Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 37: Cậu thực sự muốn hôn à? (1)

Chương 37: Cậu thực sự muốn hôn à? (1)



Phòng học không lớn, ánh sáng cũng không tốt, La Ba Phu mở hết cửa sổ ra, ánh mặt trời tràn khắp phòng, bại lộ mặt đất còn dính bụi, hắn nhíu mày nhưng cũng không có ý sai người quét dọn.

Một tuần chỉ tới đây một tuần, chẳng cần quá chú tâm, nhưng La Ba Phu lại dặn mấy đứa học sinh lớp 68 nhớ quét bụi trên mấy bức tranh.

Một bức tranh thiếu phụ khỏa thân, một bức tranh tĩnh vật tả thực, một bức tranh phong cảnh, cùng với một bức phác họa, mỗi mặt tường đều treo một tác phẩm đắc ý của La Ba Phu.

Tần An nhận bản vẽ, hết sức tự nhiên xách ghế ngồi xuống bên cạnh Diệp Trúc Lan, làm cô hơi cúi đầu xuống cố nén xấu hổ, cánh môi hơi cong lên, hồng hồng ươn ướt.

Trong mắt Tần An, Diệp Trúc Lan như bông hoa vừa hé nở, chỉ cần có chút ánh sáng ban mai cũng đủ rực rỡ làm người ta hoa mắt.

- Bạn không biết ngượng à, nhìn chằm chằm vào bức tranh xấu hổ đó.

Diệp Trúc Lan nghe La Ba Phu đứng giữa lớp học giọng trầm bổng kể chuyện một số danh họa, áp giọng nói:

- Thầy La đã treo lên rồi, sao gọi là tranh xấu hổ được? Đó gọi là nghệ thuật.

Tần An đường hoàng nói:

- Nghệ thuật phải dùng ánh mắt quang minh chính đại để thưởng thức, len lén lút lúc mới mất mặt.

Mấy nam sinh bên cạnh được Tần An khai sáng, hiên ngang ngẩn đầu nhìn bức tranh khỏa thân không chớp, mặt làm ra cái vẻ thản nhiên đang tán thưởng nghệ thuật.

Diệp Trúc Lan không tìm được lý do phản bác lời Tần An, không thèm cãi với y:

- Chỉ học buổi sáng thôi, buổi chiều bọn mình đi đâu chơi?

- Lên Đại Thanh Sơn đi, hôm qua mình vừa làm ná, nói không chừng săn được gà rừng, mình nướng gà cho bạn ăn.

Tần An đưa bút chì cho Diệp Trúc Lan:

- Gọt hộ mình luôn.

- Hi hi, mình biết mà.

Diệp Trúc Lan nghênh mặt nhỏ đắc ý, duỗi chân đi giày thể thao cho Tần An nhìn, hôm nay cô mặc quần bó, áo gió rất thích hợp cho chuyến đi dã ngoại:

La Ba Phu đã kết thúc bài diễn giảng về danh nhân hội họa, đi một vòng, thuận tay cầm lấy bút chì của một nữ sinh:

- Hôm nay các em sẽ học về cơ sở phác họa, đầu tiên là phải luyện các đường nét, nắm vững được lực đạo là yếu tố quan trọng, nếu không đầu bút sẽ rất dễ bị gãy, vì thế gọt bút chì ra sao cũng phải nắm bắt được, đầu bút không thể quá nhọn, cũng không thể...

Tâm tư của Diệp Trúc Lan lại không ở đó, đưa tay sờ túi sách của Tần An, không sờ thấy dấu vết của cái ná:

- Nếu gặp phải lợn rừng thì sao?

Đại Thanh Sơn chỉ là ngọn núi đá trụi lụi, đa phần là những cây bụi, thỏ và gà rừng không ít, nhưng tuyệt đối không thể có lợn rừng được, hình như nghe đâu cũng có, song là việc mấy chục năm trước rồi, lúc đó thị trấn còn hoang sơ hơn bây giờ nhiều, không chỉ lợn rừng mà cả sói hoành hành, được trấn trưởng cũ là Trần Song Thương dẫn dân binh lên núi diệt sạch, biết thế Tần An vẫn vỗ ngực đảm bảo:

- Mình sẽ bảo vệ bạn.

Diệp Trúc Lan nhỏ giọng "ừm" một tiếng, lòng mềm nhũn, có chút cảm giác tim đập mạnh hơn, chẳng rõ là gì, nhưng lòng tràn ngập hoan hỉ.

Suốt cả một buổi sáng, La Ba Phu dạy học sinh phải gọt bút chì ra sao, phân biệt các loại bút chì HB, 2B, 4B như thế nào, mỗi loại có công dụng khác nhau ra sao.

Diệp Trúc Lan chuyên tâm lắng nghe, cô đúng là có hứng thú với hội họa.

Tần An thì biết hứng thú hội họa của Diệp Trúc Lan không kéo dài bao lâu, cô nhóc này làm rất nhiều chuyện qua loa hời hợt, dễ thích mà cũng dễ chán, đại khái là tới khi tốt nghiệp cao trung mới sửa cái tính này.

Trò đã thế, thầy kỳ thực cũng chẳng khá gì hơn, La Ba Phu tới đây dạy học chủ yếu là vì vợ mới sinh con, chi tiêu rất nhiều, một là kiếm thêm được chút học phí, hai là để bán dụng cụ vẽ tranh, hắn chẳng có mấy tâm tư dạy vẽ, ở cái thị trấn nghèo nàn này thì hi vọng gì sinh ra được danh họa chứ.

Giảng bài chừng hơn một tiếng đồng hồ, La Ba Phu tuyên bố tới giờ nghỉ, đám nam sinh tụ tập lại thì thầm to nhỏ gì đó, chắc là bàn tán về bức tranh kia, có lẽ chúng đều phát hiện ra khả năng người mẫu trong tranh chính là Liêu Du, mặt có vẻ hưng phấn kích thích lắm, nữ sinh thì khoe nhau tranh vẽ với mấy cái bút chì cục tẩy xinh xắn của mình.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch