Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Phú Tam Đại

Chương 6: 6

Chương 6: 6


Thẩm Gia Thụ nói: “Được rồi, nếu anh không thích thì thôi. Em không chỉ mách cha mà còn muốn nói chuyện với chị Tiểu Vân. Em sẽ mách với chị ấy là anh suốt ngày ở ngoài đồng ngắm mấy cô gái khác.”

Đám cưới của Thẩm Gia Lương là vào mùa đông này.

Hắn không ngờ em trai mình lại vô liêm sỉ như vậy!

“Đồ chó…Lão tứ, em trai à, đừng như vậy mà, anh giúp chú làm việc. Anh chính là anh trai của chú, khách sáo làm gì? Đừng tìm chị dâu chú, cô ấy đang bận lắm.”

Thẩm Gia Thụ cười nói: “Trời ơi, em chỉ nói đùa với anh thôi, em chắc chắn sẽ không tìm chị dâu đâu. Anh ba à, cảm ơn anh nha, chúng ta thân nhau cũng hai năm rồi, em biết anh là người thân với em nhất mà. Còn thương em nhất nhà nữa.”

Thẩm Gia Lương cảm thấy muốn ói đến nơi.

Thật sự chưa từng thấy người nào mặt dày như thằng ranh này.

Hai người đang xì xầm bàn tán, ghi điểm viên thấy được liền hét lên: “Các người đang làm cái gì vậy hả, nhanh làm việc đi. Đừng lười biếng, làm việc là vinh quang, lười biếng là việc đáng xấu hổ!”

Lúc này hai anh em mới vội vàng đi làm.

Chỉ là Thẩm Gia Thụ thực sự không thể làm việc được.

Trời quá nóng, ban nãy nói chuyện còn không thấy gì, lúc này cúi người xuống liền đau eo, lưng cũng bị nắng chiếu đến bỏng rát, cả người ướt đẫm mồ hôi.

Những bông lúa tràn vào trong lòng bàn tay.

Lưỡi liềm này lại rất khó xài, Thẩm Gia Thụ cảm thấy dùng nó không thuận tay tí nào.

Anh chậm rãi đưa liềm ra cắt, lưỡi liềm dừng lại một chút, khi anh dùng sức, không biết vì sao lại đưa tay ra.

Lập tức chảy máu đầm đìa.

“Chảy máu rồi!” Thẩm Gia Thụ lo lắng giơ tay gọi Thẩm Gia Lương ở bên cạnh.

Thẩm Gia Lương nhìn thấy liền khinh thường nói: “Làm kiểu gì mà cắt vào tay được hay vậy.” Sau đó hắn bước tới, tùy tiện bứt một mảnh lá cây không biết tên trên bờ ruộng, chà xát và đắp lên vết thương của anh rồi nhấn xuống.

Thẩm Gia Thụ nói: “Em có nên đi đến trạm y tế để kiểm tra thử có bị nhiễm trùng hay không, chắc chắn sẽ để lại sẹo cho xem!”

Anh biết trong xã có một trạm y tế nhỏ.

Thẩm Gia Lương vẻ mặt kinh ngạc nhìn Thẩm Gia Thụ, sau đó nhìn tay anh: “Tay này của chú chưa đến trạm y tế có khi đã khỏi rồi ấy. Chút chuyện nhỏ thôi mà, mau làm việc tiếp đi.”

Thẩm Gia Thụ lại nhìn miệng vết thương, chảy nhiều máu như vậy mà không cần đi kiểm tra thật hả?

Cuối cùng anh cũng không thể đến trạm y tế, sau khi Thẩm Gia Thụ báo cáo sự việc với ghi điểm viên, đối phương đã lấy cho anh một ít giấy vệ sinh. Nghe nói thứ này rất quý, vất vả lắm mới tìm được, quấn vào vết thương của anh sau đó lại tìm một cọng rơm để quấn xung quanh.

“Được rồi, không có việc gì, mau làm việc tiếp đi. Đừng lười biếng nếu không sẽ bị trừ công điểm đấy.”

Bởi vì bị thương, việc được chia cho Thẩm Gia Thụ cũng không quá nhiều. Cũng may còn có Thẩm Gia Lương làm giúp cho nên cuối cùng anh không bị trừ công điểm.

Nhưng chuyện anh mới làm có nửa ngày đã bị thương liền bị mọi người coi thường.

Rốt cuộc lúc trước bà nội Thẩm đã nuôi dạy anh kiểu gì, sao có thể mảnh mai yếu đuối hơn cả cô gái vậy.

Nghe tin này, con gái đội trưởng Lý Thanh Thúy liền đau lòng không thôi.

Lúc ăn cơm, cô ấy nói chuyện với cha đừng để cho Thẩm Gia Thụ làm việc nhiều tránh cho một lát bị cảm nắng còn phiền phức hơn.

Đội trưởng Lý hút thuốc, cảm thấy con gái nói rất có lý.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch