Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Sau Khi Chồng Tôi Xuống Nông Thôn

Chương 37: Xem xét không gian 3

Chương 37: Xem xét không gian 3




"Vậy gạo thì sao, gạo còn bao nhiêu?"

Hai vợ chồng ngồi xuống ăn cơm, nói chuyện như không đầu không đuôi, không có trọng điểm.

Kiều Trà Trà liếc trộm con trai một chút, thấy nó bưng bát, dùng trứng chiên hành vàng óng ăn cùng với cơm trắng thơm mềm một cách ngon miệng, liền quay sang nhìn Ninh Du dùng ngón tay thể hiện "ba" .

Đây là có ý gì?

Ba bao tải gạo.

Nghe rất nhiều, kỳ thật cũng không nhiều, Ninh Du trầm tư một lát: "Dựa theo thói quen lúc trước của chúng ta, nhiều nhất là nửa năm."

Kiều Trà Trà gật đầu, đúng là như vậy.

Nhà bọn họ lúc trước là một ngày ba bữa cơm, sáng sớm không động vào gạo, giữa trưa ăn thuần cơm, ban đêm là cơm ghế khoai lang khô hoặc là cháo khoai lang. Bởi vì đều không khống chế sức ăn, lượng gạo tiêu hao mỗi tháng thật đúng là không ít.

Bột mì vẫn còn hai ba túi, nhưng mà cũng chỉ có thể làm bảy tám lần bánh bao ba bốn lần sủi cảo.

Như vậy vấn đề là tiểu không gian năm mét vuông kia của cô rốt cuộc lấp thứ gì cho đầy đây?

Ăn xong cơm tối, Kiều Trà Trà thu dọn bát đũa, Ninh Du còn ở ngoài cửa trong sân đốt đèn dầu dọn dẹp hàng rào của mình.

Kiều Trà Trà liền hỏi anh: "Cái này làm có tác dụng gì, có thể ngăn được ai?"

Cô chuyển ghế cao lên trên, trèo lên nhìn thử, tốn công sức để làm gì.

Ninh Du mang theo đắc ý nói: "Qua một thời gian ngắn nữa em sẽ biết."

Kiều Trà Trà nghiêng đầu ngẫm lại, bừng tỉnh đại ngộ nói: "Anh trồng chanh gai xung quanh hàng rào gỗ này!"

Ninh Du rất kinh ngạc, vỗ vỗ hàng rào, sau khi cảm thấy kiên cố thì rửa tay một cái vào nhà: "Đúng vậy, trồng chanh gai rồi, muốn vào nhà chúng ta thì phải đi cửa chính, cho dù trong sân nuôi gà nuôi vịt cũng không biết bay qua."

Chanh gai ở nông thôn gọi là hàng rào sắt, là loại cây cao, cao nhất thậm chí có thể dài đến năm mét.

Nhưng mà anh ngược lại không muốn trồng tốt như vậy, chỉ cần trồng ở bên ngoài hàng rào mấy gốc chanh gai, phía sau có núi là được rồi. Cành cây chanh đan vào nhau, qua một năm nửa năm nữa tự nhiên sẽ vây quanh sân nhà.

Ban đêm, trăng sáng nhô lên cao.

Đây là buổi tối đầu tiên Kiều Trà Trà tới chỗ này.

Giường tầng còn chưa làm xong, Hoành Hoành chỉ có thể đi theo cha mẹ chen chúc ở trên cái giường nhỏ này, xoay người cũng khó khăn, nhưng nó lại cảm thấy hết sức thỏa mãn, tựa như trở lại thời điểm trước khi ngủ sau khi tỉnh lại nhắm mắt mở mắt đều là cha mẹ.

Nhưng đứa nhỏ còn có chút sợ hãi, cố nén bối rối, không chịu nhắm mắt nói: "Lúc con tỉnh dậy còn có thể nhìn thấy cha không ạ?"

Ninh Du khẽ giật mình, ôm nó vào trong ngực dỗ nó chìm vào giấc ngủ: "Ngoan, ngủ đi, có thể."

Hoành Hoành tin lời cha, chưa được nửa phút đã chìm vào giấc ngủ.

Ninh Du lại buông nó ra, xoay người ôm Kiều Trà Trà nói: "Để Hoành Hoành ngủ cùng chúng ta một đoạn thời gian đi."

Kiều Trà Trà buồn cười hỏi: "Anh có thể chịu được?"

Bởi vì cô mang thai, cho nên Ninh Du ngủ ở giữa, Kiều Trà Trà thì ngủ ở vị trí sát tường.

Con trai của cô đi ngủ khả năng ngủ ra tư thế đánh trận, chẳng những trong mơ huy quyền đá chân, còn có thể chạy.

Từ sau khi nó tròn hai tuổi đã bắt đầu tự ngủ một mình, có thể ngủ xoay đầu từ đầu giường đến cuối giường, tư thế kinh người.

Có về nó phát sốt, Ninh Du đi ngủ cùng nó. Sáng sớm ngày thứ hai, Kiều Trà Trà chỉ thấy dưới mắt Ninh Du mang theo quầng thâm, đen mặt nửa buổi sáng.

Hai vợ chồng trong lúc nhất thời đều đã nghĩ đến việc này, Ninh Du cũng cười, ngẫm lại vẫn không nhịn được nói: "Vậy thì một tháng... Thôi, nửa tháng đi."

Nói thế nào, kỳ thật làm giường tầng ít nhiều cũng phải cần nửa tháng.

Kiều Trà Trà cười đến sắp đau bụng.

Người cha dịu dàng giống như không có giới hạn vậy.

Ninh Du nhìn cô cười đến vui vẻ, con mắt ở trong ánh trăng ướt át, cũng cười theo.

Trong phòng không có màn cửa, chỉ có gỗ làm cửa sổ, đóng chặt lại thì một tia sáng cũng không xuyên qua được.

Bầu trời đêm ở nông thôn quá tuyệt vời, Kiều Trà Trà quay người lại liền có thể nhìn thấy ngôi sao chói sáng đầy trời và cả mặt trăng, ngoài cửa sổ bóng cây lắc lư, lại có cơn gió nhẹ trong veo mát mẻ, cô không nỡ đóng.

Nhìn ngắm ánh trăng, cô đem ý thức đắm chìm nhập vào trong không gian.

Rất lâu chưa vào thu dọn, cô cũng quên mất, mỗi lần chỉ vội vàng cầm đồ vật vội vàng nhét đồ vật, cho nên mình rốt cuộc lấp lộn xộn thứ gì mà lại lấp đầy nó mất rồi.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch