Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập niên 70: Xuyên Thành Nữ Xứng Niên Đại Văn Vùng Biên Giới

Chương 14:

Chương 14:

"Đây là đại lực sĩ." Đồng bạn tiến lại gần nhẹ giọng mở miệng.

Cao Liêu ho nhẹ hai tiếng, không tiện nghị luận trước mặt đồng chí nữ.

Nghiêng đầu, thấy bốn cái túi lớn đặt bên cạnh, rất muốn tự mình thử xem rốt cuộc nặng bao nhiêu.

Chẳng lẽ là nhìn lớn, kỳ thật rất nhẹ?

Không đúng, cho dù túi nhẹ, một người trưởng thành cũng sẽ không nhẹ đến vậy đâu nhỉ?

Cao Liêu có lòng hiếu kỳ, đáng tiếc là đồng chí nữ rất nhanh gác túi lớn trên giá trên đầu, một cái túi lớn còn có thể nhét vừa cũng thật thần kỳ.

"Kế hoạch của mẹ thật tốt, vừa vặn có thể nhét vào." Dung Hiểu Hiểu cũng rất ngạc nhiên, túi lớn cũng không phải tùy ý nhét đồ, kích thước đều là Ngô Truyền Phương đã sớm lên kế hoạch tốt, vừa vặn có thể nhét vào luôn.

Ngô Bình Tuệ tìm được vị trí của mình, nhìn trái nhìn phải xung quanh, giống như là đang tìm người nào đó.

Dung Hiểu Hiểu cất túi xong, lại tiến đến bên cửa sổ nói: "Ba mẹ, con xuống đó cùng mọi người nói chuyện.”

Một lúc nữa xe mới chuyển bánh, vừa vặn có thể nói chuyện nhiều hơn.

Kết quả Ngô Truyền Phương lại khoát tay: "Đừng xuống nữa, bọn mẹ trở về đây.”

"Trở về luôn sao?"

Ngô Truyền Phương không nói gì, chỉ gật đầu.

Bà sợ mình mở miệng sẽ nhịn không được khóc ra.

Ngực giống như bị cái gì đó chặn lại, chỉ cần thoáng chọc một cái sẽ bộc phát.

Bà không muốn khóc khi con bé rời đi.

Hít sâu một hơi đè nén sự không nỡ trong lòng, bà nhanh chóng nói: "Đến nơi thì gửi điện tín, nhớ thường xuyên gửi thư cho gia đình, không có chuyện gì nữa bọn mẹ đi đây.”

Nói xong giơ tay lên phất phất, thúc giục lão Dung cùng con trai rời đi.

Nhưng vừa xoay người nước mắt đã rơi xuống.

"Ba mẹ, anh ba, bọn con sẽ khỏe mạnh, mọi người đừng lo lắng." Dung Hiểu Hiểu cao giọng hô, thò tay ra ngoài cửa sổ vẫy tay với bọn họ.

Nhìn thấy anh ba quay đầu lại, cô vung tay lên càng dùng sức.

"Sao lại để họ đi?" Ngô Bình Tuệ chen tới, nhìn mọi người rời đi nhất thời có chút sốt ruột: "Không phải còn chưa chuyển bánh sao? Tại sao cha mẹ đã trở về rồi?”

"Chị cũng không có ý định tán gẫu bọn họ, bọn họ ở chỗ này nhìn chị sao?" Dung Hiểu Hiểu hừ một tiếng, vừa lên xe lửa đã nhìn xung quanh, vừa nhìn liền biết cô ấy đang tìm ai.

Mặt Ngô Bình Tuệ trong nháy mắt nóng lên: "Chị, chị..."

Dung Hiểu Hiểu không để ý tới cô ấy, tìm được vị trí của mình thì ngồi xuống.

Chỉ chốc lát sau Ngô Bình Tuệ ngồi bên cạnh cô, cúi đầu bắt đầu nghẹn ngào.

Dung Hiểu Hiểu thở dài, đưa cho cô ấy một cái khăn tay.

Cô rất hiểu tâm lý của chị hai.

Đối với những người muốn đi xa, ban đầu là phấn khích và mong đợi.

Nhưng một khi người nhà rời xa, phần không nỡ kia cũng chiếm cứ tất cả cảm xúc.

Bên trong tàu, có rất nhiều người khóc như Ngô Bình Tuệ.

Nhất là khi tàu chạy, toàn bộ toa tàu không còn náo nhiệt náo nhiệt nữa, ngược lại rất yên tĩnh, có thể nghe được tiếng khóc nghẹn ngào của người xung quanh.

Nhưng, rốt cuộc đều là người trẻ tuổi, tiếp nhận rất nhanh.

Mấy giờ sau, toa xe lại một lần nữa náo nhiệt, hai hàng của bọn họ cũng tự giới thiệu với nhau.

"Tất cả mọi người đều đi lao động xây dựng, nếu có thể ở một toa xe cũng là duyên phận, bằng không chúng ta giới thiệu với nhau, nói không chừng được phân phối cùng một đại đội, có người quen biết chung quy vẫn có bạn, không đến mức đến nơi quá mờ mịt." Một đồng chí nam cao gầy mở miệng trước: "Tôi tên là Trần Châu, phân công đến công xã La Sơn.”

Có người dẫn đầu, tất nhiên mọi người nhao nhao mở miệng.

"Tôi là Lưu Phân, là thanh niên tri thức của công xã Triều Dương."

"Tôi là..."

Một người tiếp theo tự giới thiệu, Dung Hiểu Hiểu không có ý định biểu hiện quá cao ngạo, đến phiên mình cũng sẽ theo số đông, nhưng có thể thừa dịp trước khi chưa tới mình, trước tiên lấy chút đồ ăn vặt ra ăn.

Trong túi xách nhỏ mang theo có không ít đồ ăn vặt.

Cô đã sớm thèm rồi, nhưng mẹ cô theo dõi đặc biệt chặt chẽ, nói rằng cô chỉ có thể ăn trên tàu.

Làm cho cô nhớ thương một thời gian dài.

Móc ra, vừa vặn nghe thấy hai người đối diện mở miệng.

"Tôi là Trần Thụ Danh, phân đến xã Lục Thạch."

"Tôi là Cao Liêu, cũng phân đến xã Lục Thạch."

Dung Hiểu Hiểu hơi nhíu mày, Ngô Bình Tuệ bên cạnh so với cô còn kích động hơn: "Em gái, bọn họ cùng một công xã với em, mọi người nói không chừng có thể phân đến cùng một đại đội!”

Nói xong, lại nói chuyện với hai đồng chí nam đối diện, hiển nhiên là muốn thay em gái tạo quan hệ.

Chỉ có điều, Dung Hiểu Hiểu lại có chút ngây người.

Tên của hai đồng chí nam này làm cho cô có chút quen thuộc...

--------------------











trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch