Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 60: Xuyên Thành Chị Cả, Nuôi Dạy Đàn Em

Chương 31: Quả cây phong 2

Chương 31: Quả cây phong 2

Đại Tráng sửng sốt một chút, rồi sau đó phất tay một cái: “Không có chuyện gì, cô nhóc như cháu sao lại khách khí như vậy chứ?"

Nhưng Tống Hòa vẫn kiên trì: “Đây không tính là đồ vật nhỏ, bàn ghế, giường, tủ,...

tính toán thử cũng là số lượng không nhỏ, cháu không muốn chiếm tiện nghi của chú."

Cô suy nghĩ, bàn ghế nhà dùng không cần quá tinh xảo, có thể sử dụng là được.

Chất liệu của giường cũng không cần quá tốt, có thể ngủ là được.

Nhưng cho dù là như vậy, ít nhất mua bên ngoài cũng phải mất mười mấy đồng, đây chính là một khoản tiền lớn.

Thấy Tống Hòa kiên trì như vậy, Đại Tráng cũng không tranh cãi với cô.

Anh ta tùy ý ngồi trên tảng đá, bẻ ngón tay: "Tiểu Hòa, chú nói thật với cháu, bàn ghế mà chú cho cháu đều không được xem là đồ tốt gì, đều là đồ luyện tay nghề mấy năm nay của chú, bán ra ngoài cũng không được bao nhiêu tiền.

Bỗng dưng để người khác được lợi, còn không bằng cho cháu.

Cháu xem nếu không thì như vậy đi, chú sẽ cho cháu một cái tủ, cũng cho cháu một bộ bàn ghế, một cái giường, những cái khác thì để dượng cháu dùng trúc đan cho cháu, cháu thấy như thế nào?

"Sau này nếu cháu còn thiếu cái gì, đưa tiên đến chỗ chú mua."

Tống Hòa suy nghĩ trong lòng một lát, gật đầu đồng ý.

Quả thật lúc này trên người cô không có nhiều tiền, dọn đến nhà mới, đồ cần mua thêm rất nhiều, cũng không biết hai mươi tám đồng tám trên người có đủ hay không.

Bây giờ thiếu chú Đại Tráng, sau này sẽ tìm cơ hội trả lời.

Đại Tráng nghỉ ngơi một lát, đứng dậy về nhà, thật sự cảm thấy cô bé này thật cố chấp.

Tống Hòa ở lại nhà thuốc một lát, đứng trong sân nhìn ngôi nhà đã sửa xong nhưng lại trống rỗng, nhất thời tâm trạng của Tống Hòa trở nên hưng phấn khác thường.

Cô thật sự đã có nhà ở niên đại này rồi?

Mười năm tiếp theo đều sẽ ở lại chỗ này?

Đột nhiên Tống Hòa cảm thấy có chút mờ mịt, cái gọi là “Yên thân gửi phận", Hôm nay "Thân" đã "Yên", nhưng còn "Phận" thì sao? Cuộc sống tương lai của cô sẽ gửi vào đâu? Tương lai cô phải làm những gì?

Trải qua mấy ngày hỏi thăm, cô biết được rất khó để vào thành phố.

Trong hoàn cảnh này, nhà cô ruột của cô cũng được xem là gia đình hơi tốt đi?

Trong nhà có liệt sĩ, mỗi năm hai vợ chồng Đại đội trưởng đều có thể nhận được một khoản trợ cấp, trừ hai đứa con bên ngoài, những người còn lại, hoặc nhiều hoặc ít đều có thể lấy được điểm công.

Nhưng cho dù là như vậy, hai vợ chồng Đại đội trưởng cũng không có cách đưa con gái vào trong thành phố làm công nhân.

Cô của cô còn thở dài thở ngắn nói, năm đó thiếu chút nữa có thể đưa dượng vào trong thành phố làm công việc tạm thời ở lò mổ rồi.

Thậm chí toàn bộ thôn Lý gia, cũng không có người nào thành công vào thành phố, ăn lương nhà nước sống ở trong thành phố.

Tống Hòa buồn rầu mấy ngày, rốt cuộc biết được mơ ước ăn "Lương nhà nước", "Bát cơm sắt" ban đầu của mình có bao nhiêu không thực tế.

Cho nên, cô sẽ làm gì trong tương lai đây!

Tống Hòa còn chưa nghĩ ra, dựa hết vào chuyện làm việc đồng áng kiếm điểm công, đừng nói nuôi ba đứa bé, sợ rằng ngay cả mình cũng không nuôi nổi.

Ai.

Hôm nay chỉ có thể đi một bước tính một bước thôi.

Bởi vì trong lòng nghĩ đến chuyện sống còn, mấy ngày nay cô đều không ngủ được.

Chẳng qua người sống cũng không thể bị nước tiểu dìm chết, trong lòng Tống Hòa nghĩ phòng bếp trong không gian tùy thân của cô còn có khá nhiều đồ.

Nói một câu không đáng tin cậy, chính là lén bán những đồ này ra ngoài, chắc chắn cũng có thể kiếm được không ít tiền.

Ví dụ như một hũ mỡ heo kia, đây chính là đồ tốt, tới ở nhà cô mấy ngày nay, cô phát hiện, nhà cô tương đối giàu có, nhưng lại thường nấu nước luộc đồ ăn, không dùng dầu để xào đồ ăn.

Lại ví dụ mấy con dao trong phòng bếp, sau khi Tống Hòa phát hiện nồi, chén, chậu trong phòng bếp đều có thể lấy ra, thì ý thức được trước mặt người ngoài không thể để lộ ra toàn bộ hành lý.

Đợi sau khi dọn đến nhà mới, cũng có thể mượn cớ này móc ra một con dao phay.

Dao phay cũng là một món đồ đáng tiền đáng để khoe ra!

Tống Hòa an ủi lòng mình mấy ngày, cuối cùng cũng đè tâm trạng hoảng sợ của mình xuống.

Thời tiết ngày càng lạnh, cây cối hai bên đường ở trong thôn cũng bắt đầu rụng lá.

Gió thổi một cái, lá bay đầy trời, trẻ con thừa dịp này giẫm lên lá rụng, phát ra tiếng rắc rắc.

Bên cạnh nhà đội trưởng Lý có một cây phong trăm năm, sau khi lá của cây phong này rụng xuống, chỗ này trở nên vô cùng mềm xốp, cho nên trẻ em cũng rất thích đến chỗ này chơi, cảm thấy tiếng dẫm lên lá rất dễ nghe.


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch