Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 31: Ngươi Sẽ Không Nói Ta Thắng Không Chính Đáng Đó Chứ (1)

Chương 31: Ngươi Sẽ Không Nói Ta Thắng Không Chính Đáng Đó Chứ (1)




Chỉ là hắn ta không thể nào ngờ rằng, đối thủ đầu tiên của mình lại là tụ khí tam trọng!?

Đây quả thực là ông trời đang giúp mình, chuyện này với việc tặng điểm có gì khác nhau?

Chiến thắng một người tụ khí tam trọng, mình chắc chắn không tổn hao chút nào, như vậy có thể dùng trạng thái mạnh nhất nghênh đón trận luận võ ngày hôm sau, mà đối thủ ngày hôm sau vốn dĩ đã trải qua chiến đấu kịch liệt, chắc chắn thể xác và tinh thần đều mệt mỏi, nếu như vậy, nói không chừng là có thể thắng!

Nghĩ như thế, vị trí Trừ ma sứ Hoàng giai rốt cuộc sẽ rơi vào tay ai thì còn chưa biết chắc đâu!

Cố Thanh Phong này quả nhiên là phúc tinh của ta.

Lâm Khiếu đã đợi được một lát rồi mà vẫn chưa thấy phúc tinh lên đài.

Nghĩ thầm, sẽ không bỏ cuộc đó chứ? Như thế lại càng bớt việc hơn.

Tiếng bàn luận dưới đài vang lên bốn phía.

"Tiểu tử Cố Thanh Phong này không phải là sợ quá không dám lên đài đó chứ?"

"Chắc là vậy rồi, một người tụ khí tam trọng, đoán chắc vừa rồi nhìn trộm mấy trận tỷ thí, thấy rõ sự chênh lệch, không dám lên rồi."

"Haizz, thật không thú vị gì cả, còn muốn xem kịch hay luôn đó."

Chấp sự ở một bên nhíu mày, lạnh lùng nói: "Cố Thanh Phong! Lên đài nhanh lên! ”

Tuy nhiên, không ai trả lời.

Lại đợi thêm một hồi lâu, Lâm Khiếu đã sớm không thể nhịn được, trực tiếp nhìn về phía chấp sự nói: "Chấp sự đại nhân, trực tiếp tuyên bố kết quả đi, dù gì hắn có tới hay không cũng đều là thua, căn bản không có gì khác biệt, cũng đừng lãng phí thời gian.

Chấp sự cũng cảm thấy như vậy, vì vậy bắt đầu công bố kết quả trận đấu.

"Tuyển thủ Cố Thanh Phong đã quá thời gian không đến tham gia luận võ, coi như bỏ cuộc, bổn chấp sự tuyên bố, lần luận võ này, người thắng là Lâm...

"Chờ một chút!"

Đột nhiên một giọng nói cắt ngang lời tuyên bố của chấp sự.

"Đến rồi đây! Đến rồi ! Đừng gấp, bị tắc ngựa trên đường đến cho nên mới đến muộn. ”

Giọng nói này vừa vang lên, nhất thời hấp dẫn sự chú ý của toàn trường đấu, mọi người theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy cách đó không xa có một thiếu niên chạy tới.

Trên khuôn mặt còn mang một nụ cười xin lỗi.

Chính là Cố Thanh Phong.

Mọi người xôn xao hẳn lên.

“Ồ, tiểu tử này thật đúng là dám đến!”

"Thật sự là nghé con không biết sợ cọp."

"Tiểu tử này bộ dáng ngược lại rất tuấn tú, không ngờ lại là một kẻ ngốc."

“Các ngươi đoán tiểu tử này có thể kiên trì mấy chiêu trên đài?”



"Thật ngại quá các vị, tránh đường một chút, ta muốn luận võ, phiền tránh ra một chút." Cố Thanh Phong xuyên qua đám người, chen lên trước đài.

Chấp sự lạnh lùng nhìn Cố Thanh Phong, bộ dáng rất là không kiên nhẫn: "Cố Thanh Phong, mau lên đài. ”

Cố Thanh Phong gật đầu đồng ý, lập tức nhảy lên lôi đài, nhìn thoáng qua Lâm Khiếu ngạo nghễ đứng giữa sân gãi gãi đầu nói: "Thật ngại quá, để ngươi chờ lâu rồi. ”

Lâm Khiếu lạnh lùng cười: "Uổng công vô ích, đi lên làm gì? Dù sao kết quả cũng thua. ”

Cố Thanh Phong không cho là đúng: "Vị huynh đài này, lời này nói sai rồi, còn chưa đấu qua, thắng bại còn chưa biết đâu! ”

"Hừ, không biết tốt xấu." Lâm Khiếu lắc đầu: "Đừng nói ta ỷ mạnh hiếp yếu, cho ngươi một cơ hội, lấy binh khí ra đi. ”

Nói xong, Lâm Khiếu khoanh tay mà đứng, không chạm chút nào trường kiếm bên hông, tất nhiên chính hắn ta cũng không có ý định dùng binh khí.

Lâm Khiếu tự có cân nhắc của mình, hắn ta cảm thấy mình đối phó với một vị võ giả Tụ Khí tam trọng nếu còn dùng binh khí, chỉ sợ truyền ra ngoài làm cho người ta chê cười, cho nên đơn giản cũng không cần, dù sao như thế nào cũng thắng.

“Ngươi không dùng binh khí sao?” Cố Thanh Phong hỏi.

"Đối phó ngươi, còn chưa cần tới kiếm." Lâm Khiếu lạnh lùng nói.

Cố Thanh Phong tiếp tục nói: "Vậy không được, ta là người có nguyên tắc, trước nay không ức hiếp người tay không tấc sắt, nếu ta dựa vào binh khí thắng ngươi, ngươi chắc chắn nói ta thắng không chính đáng. ”

Lâm Khiếu bị chọc tức tới phì cười, hắn ta thật sự không ngờ được lại còn có người không biết trời cao đất dày như vậy, tụ khí tam trọng? Thắng ta? Phàm là ăn một hạt đậu phộng, cũng không nói được lời ngông cuồng như vậy.

"Ngươi yên tâm, binh khí ngươi tùy ý dùng, đừng nói ngươi thắng, cho dù ngươi có thể để cho ta di chuyển bước chân một chút, cũng coi như ta thua, hơn nữa ta tuyệt đối sẽ không nói ngươi thắng không chính đáng."

"Đây là ngươi nói đó." Cố Thanh Phong nở nụ cười, bởi vì mục đích của hắn đã đạt được, chờ cũng chính là những lời này.

Lập tức, Cố Thanh Phong trịnh trọng rút Mộc Vương Kiếm từ sau lưng ra.

Thanh kiếm này vừa ra!

Quả nhiên mọi người đều phấn khởi, khiến người ta biến sắc!

Mọi người trong trường đấu xôn xao hẳn lên!

"Mẹ kiếp! Ta không nhìn nhầm đúng không? Binh khí của tiểu tử kia chính là kiếm gỗ sao?”

"Kiếm gỗ? Vậy con mịa nó có thể gọi là kiếm không? Rõ ràng là một khúc gỗ! ”

"Hiểu rồi! Hiểu rồi! Trách sao tiểu tử này Tụ khí tam trọng cũng dám tham gia luận võ, thì ra là một người bị điên rồi! ”






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch