Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Tài Xế Lái Xe Tải

Chương 37: 37

Chương 37: 37

Chờ sau khi hoàn tất thủ tục nhận việc từ bộ phận nhân sự của công ty Vận tải, cuối cùng An Hoa cũng thở phào nhẹ nhõm.

“Này, cháu còn có lúc lo lắng à!” Chứng kiến mấy ngày này An Hoa làm việc, Tôn Hải đã mở mang tầm mắt với cô gái trước mặt này.

An Hoa cười hì hì hai tiếng, ôm hai bộ đồng phục đội vận tải màu xanh xám nhận được từ bộ phận hậu cần rồi cười tủm tỉm nói: “Kế hoạch tốt đến đâu cũng không kịp thay đổi! Đội trưởng nói xem, toàn bộ sự việc từ đầu đến cuối vẫn đều là dựa vào sự giúp đỡ của bác, nếu không một cô gái như cháu đâu thể làm được việc lớn như vậy.”

Tôn Hải bị điệu cười của An Hoa làm cho sởn gai ốc: “Bác Tôn của cháu là một người kém văn hóa, nên đừng đội mũ cao cho bác, chuyện quê nhà cha cháu không có vấn đề gì chứ!”

Biết Tôn Hải hỏi chuyện An Quốc Phú chạy khắp nơi kết thân muốn cướp vị trí của An Quốc Cường, An Hoa lạnh lùng cười: “Bác Tôn yên tâm, lần này cứ để nhóm người nhà ông An chờ gieo gió gặt bão là được rồi!”

Hai người trên đường trở về đúng lúc chạm mặt đội trưởng Vương Thủy Khẩu của đội xe buýt.

Vương Thủy Khẩu cầm tăm xỉa răng, đang hồi tưởng lại bữa phở bò thơm phức ở tiệm cơm quốc doanh sáng nay. Kết quả vừa vào thì nhìn thấy Tôn Hải - người cạnh tranh vị trí quản lý công ty Vận Tải với ông ta, lập tức trở mặt, liều lĩnh nói: “Ông Tôn, không phải tôi đã nói với ông rồi sao? Đừng ỷ vào mình là đội trưởng đoàn xe mà tùy tiện dẫn người ngoài vào, ông không biết công ty Vận Tải chúng ta là đơn vị trọng điểm liên quan đến dân sinh sao?”

An Hoa nhìn Vương Thủy Khẩu ưỡn cái bụng to, dáng vẻ lãnh đạo Tôn Hải, trong lòng cô không nhịn được châm biếm bụng ông ta to như vậy, có thể thắt được dây an toàn không? Lúc lái xe sẽ không bị kẹt vào tay lái chứ?

Tôn Hải tự nhận là người kém văn hóa nhưng cũng chướng mắt gã mập mạp họ Vương này, ông ấy xắn tay áo lên để lộ ra cánh tay dài to khỏe được rèn luyện quanh năm giao hàng và dỡ hàng ở bên ngoài: “Ông Vương, ông đây là chưa tỉnh ngủ à! Mắt nào của ông nhìn thấy người ngoài?”

Lúc này Vương Thủy Khẩu mới cẩn thận nhìn An Hoa một cái: “Đội xe vận tải của ông lại tuyển công nhân từ khi nào thế?”

Kỳ thi tuyển dụng hàng năm của công ty Vận Tải được tổ chức vào mùa hè khi học sinh trung học và học sinh cấp ba tốt nghiệp. Lúc này, cách thời gian tuyển công nhân vẫn còn khoảng một tháng nữa.

Tôn Hải lườm ông ta một cái: “Đây là công nhân mới đến đảm nhận vị trí của ông An!”

Sau khi Tôn Hải bỏ lại câu này, cũng không kiên nhẫn nói nhiều với ông Vương phế vật này nữa mà trực tiếp ra hiệu cho An Hoa về đội với mình.

Đội trưởng Vương nhìn An Hoa kéo bím tóc sau đầu, nghi ngờ: “Vị trí đó của ông An, không phải là cho em trai ông ta sao?”

An Hoa đi theo Tôn Hải, trong lòng cũng biết đội trưởng Vương bên cạnh này có mối quan hệ bất thường với chú hai tốt và anh họ tốt của cô.

Nếu không phải cô thông minh, sớm nhờ đội trưởng Tôn giúp đỡ nói chuyện với quản lý công ty Vận Tải. Thêm vào đó, lần này An Quốc Cường xảy ra tai nạn chủ yếu là do xe vận tải trục trặc, giấy thông báo nhận việc trong tay cô khó mà được phê duyệt.

Suy cho cùng, mặc dù chiều cao của cô chỉ có 175 cm cũng hoàn toàn không ảnh hưởng đến việc cô lái xe vận tải lớn, nhưng khoảng thời gian này bởi vì công nghệ sản xuất xe, có rất nhiều người cảm thấy việc lái xe này không liên quan nhiều đến phụ nữ.




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch