Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Xuyên Thành Bạn Thân Nữ Chính

Chương 22:

Chương 22:




Mọi người đều không hiểu được nhiều những điều mà Lâm Dư Dư viết, nhưng lại hiểu được những lời mà cô ấy nói. Cho nên mọi người đều biết, Lâm Dư Dư đang khen ngợi thôn Phạm gia bọn họ. Vì thế, các hương thân thôn Phạm gia, nhóm thôn uỷ, cũng vô cùng vui vẻ.

Lâm Dư Dư tiếp tục nói: “Tại đây, tôi muốn nói ba chuyện, chuyện thứ nhất, tôi rất cảm kích ơn cứu mạng của Phạm Quốc Đồng, tuy trước kia đồng chí Phạm Quốc Đồng có nhiều hành vi không tốt, nhưng chuyện anh ta nhảy vào trong nước cứu tôi cũng là chuyện rất vinh quang, là hành động đáng được mọi người học tập, cũng khiến tôi vô cùng cảm động, đồng chí Phạm Quốc Đồng, anh có thể lên đây không?”

Biểu tình lúc này của Phạm Quốc Đồng: Đây là đâu? Tôi là ai? Tôi đang làm gì?

Tiền Cúc Phân đẩy đẩy con trai: “Mau đi lên đi.” Tất cả người ở đại đội đều nói còn bà ta không tốt, đều ghét bỏ con trai bà ta, nhưng Tiền Cúc Phân vẫn luôn bảo vệ con mình, đây là đứa con là bà ta tuổi già mới có, từ nhỏ nó bị đau ở đâu, bà ta cũng đau lòng muốn chết. Từ trước tới nay, mọi người đều nói bà ta ngốc, nói bà ta không nên đối xử với con trai như vậy.

Nhưng hiện tại, con trai bà ta được khen ngợi, Tiền Cúc Phân có chút kích động, có chút tự hào, bà ta ưỡn ngực lên.

Phạm Quốc Đồng bị mẹ đẩy, cũng hồi thần, anh ta rụt rè, hoang mang đi đến trước mặt Lâm Dư Dư: “Lâm… thanh niên trí thức Lâm Dư Dư, cô muốn làm gì?” Đừng thấy ngày thường lá gan của Phạm Quốc Đồng rất lớn, cả ngày ở cùng đám người quậy với nhau, nhưng khi đứng trước mặt rất nhiều người như vậy, anh ta vẫn cảm thấy lúng túng.

Lâm Dư Dư nắm lấy tay Phạm Quốc Đồng, vô cùng kích động nói: “Đồng chí Phạm Quốc Đồng, rất cảm ơn anh đã cứu tôi, đây là quà cảm ơn, anh nhất định phải nhận lấy, anh nếu không nhận, chính là khinh thường tôi.” Nói xong, cô xách giỏ quà, đưa quà cho Phạm Quốc Đồng.

Phạm Quốc Đồng có chút lúng túng cầm lấy: “Đây,… là ý gì ?”

Các hương thân ngẩng đầu nhìn, trong giỏ có mười mấy quả trứng gà, còn có một bao đường đỏ, bọn họ đều nhìn thấy. Tiếp theo, bọn họ lại thấy Lâm Dư Dư lấy ra năm nhân dân tệ: “Đồng chí Phạm Quốc Đồng, một lần nữa cảm ơn anh đã cứu tôi, năm tệ này anh cũng nhận lấy đi.”

Phạm Quốc Đồng nhìn thấy tiền, đương nhiên sẽ không cự tuyệt, lập tức nhận lấy.

Lâm Dư Dư: “Đồng chí Phạm Quốc Đồng, anh giúp người là niềm vui, là việc tốt, hy vọng anh về sau sẽ không ngừng cố gắng, bây giờ anh có thể đi xuống.”

Phạm Quốc Đồng :”… Được.” Anh ta vẫn như cũ không có phản ứng, chuyện này là sao a.

Lâm Dư Dư: “Tôi nói chuyện đầu tiên, là cảm ơn đồng chì Phạm Quốc Đồng. Chuyện thứ hai, tôi chuẩn bị viết thư nộp báo xã, đem chuyện người dân thôn Phạm gia vô cùng chiếu cô thanh niến trí thức viết ra, gửi thư cho báo xã, tôi hy vọng tất cả mọi người đều biết, thôn Phạm gia là địa phương ấm áp như thế nào. Nhưng, có thể đăng báo hay không tôi cũng không biết,” Cô ngượng ngùng cười.

“Thanh niên trí thức Lâm Dư Dư, cô quá khách khí rồi.”

“Đúng vậy, các cô rời xa quê hương để đến đây, chúng tôi đương nhiên phải tận tình chiếu cố.”

“Thanh niên trí thức Lâm Dư Dư, cô thật là hiểu chuyện.”

“Thanh niên trí thức Lâm Dư Dư…”

Mọi người nghe đến đây, liền thảo luận sôi nổi, đặc biệt là chuyện đăng báo, bọn hộ vô cùng hào hứng. Đại đội của mình được đăng báo, đối với mỗi người dân trong thôn, đây là một chuyện vô cùng tự hào.

Ánh mắt đại đội trưởng nhìn Lâm Dư Dư càng thêm ấm áp, giống như cô là con gái của ông ấy vậy, nếu như mỗi thanh niên trí thức đều hiểu chuyện giống như Lâm Dư Dư thì thật tốt.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch