳ muốn hầu hạ nàng, nàng còn nổi giận.”

Trong phủ chỉ có một vài ma ma đi theo Thôi thị đến thôn Thủy Hương năm đó, cùng mấy ma ma cao tuổi biết chuyện Tống Ngưng Quân và Xu Xu bị ôm nhầm.

“Vậy ngày thường nàng rửa mặt chải đầu có cho các ngươi hầu hạ không?” Tống Ngưng Quân hỏi.

Thanh Hao nói, “Có khi bảo chúng nô tì hầu hạ, có khi lại nói không cần, tình tính của tam cô nương rất kỳ lạ.”

Tống Ngưng Quân tiếp tục hỏi, “Buổi chiều hôm nay trở về, khi ngâm nước tắm có cho các ngươi hầu hạ không?”

Thanh Hao gật đầu, “Dạ có, nhưng cuối cùng khi mặc quần áo tam cô nương lại bảo chúng nô tỳ lui ra ngoài.”

“Nhưng có nhìn thấy trên cổ nàng đeo miếng dương chi bạch ngọc điêu khắc thành chiếc bình nhỏ không? Chính là miếng ngọc mà ta bảo ngươi tìm kiếm ở phòng muội ấy đó.”

Thanh Hao lắc đầu, “Hôm nay tam cô nương ngâm nước thuốc, là nô tỳ và Thanh Trúc hầu hạ, trên cổ tam cô nương không đeo miếng ngọc điêu khắc kia.”

Tống Ngưng Quân suy nghĩ, chẳng lẽ thật sự đã đánh mất ở chùa Bạch Cư?

“Ngươi lui ra trước đi.”

Chờ đến khi Thanh Hao lui ra, Tống Ngưng Quấn sai nha hoàn tâm phúc là Xuân Đào gọi Lý Cánh đến đây.

Lý Cánh coi như là người bên cạnh lão Quốc Công, là tiểu nhi tử của Lý Trung Thiên, tâm phúc của lão Quốc Công, người hầu của phủ Quốc Công.

Khi còn nhỏ Tống Ngưng Quân đã biết Lý Cánh, khi nàng ta năm sáu tuổi đi theo Quốc Công luyện võ, Lý Cánh hầu hạ ở bên đó, cũng xem như cùng nàng ta lớn lên, Lý Cánh đối xử với nàng ta rất tốt, đối xử với nàng ta giống như đối xử với muội muội.

Rất nhanh Lý Cánh đã đến, Tống Ngưng Quân cho nha hoàn lui xuống, “Lý ca ca, huynh mau ngồi xuống đi.”

Lý Cánh gật đầu ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh nàng ta, “Quân Nhi, chuyện thất bại, người nọ nói với huynh rằng thiếu chút nữa đã đuổi kịp tam cô nương, có điều nàng ta xông vào sân viện của Thục Vương, bọn họ không dám hành động mạo muội, ở bên ngoài đợi một lát mà tam cô nương còn chưa ra, hòa thượng viện trước cũng biết đằng sau xảy ra chuyện, vì thế bọn họ mới rời đi.”

Ngay từ đầu, Lý Cánh không muốn giúp Tống Ngưng Quân làm loại chuyện này, thật ra hắn cũng đau lòng Quân Nhi, hắn nhìn tiểu cô nương được nuông chiều từ bé đến lớn, không hề kiêu căng, gọi hắn là Lý ca ca, đột nhiên lại bị nói là nhận sai thân phận, nàng cũng không phải cô nương trong phủ Quốc Công, mà là bị ôm nhầm mười ba năm trước, thiên kim tiểu thư chân chính đã được đón về.

Bên ngoài Quân Nhi không nói, nhưng hắn lại biết Quân Nhi đau lòng, mấy ngày trước Quân Nhi đột nhiên tìm hắn, nói muốn hắn giúp một việc.

Nói rằng trên người tam cô nương trở về có một miếng ngọc là đồ của nhà mẹ đẻ nàng, nàng muốn lưu lại làm kỷ niệm, nhưng tam cô nương không chịu đổi với nàng, nàng thật sự không có biện pháp mới cầu xin hắn giúp.

Hắn không đồng ý, nàng liền khóc như hoa lê ngấm mưa, thút thít nói ra cách mà nàng nghĩ, lại nói rằng nàng không muốn đả thương người, nguyện ý bỏ ra năm ngàn lượng ngân phiếu coi như thù lao, chỉ mong cướp lại miếng ngọc nhà mẹ đẻ lưu lại trên người tam cô nương, nàng không muốn bất cứ ai chịu thương tổn, nàng xem thiên văn, ngày ấy hành động sẽ không lưu lại bất cứ dấu vết gì.

Lý gia bọn họ không có con gái, Lý Cánh cũng thật sự coi nàng như muội muội mà đối đãi.

Thấy nàng khóc liền không chịu được, hắn nghĩ mặc dù hắn là người hầu trong phủ Quốc Công, nhưng nhiều năm bôn ba bên ngoài, quen biết đủ hạng người, nếu hành động vào ngày mưa, không đả thương người, hẳn là không có vấn đề gì, vì thế hắn đã đồng ý. Nào ngờ nửa đường lại bại lộ, chuyện không thành công.

Tống Ngưng Quân nghe lời này, nghĩ đến Xu Xu nói là phải chạy trốn mới không bị tên cướp bắt được, không khớp với lời của Lý Cánh bên này, nhưng cẩn thận suy nghĩ thì cũng hiểu vì sao Xu Xu lại nói dối, dù sao Thục Vương là nam nhân, dẫu sao bọn họ cũng đã là cô nương lớn rồi, nếu chuyện lén gặp nam nhân mà bị truyền ra ngoài, thanh danh sẽ không tốt.

Lúc này Tống Quân Ngưng cũng không rối rắm xem rốt cuộc Xu Xu trốn được hay là vào sân viện của Thục Vương nữa, nàng ta lấy một chồng ngân phiếu từ chiếc hộp gấm trên án kỷ bên cạnh đưa cho Lý Cánh, “Lý ca ca, mặc dù chuyện không thành, nhưng chỗ ngân phiếu này vẫn phiền huynh đưa cho mấy vị huynh đệ kia giúp muội, khiến bọn họ làm việc vô ích một hồi là quả thật không tốt, nhân có chuyện này, khẳng định quan phủ sẽ điều tra khắp nơi, bọn họ phải trốn đi một thời gian, tuy chuyện không thành, nhưng vẫn cảm ơn bọn họ.”

Nàng ta dừng một chút rồi tiếp tục nói: “Hôm nay tam cô nương vì trốn bọn họ, hẳn là trong lúc hoảng loạn đã đánh rơi miếng ngọc ở sau núi, phải phiền Lý ca ca ngày mai giúp muội đến chùa Bạch Cư một chuyến, giúp muội tìm miếng ngọc kia, nếu không thể tìm được, là muội và mẹ đẻ không có duyên phận, phần tình cảm này có cưỡng cầu cũng không được, có lẽ ngay từ đầu là muội đã sai, chuyện này hẳn nên thương lượng với Xu Xu muội muội, chứ không phải dùng loại biện pháp cực đoan này.”

Nàng ta vừa dứt lời, đôi mắt liền phiếm hồng, có vẻ như rất đau lòng.

Lý Cánh hừ một tiếng, “Cũng phải trách tam cô nương, tuy rằng lúc trước bị ôm nhầm, nhưng đó không phải lỗi của muội, tội gì phải giận chó đánh mèo với muội, mà ngay cả đồ của mẹ đẻ muội cũng không chịu trả lại.”

Tống Ngưng Quân cười khổ một tiếng, “Lý ca ca đừng nói như vậy, Xu Xu cũng không giận chó đánh mèo với muội, chỉ là miếng ngọc kia theo muội ấy từ nhỏ đến lớn, muội ấy không nỡ đưa cũng là chuyện thường tình.”

Lý Cánh không nói thêm nữa, hắn nhận lấy ngân phiếu Tống Quân Ngưng đưa.

Dù sao những huynh đệ đó không thể đi một chuyến tay không được, quan phủ muốn điều tra việc này, ít nhất bọn họ phải tới nơi khác trốn một hai năm.

Hắn nói lời cảm ơn với Tống Ngưng Quân, “Muội đừng hoảng hốt, ngày mai ca giúp muội đi một chuyến, nhìn xem có tìm được miếng ngọc kia không.”

“Cảm ơn Lý ca ca.”

Sau khi Lý Cánh rời đi, Tống Ngưng Quân đi ngủ, nhưng nàng ta vẫn không thể nào yên tâm được.

Ngày hôm sau tỉnh lại, Tống Ngưng Quân ngồi trên giường ngẩn người, xem ra hẳn là Xu Xu thật sự đánh mất miếng ngọc rồi, nếu như miếng ngọc còn ở trên người Xu Xu, nàng ta sẽ tiếp tục mơ thấy, nhưng tối hôm qua nàng ta không còn mơ thấy nữa.

......

Xu Xu làm việc và nghỉ ngơi rất có quy luật, buổi sáng tỉnh lại sắc trời còn chưa sáng.

Chỉ có ánh sáng le lói chiếu vào phòng, Xu Xu ngủ dậy cảm thấy trên người dính nhớp, nàng không kêu nha hoàn tiến vào hầu hạ, tự mình xuống giường đốt đèn dầu, kéo vạt áo ra ngó xuống người, vậy mà trên cơ thể trắng nõn dính một tầng tạp chất, nàng dùng tay chà xát liền chà rớt một ít bụi bẩn.

Xu Xu nhíu mày, chẳng lẽ ngày hôm qua nàng ngâm thuốc tắm rồi tắm không sạch sao?

Không đúng, sau đó nàng còn tắm cả người lại một lần sạch sẽ nữa mà.

Xu Xu bỗng nhớ tới cốc nước suối uống trước khi ngủ.

Trong lúc bất chợt liền biết sao lại thế này rồi, nàng không dám để lộ, cũng không dám kêu nha hoàn tiến vào hầu hạ, chỉ tắt đèn dầu đi trở lại giường buông màn xuống, gọi Thanh Trúc một tiếng.

Đêm qua là Thanh Trúc gác đêm.

Thanh Trúc đẩy cửa tiến vào, đốt đèn, đi đến cạnh giường, “Cô nương muốn rời giường rửa mặt, chải đầu sao?”

Xu Xu vội nói: “Thanh Trúc, ngươi vào phòng tắm xả nước nóng vào bồn tắm, hôm qua ngâm nước thuốc cứ cảm thấy trên người còn mùi, ta muốn tắm lại lần nữa.”

Thanh Trúc lên tiếng đáp lại, sau đó đi ra bên ngoài phân phó đám nha hoàn bê nước đến phòng tắm.

Sau khi chuẩn bị xong, Xu Xu cũng không cho người hầu hạ, nàng tự mình đến phòng tắm, cởi xiêm y, thân mình vốn trắng nõn đều phủ một lớp bụi bẩn.

Xu Xu cảm thấy có chút khó chịu, vội vàng xuống nước bắt đầu tắm rửa.

Bàn tay bị băng bó không tiện, nàng cởi băng gạc nhìn lên, vậy mà vết thương trong lòng bàn tay đã kết vảy.

Xu Xu nghẹn họng nhìn trân trối.

Vết thương này hồi phục cũng quá nhanh đi, hôm qua còn máu thịt mơ hồ, lẽ ra cũng phải năm sáu ngày mới kết vảy, nhưng trong một đêm ngắn ngủi liền kết vảy.

Hẳn là công hiệu sau khi uống ly cam lộ kia, vậy mà lại nghịch thiên đến thế.

Xu Xu đoán những thứ dính nhớp trên người chắc hẳn chính là chất thải trong cơ thể.

Đều là công hiệu của cam lộ.

Đây là cam lộ, không phải nước suối bình thường.

Nhưng không hiểu vì sao nàng có thể rót ra nhiều cam lộ như vậy, mà mỗi ngày Tống Ngưng Quân lại chỉ có một giọt?

Xu Xu ngâm mình trong nước, suy nghĩ ngổn ngang.

Lại nghĩ đến hôm qua gặp phải Thục Vương điện hạ ở chùa Bạch Cư, may mắn nàng không đổ cam lộ vào trong bồn nước kia của Thục Vương, nếu không bị Thục Vương điện hạ cầm đi chữa miệng vết thương, trực tiếp giải độc, không phải sẽ làm Thục Vương điện hạ nghi ngờ nàng sao.

Về sau nếu gặp phải Thục Vương điện hạ, nàng cũng phải tránh đi mới được.

Cho dù ngày sau biết Thục Vương sẽ bước lên địa vị cao, Xu Xu cũng không có ý nghĩ gì.

Đời trước khi Thục Vương điện hạ đăng cơ, bên người chưa từng có nữ tử nào thị tẩm, các đại thần trình tấu chương hy vọng tân đế lập hậu, sau đó tân đế có đón con gái của vài vị đại thần trình tấu chương vào cung rồi phong tước vị, nhưng lại không chạm vào các nàng.

Nhóm nữ tử này đã từng về nhà khóc lóc kể lể một hồi.

Các đại thần không có cách nào, cũng không thể dâng tấu chương can thiệp vào việc giường chiếu của tân đế.

Qua một thời gian dài sau đó còn nói tân đế vô năng, không thể làm việc.

Xu Xu mơ hồ biết một ít, chuyện Thục Vương ghét nữ nhân dường như có liên quan đến chuyện thời niên thiếu ngài ấy gặp phải.

Mẹ Thục Vương hiện là phu nhân nguyên phối của đế vương hiện tại, khi sinh Thục Vương liền khó sinh mà chết, hoàng đế thích nhất vị phu nhân này, cho dù hiện tại phi tần trong cung rất nhiều, nhưng vẫn không lập hậu, cũng tự mình dạy dỗ Thục Vương, nhưng hoàng đế có che chở thế nào, thì hoàng gia là đại tộc, việc xấu rất nhiều, Thục Vương sống sót được cũng rất gian nan.

Quá khứ cụ thể của Thục Vương, Xu Xu không biết.

Chỉ biết ngài ấy đăng cơ hơn mười năm cũng không có con nối dõi, bệnh cũ trên người nặng hơn, triền miên trên giường bệnh, cuối cùng chỉ có thể lựa chọn một người thừa kế trong số con nối dõi của huynh đệ.

Người thừa kế kia chính là con trai cả của Tống Ngưng Quân và Nhị hoàng tử.

Có điều Xu Xu cũng không chờ được con trai cả của Tống Ngưng Quân kế thừa ngôi vị hoàng đế, nàng liền trọng sinh.

Đời này nàng muốn ngăn cản Tống Ngưng Quân gả cho Nhị hoàng tử.

Có lẽ còn có thể giúp đỡ Thục Vương điện hạ chữa khỏi bệnh cũ, để ngài ấy sống lâu hơn một chút, không chừng ngài ấy còn nghĩ thoáng không tiếp tục ghét nữ nhân, lâm hạnh phi tần sau đó có thể có con nối dõi của mình, như vậy cho dù không thể ngăn cản Tống Ngưng Quân gả cho Nhị hoàng tử, tân đế cũng sẽ không lựa chọn con cả của Tống Ngưng Quân làm thái tử.

Xu Xu hạ quyết tâm, nàng muốn học một ít y thuật, kết hợp với cam lộ nàng có thể sẽ chữa được bệnh cho Thục Vương, cũng có thể cứu được nhiều người hơn, nàng đã có được nước cam lộ thần kỳ như vậy, đây là ơn trời ban cho, nàng phải làm nhiều chuyện tốt hơn, tạo phúc cho bá tánh.

Huống hồ đời trước, trong hai mươi năm phiêu bạt kia, cũng không phải nàng đều phiêu bạt vô ích, nàng đọc được rất nhiều sách, bao gồm cả sách về y thuật.

Khi đó đệ đệ của nàng bị bệnh, nàng thì bị Tống Ngưng Quân hạ độc trở nên xấu xí, nếu biết y thuật thì tốt biết bao, cho nên nàng mới bắt đầu đọc sách y.

Xu Xu nghĩ đến đây, vội vàng tắm rửa.

Tự mình mặc quần áo, lại rút nút gỗ trong bồn tắm ra, để cho nước bẩn trôi đi.

Trở lại phòng ngồi trước bàn trang điểm chải chuốt, Xu Xu thấy cổ tay trắng nõn như sương, không có chút tì vết nào.

Bồn hoa lan héo úa hôm qua cũng xanh tươi mơn mởn.

Sau khi ăn sáng, Thôi thị thấy da thịt nữ nhi trắng nõn nà, lộ ra nhàn nhạt phấn hồng, không tìm thấy một chút tì vết nào, tuổi nữ nhi còn nhỏ mà đã hoa nhường nguyệt thẹn như vậy, có điều cơ thể hơi gầy yếu một chút, còn chưa dậy thì, nếu chờ nữ nhi lớn lên, chắc chắn sẽ khuynh thành đến nhường nào.

Đương nhiên Tống Ngưng Quân cũng chú ý tới Xu Xu tỉnh dậy một giấc cả người càng có tinh thần hơn, nét mặt tỏa sáng, da thịt càng thêm trắng nõn.

Trong lòng nàng ta buồn bực, sinh ra một loại cảm giác mờ mịt bất đắc dĩ, nàng ta có tiếng là tài nữ, nhưng nếu dung mạo không tốt, thì cũng đã thua hơn phân nửa, nàng ta biết rõ dung mạo đối với một nữ nhân quan trọng đến mức nào.

Thôi thị cười nói, “Xu Xu lại đây ngồi, chắc là tối hôm Bảo Nhi của nương ngủ rất ngon giấc, nhìn con sắc mặt hồng nhuận thế này cơ mà.”

Xu Xu làm nũng nói: “Mẫu thân, hôm qua nữ nhi ngủ rất ngon.”

Thôi thị lại hỏi, “Vết thương trên tay thế nào? Còn đau không?”

Xu Xu rụt tay lại, nhìn Thôi thị dịu dàng nói: “Mẫu thân, lòng bàn tay cũng không đau nữa, qua một thời gian kết vảy thì sẽ khỏi, mẫu thân, chúng ta mau dùng bữa đi, lát nữa con đi thăm đệ đệ, hôm nay phải làm thuốc cho đệ đệ.”

Tống Ngọc Đình, con trai nhỏ nhất của Thôi thị, năm nay chỉ mới mười một tuổi, hàng năm nằm trên giường bệnh, thân thể gầy yếu, sắc mặt tái nhợt, hai chân đã có chút khó đi, đều phải ngồi xe lăn, bệnh của hắn yêu cầu máu của người thân làm thuốc dẫn, cách hai ba ngày nàng và huynh trưởng Tống Ngọc Cẩn sẽ rút máu một lần vì Tống Ngọc Đình.

Nhắc tới tiểu nhi tử, trên mặt Thôi thị lộ vẻ ưu sầu, “Sáng nay Ngọc Đình không quá thoải mái, nên không rời giường.”

Xu Xu cầm tay Thôi thị, “Mẫu thân, đừng lo lắng, nhất định đệ đệ có thể khỏe lại.” Nàng có nước cam lộ, ngày thường sẽ lén cho đệ đệ uống một ít, lại học y thuật thật giỏi, phối hợp với y thuật, nàng nhất định sẽ cứu được đệ đệ.

Đời trước, Tống Ngưng Quân có được nước cam lộ, nhưng đến một giọt cũng không cho người nhà Tống gia uống.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch