Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70 Bạch Phú Mỹ

Chương 3: Gặp lại

Chương 3: Gặp lại




Một tuần sau.

Những thanh niên tốt nghiệp trung học cơ sở, trung học phổ thông có nguyện vọng xuống nông thôn đều cài một bông hoa đỏ thẫm trước ngực, ngồi trên ô tô, khóe mắt rưng rưng vẫy tay tạm biệt quê hương.

Giữa đám đầu người đông nghịt, Triệu Lan Hương tìm được chỗ đứng chuẩn xác của Triệu Vĩnh Khánh và Phùng Liên, rồi cười ngọt ngào với hai người. Gương mặt Triệu Vĩnh Khánh nghiêm túc căng cứng, Phùng Liên thì đang ôm Tiểu Hổ, vào lúc khi xe bắt đầu nổ máy kia, Tiểu Hổ đột nhiên gào khóc, hai cánh tay nhỏ cứ với mãi về phía trước, giống như muốn được chị mình ôm vậy.

Vốn Triệu Lan Hương cũng không thấy buồn khi phải chia xa, nhưng Tiểu Hổ làm ồn như thế khiến cánh mũi cô cũng đau xót, suýt nữa thì rơi nước mắt. Rất nhanh sau đó thành phố đã lùi dần xa khỏi tầm mắt cô, cuối cùng được thay thế bởi non xanh nước biếc.

Sau khi xuống ô tô, đồng chí chỉ đạo dẫn đoàn đọc danh sách, có mười mấy người bước ra khỏi hàng, được phân đến công xã Thanh Miêu của thành phố N. Tưởng Lệ cũng bất thình lình xuất hiện trong đó, khi trông thấy Triệu Lan Hương cô ta cũng rất kinh ngạc, trên mặt bỗng hiện lên vẻ không thích.

Triệu Lan Hương không khỏi cảm thán về duyên phận giữa mình và nhà họ Tưởng.

Người trước mặt này chính là em chồng đời trước của Triệu Lan Hương, xuất thân trong gia đình cán bộ cao cấp, mắt cao hơn đỉnh đầu từ trước tới nay đều không thích Triệu Lan Hương, vừa kiêu ngạo lại hay xoi mói, thường xuyên cố ý gây chuyện lung tung khiến cô phải thu dọn hậu quả. Trước kia vì Tưởng Kiến Quân vì muốn gia đình hòa thuận, cô đều nhịn cô nàng chảnh chọe này, hiện giờ……

Triệu Lan Hương coi như không nhìn thấy gì cả, coi cô ta như không khí, còn mình thì đắm chìm trong cảm giác vui sướng vì sắp được gặp Hạ Tùng Bách.

Hết ôtô, sang tàu hỏa, rồi chuyển đến xe bò, khi Triệu Lan Hương đến thôn Hà Tử, đã là chuyện sáng hôm sau.

Trước khi xuống tàu hỏa Triệu Lan Hương cố ý thay một bộ quần áo khác, nói không chừng vừa vào thôn đã có thể nhìn thấy ông chồng già nhà mình.

Lần đầu tiên gặp mặt, sao có thể qua loa được?

Sau khi cô thay một bộ quần áo mới, tinh thần sắc mặt rực rỡ hẳn lên, không giống với thanh niên trí thức trên xe ăn mặc nhăn nhúm mà đặc biệt sạch sẽ gọn gàng.

Bị ô tô làm cho mệt mỏi sắc mặt Tưởng Lệ cũng tái đi, khi đi vào thôn Hà Tử đã biến thành một con tôm chân mềm, ngay cả sức để lườm Triệu Lan Hương cũng không còn nữa.

Cuối cùng bị phân đến thôn Hà Tử chỉ có hai người các cô, nhưng có thêm ba thanh niên trí thức từ địa phương khác tới nữa, gộp lại vừa đủ năm người.

Đám người ngồi trên xe bò vượt qua đường núi gồ ghề lên xuống, Triệu Lan Hương bỏ kẹo trái cây đã chuẩn bị từ trước vào trong túi quần, trên mặt mang theo nụ cười, ngẩng đầu ưỡn ngực đi theo chỉ đạo viên vào thôn.

Mấy củ cải nhỏ đầu tóc đen nhánh ngồi xổm ở đầu thôn nhìn một đám thanh niên trí thức bước đến.

Triệu Lan Hương chỉ tùy ý nhìn lướt qua chỗ đó, ánh bắt bỗng sáng ngời lên. Ngay cả Tưởng Lệ mệt chẳng còn chút sức lực nào ở bên cạnh, cũng bị lây nhiễm sự sung sướng phát ra từ trên người cô mà không cách nào kiềm chế lại được.

Triệu Lan Hương vừa liếc mắt đã trông thấy Hạ Tùng Chi, em gái ruột của Hạ Tùng Bách. Cô từng trông thấy ảnh chụp lúc Hạ Tùng Chi bảy tuổi, giống hệt củ cải nhỏ trước mặt này.

Cô cho tay vào trong túi quần, bước đến chia cho mỗi đứa trẻ một viên kẹo.

Hạ Tùng Chi ngồi xổm trong một góc phía xa xa, nhút nhát sợ sệt không dám tới gần đám trẻ kia, khuôn mặt cô bé bẩn thỉu giống như vài ngày rồi chưa rửa, ánh mắt hâm mộ nhìn những đứa trẻ được chia kẹo kia, đôi mắt trong sáng háo hức chờ đợi, nhưng vẫn nhịn không nhìn vào Triệu Lan Hương, cánh tay gầy như que củi vẫn tiếp tục nghịch bùn đất.

Triệu Lan Hương chia xong kẹo cho đám trẻ con, thì bước đến cho Hạ Tùng Chi một viên kẹo chocolate ngọt nhất đắt nhất.

Cô cười tủm tỉm hỏi: “Em tên là gì?”

Cô bóc vỏ viên kẹo ra, rồi đút vào trong miệng củ cải nhỏ.

Hương vị ngọt ngào đậm đà lan tràn trong miệng Hạ Tùng Chi, nước miếng tuôn ra ào ào, vây quanh hương vị ngọt ngào ấy, không dám mở miệng.

Từ bé đến giờ Hạ Tùng Chi chưa từng được ăn chiếc kẹo nào ngon như vậy, cũng không biết hóa ra kẹo có hương vị như thế này.

Hạ Tùng Chi không dám hé răng, Triệu Lan Hương cũng không hỏi thêm, cô vụng trộm nhét hết số kẹo trái cây còn thừa vào trong yếm của củ cải nhỏ, cười nói: “Để về đến nhà ăn tiếp, đừng để người khác biết em có nhiều kẹo như vậy.”

Triệu Lan Hương vừa nói xong, thì chỉ đạo viên rống lên: “Còn không cút nhanh về đây!”

Tưởng Lệ vui sướng khi người gặp họa hé miệng cười, Triệu Lan Hương vội vàng ậm ừ một tiếng, rồi quay về đội ngũ.

Đúng lúc ấy một bóng dáng vừa cao vừa gầy bước đến chỗ này, dang tay bế Hạ Tùng Chi lên, củ cải nhỏ lẩm bẩm kêu lên vài câu.

Triệu Lan Hương xoay người lại, vừa nhìn thôi cả người cô đã lập tức kinh ngạc sững sờ tại chỗ.

Đây là…… Ông chồng già nhà cô khi còn trẻ sao?

Trái tim cô bắt đầu nhảy lên bình bịch, trong lòng nóng lên lan tràn đến cả trên mặt.

Người đàn ông kia quay lưng về phía cô, ôm em gái mình. Chờ đến khi Triệu Lan Hương đã mất sạch kiên nhẫn, đang chuẩn bị đi thẳng qua đó nói mấy câu, thì anh lại quay mặt lại, bốn mắt nhìn nhau.

Triệu Lan Hương sững sợ, dáng người quen thuộc này, đúng là Hạ Tùng Bách.

Cô nhanh chóng nhìn qua đó, quả nhiên so với ông chồng già nhà cô vẫn có chút chênh lệch.

Không có vẻ nho nhã chững chạc lắng đọng qua năm tháng, nhưng có vẻ ngây ngô hiên ngang của tuổi trẻ. Trên người đang mặc quần áo bằng vải thô tự dệt đã cũ kỹ, trên đó có rất nhiều mụn vá. Chiếc quần rách đã cộc cỡn đến tận bắp chân, để lộ ra một đoạn cơ bắp nhỏ. Ăn mặc rách nát như vậy khiến anh bớt đi vài phần đẹp trai, nhìn vừa nghèo vừa hèn, khiến cho người khác khinh thường.

Nhưng mà ở trong mắt Triệu Lan Hương, người đàn ông của mình dù nghèo thế nào cô cũng thấy thuận mắt.

Khi Triệu Lan Hương gặp được Hạ Tùng Bách, bọn họ đều không còn trẻ nữa, khi đó Hạ Tùng Bách rất có khí chất, rất chin chắn, không nóng vội, bình tĩnh ấm áp do năm tháng cực khổ đã tạo nên.

Anh thu ánh mắt lại, một tay nâng em gái mình lên giống như xách một chiếc giỏ vậy, một tay thì ôm trên eo.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch