Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70 Bạch Phú Mỹ

Chương 17: Lần đầu buôn bán

Chương 17: Lần đầu buôn bán




Khi nhìn thấy một đống xương do mình gặm ở trên bàn thì chị ấy đỏ bừng cả mặt lên, rốt cuộc thì bữa này mình đã ăn bao nhiêu thịt đây, cả đời này chị ấy chưa từng ăn nhiều thịt như vậy!

Chị ấy ấp úng nhìn thanh niên trí thức Triệu, bỗng nhiên trong lòng sinh ra cảm giác không biết giải thích thế nào. Có điều cảm giác thỏa mãn do được ăn ngon khiến chị ấy cảm thấy dù có chết cũng không còn gì tiếc nuối nữa rồi.

Triệu Lan Hương cười tủm tỉm nhìn cái bát trống trơn của chị Hạ, cô cực kỳ vừa lòng.

Xét từ góc độ nào đó mà nói thì chị Hạ và ông chồng già nhà cô đều từng là ân nhân của cô, trước đây lúc cô bị Tưởng Kiến Quân làm tổn thương cả về thể xác lẫn tinh thần, sau đó quyết đoán đưa ra vấn đề ly hôn, hơn nữa còn vạch trần mấy lời đồn về việc anh ta ngoại tình với cấp trên. Việc ly hôn đối với sự nghiệp đang lên của Tưởng Kiến Quân mà nói không khác gì một vết nhơ, sao anh ta có thể dễ dàng buông tha cho cô như vậy được?

Cuộc chiến lần đó Triệu Lan Hương giống như chó nhà có tang, ngày nào cũng hoảng sợ không chịu nổi, cuối cùng do hai chị em nhà họ Hạ đã giải vây giúp cô, đã dạy dỗ cho gã đàn ông cặn bã kia một trận.

Triệu Lan Hương hé môi, mỉm cười nói: “Bà nội còn chưa ăn cơm đâu, chị Hạ chị nhanh xơi một bát mang cho bà ấy ăn đi.”

Nói xong, cô đẩy bát cơm trước mặt mình về phía chị ấy, từng miếng thịt trong bát cơm đều do Triệu Lan Hương chọn lựa kỹ càng, đã hầm riêng chúng nó ở trong nồi thêm một lúc, hầm đến mức mềm mại có cảm giác chỉ cần ngậm vào miệng là tan ra, thích hợp với người già răng không còn tốt nữa.

Chị Hạ cảm kích gật đầu, rồi bưng chén cơm đi vào buồng trong. Chị đúng là đã bị bữa cơm kia khiến đầu óc mơ màng rồi, ngay cả việc bà nội vẫn chưa ăn cơm cũng quên mất, cơm do thanh niên trí thức Triệu nấu thật sự có gì đó rất quái lạ, khiến người khác thần hồn điên đảo!



Ngày hôm sau, sáng sớm tinh mơ Triệu Lan Hương dùng một chiếc bình bỏ hết món chân vịt muối vào, sau đó bịt kín mít lại bỏ vào cặp sách.

Hôm nay là cuối tuần, cũng đỡ mất công cô phải đến làm phiền Lý Đại Lực để xin nghỉ, lại đúng vào ngày họp chợ nữa, là ngày lành ngàn năm có một, dòng người đổ về huyện Thanh Hòa sẽ đông hơn ngày thường rất nhiều. Nếu Triệu Lan Hương không lên huyện buôn bán thì cô còn cảm thấy xin lỗi bình chân vịt muối thơm ngào ngạt này của chính mình.

Sau khi Triệu Lan Hương thu dọn xong xuôi thì cô đi đến nhà đội trưởng, Lý Đại Lực vừa đẩy cửa ra đã trông thấy đồng chí Triệu này thì đầu có chút đau. Anh ta cau mày hỏi: “Lại tới xin nghỉ?”

Triệu Lan Hương lắc đầu: “Hôm nay là cuối tuần, tôi tới tìm Đường Thanh.”

Cô định đến tìm Đường Thanh để mượn xe đạp, Đường Thanh là người duy nhất trong thôn có xe đạp. Là người đầu tiên được đi xe đạp ở cái thôn này, mỗi lần anh ta đạp xe lướt trên đường, lúc nào cũng có thể thu hoạch được một đống ánh mắt cực kỳ hâm mộ.

Sau khi Triệu Lan Hương nói hết ý đồ hôm nay mình đến đây với Đường Thanh, Đường Thanh gật đầu rất sảng khoái cho cô mượn xe đạp.

Tuy rằng Đường Thanh không phải đồng hương với cô, nhưng cũng ở thành phố bên cạnh.

Đây là một người thanh niên giỏi văn nghệ, lúc ở trên tàu hỏa một đám thanh niên trí thức đánh bài Poker hoặc là nhàm chán hút thuốc, nói chuyện phiếm với nhau, riêng anh ta thì anh ta dùng đàn acmonica thổi một bài, rồi còn chủ động tổ chức kêu gọi đám thanh niên trí thức xa lạ cùng nhau biểu diễn tài năng, hoà mình lại với mọi người.

“Món mì sợi cô làm rất ngon, lần trước còn chưa kịp cám ơn cô đó.” Đường Thanh nói.

Hai chân Triệu Lan Hương dẫm lên bàn đạp, rồi vẫy vẫy tay với anh ta: “Sau này nếu có cơ hội sẽ mời anh ăn một bữa.”

Đường Thanh đương nhiên là đồng ý, anh ta nói thêm: “Xe đạp rất cao, con gái đi không tiện lắm, lúc đi đường núi nhớ đi chậm một chút.”

Triệu Lan Hương đang vội vã lên đường đi vào trong huyện bán đồ ăn, cô vẫy vẫy tay Đường Thanh, rồi đạp xe đạp đi ra xa mười mấy mét.

Lúc Triệu Lan Hương đi tới con phố chợ đen, thì vị trí thuận lợi đã bị người khác chiếm từ lâu rồi. Vị trí thuận lợi chính là những chỗ dễ thấy, khiến người khác chú ý, nhưng khi công an tới cũng là chỗ chạy trốn nhanh nhất. Cô còn ít tuổi lại là người mới tới, nên chỉ có thể ngoan ngoãn mà đi sâu vào bên trong.

Cô tìm một chỗ hẻo lánh rồi ngừng lại, sau đó lấy một tấm vải bố sạch sẽ từ trong cặp sách ra trải lên trên mặt đất. Người bán lương thực bày quán bên cạnh làm mặt quỷ với cô. Có lẽ do không muốn để người khác trông thấy mặt, cho nên trên đầu anh ta đội một cái mũ rất rộng, vành nón gần như che khuất đôi mắt của anh ta.

“Cô là người mới tới à, tôi cũng bày quán ở chỗ này, muốn bày hàng đến khi trời tối!”

“Dù sao tôi cũng muốn bán đồ, nếu cô đồng ý cho tôi 5 mao tiền, thì cô cứ để đồ của mình ở chỗ tôi, tôi có thể nhân tiện bán giúp cho cô. Nói xem cô bán gì thế?”

Triệu Lan Hương thong thả lấy ra bình gốm, rồi chậm rãi mở nắp ra.

Món chân vịt muối đã không còn hương thơm bá đạo kinh người bay xa ngàn dặm như lúc ban đầu nữa, nhưng khi ghé sát vào vẫn có thể ngửi được một chút. Bởi vì nó là một món ướp, cho nên nhìn vào không được đẹp mắt cho lắm, nhìn cứ nhão nhão dính dính.

Người thanh niên bán lương thực nhìn lướt qua rồi thu lại ánh mắt luôn, anh ta bĩu môi: “Sao toàn là xương xẩu thế? Những thứ này cô định bán bao nhiêu tiền một cân, có cần phiếu thịt không?”

Triệu Lan Hương nói: “Đương nhiên, cần hai cân phiếu thịt.”

Thanh niên hoảng sợ, “Cô đúng là đang nằm mơ à, nói thế tôi cũng không dám bán giúp cô nữa, cô sửa lại giá đi!”

“Tuy rằng đây là chợ đen, nhưng không có nghĩa là bán đắt cho người khác như thế. Cô đừng làm hỏng thanh danh của khu này, nếu không chú Tư sẽ không tha cho cô đâu.”

Triệu Lan Hương nghe thấy hai chữ “chú Tư” thì yên lặng không nói nữa, rồi lặng lẽ lấy một cái bát và một đôi đũa sạch sẽ ra.

Cô chuẩn bị một lát rồi mới lấy một xấp giấy đã được viết từ nhà ở trong túi ra, sau đó yên lặng đưa cho những người đang qua lại trên đường. Thật ra không phải cô bắn tên không đích, gặp phải quần áo ăn mặc thể diện người, mới có thể móc ra tờ giấy đưa cho người xem.

“Chân vịt muối rất ngon, dùng công thức độc nhất vô nhị, nấu nướng tỉ mỉ, cay thơm ngon miệng, béo mà không ngấy, vô cùng hợp khẩu vị của mọi người.”

Cô nháy mắt, rồi lại đưa sang một tờ giấy khác:

“Ăn không ngon không lấy tiền, có thể ăn thử miễn phí.”

Anh thanh niên kia thu ánh mắt mình lại, trên mặt anh ta tỏ vẻ “Không nghe lời người lớn thì sẽ có hại”.

Sau khi “Đẩy mạnh tiêu thụ” xong vẫn không có ai hỏi thăm, Triệu Lan Hương vẫn hồn nhiên không thèm để ý.

Trên miệng anh chàng bán lương thực ngậm một cọng cỏ, anh ta ngồi dựa lưng vào tường dáng vẻ bất cần đời, khóe miệng hơi cong lên giống như đang được xem kịch vui vậy.

Nhưng cô tin tưởng bản thân lại tiếp tục đẩy mạnh tiêu thụ, lần này cô trực tiếp bước đến bắt được một người đang đi qua trước mặt cô, sau đó cô lập tức viết một câu lên trên tờ giấy trắng đưa cho người qua đường xem.

“Dùng bí phương độc nhất vô nhị chế biến, có thể ăn thử. Bảo đảm ăn ngon, không ngon không lấy tiền!”

Người qua đường không tin tưởng vào “Đơn quảng cáo” của cô gái này lắm, quá khoa trương! Thịt là đồ vật tinh quý, sao có thể không cần tiền được chứ?

Nếu lỡ ăn của cô rồi sau đó cô lại đòi tiền thì phải làm thế nào. Cho nên khi mọi người thấy cô nói như vậy vẫn không ai dừng chân lại, ngược lại còn đi nhanh hơn.

Triệu Lan Hương nhiệt tình lấy đôi đũa và cái bát ra, cô gắp một miếng chân vịt đẩy đến trước mặt khách hàng. Sau khi cô phải cam đoan nhiều lần rằng mình tuyệt đối sẽ không lừa người, thì người kia mới nửa tin nửa ngờ gắp miếng chân vịt kia bỏ vào trong miệng.

Ngay lập tức…

Một cảm giác cay cay thơm ngon kích thích đầu lưỡi của anh ta, cái loại cảm giác kích thích này giống như pháo hoa sáng lạn nổ mạnh trong đầu, vừa cay vừa tê, cay đến làm khóe mắt người nọ hơi ướt, một làn hương tinh khiết đánh thẳng vào vị giác, khiến người ăn không muốn ngừng lại, càng nhai càng thấy thơm, thậm chí ngay cả xương cốt cũng mang theo hương vị ấy.

Rất nhanh người này đã ăn xong một miếng thịt, ngay cả xương cốt anh ta cũng nhai sạch sẽ, trong cốt tủy kia có mùi thơm rất hấp dẫn ngược lại so với thịt còn ngon hơn! Từ trước đến nay anh ta chưa từng ăn món nào ngon như vậy!

Anh ta nhỏ giọng, đi theo Triệu Lan Hương vào trong góc khuất rồi vội vàng hỏi: “Còn nữa không?”

Triệu Lan Hương gật đầu, nhỏ giọng nói: “Có, một mao mao rưỡi một lạng, cộng thêm hai lạng phiếu thịt.”

Tuy rằng cái này giá khiến người ta cảm thấy thịt đau, nhưng cũng không phải không chấp nhận nổi. Người khách kia mua liền một lúc hai lạng thịt vịt, một lạng cổ vịt, rồi sung sướng vừa gặp vừa đi dạo phố tiếp.

Có người thứ nhất dám ăn thử, thì rất nhanh sau đó trước sạp hàng của Triệu Lan Hương đã có người thứ hai, thứ ba, bốn năm sáu bảy tám người. Mỗi người khách sau khi ăn thử đều sẽ móc ví ra, thoải mái mua một chút. Cuối cùng một người khách dứt khoát mua hết số còn lại của cô.

Bọn họ đều tấm tắc khen ngon, tuy họ đều cố gắng nhỏ giọng nhưng không có cách nào che giấu được sự hưng phấn: “Ăn ngon quá, ăn ngon quá!”

“Cô gái nhỏ, tay nghề này của cô thật tuyệt, làm thế nào vậy, vợ tôi ở nhà nấu ăn còn chẳng bằng một cái móng tay của cô nữa.”

“Ngày mai có đến bày hàng không, hôm nay tôi không mang đủ tiền.”

Triệu Lan Hương đều mỉm cười đáp lại từng người một: “Mai không đi, mỗi tháng chỉ bán ba lần thôi, tạm thời còn chưa có thời gian cố định, mọi người không cần ôm hy vọng quá lớn. Mặt khác, sau này ngoài phiếu thịt ra thì phiếu vải, phiếu mua đồ công nghiệp, phiếu cá, phiếu đường, phiếu xà bông … tôi đều nhận, giá trị tương đương nhau là được.”

Sau khi cô nói xong, thì thu dọn gọn gàng sạp hàng đơn sơ của mình lại bỏ vào trong cặp sách, rồi yên lặng rời khỏi chợ đen.

Người bán lương thực đứng ngồi không yên nữa, anh ta khẽ vươn vai.

Haiz, có tiền còn không muốn kiếm. Con buôn có cá tính như vậy đúng là rất hiếm thấy.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch