Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập niên 70: Xuyên Thành Nữ Xứng Niên Đại Văn Vùng Biên Giới

Chương 19:

Chương 19:

Ngay cả cô ta cũng nghĩ như vậy, thậm chí cảm thấy mình có một người bạn đời như vậy là chuyện hạnh phúc nhất.

Trong nhà rối loạn, rõ ràng có cơ hội xuất ngoại lại cam tâm tình nguyện cùng Thịnh Tả Nguyên xuống nông thôn, nghĩ cho dù đường về nông thôn rất gian nan cũng không sao, chỉ cần có thể cùng Thịnh Tả Nguyên ở cùng một chỗ là có thể vượt qua hết thảy khó khăn.

Nhưng sự thật không phải như thế.

Kiếp trước sống thuận lợi, kết quả tất cả nghiệt báo đều ở trên người Thịnh Tả Nguyên, tra tấn cô ta sống không bằng chết, còn hại người nhà cùng cô ta chịu tội.

Tưởng rằng là ân ái cả đời, đầu bạc răng long, kỳ thật lại là người đâm vô số đao trên người cô ta, hôm nay sống lại, đối với Thịnh Tả Nguyên chỉ có hận ý.

Cô ta không muốn nhớ lại quá khứ của kiếp trước.

So với trả thù Thịnh Tả Nguyên, cô ta còn có việc quan trọng nhất phải làm.

Sở dĩ giống như kiếp trước đi theo đến nông thôn, cũng không phải muốn ở chỗ này trả thù Thịnh Tả Nguyên, mà là ở đại đội Hồng Sơn có người cô ta để ý nhất.

Sự cứu rỗi duy nhất của cô ta.

Bạch Mạn cố nén hận ý đối với Thịnh Tả Nguyên, thật sự rất chán ghét sự tiếp xúc của hắn: "Tôi nói lại một lần nữa, gọi tôi là Bạch Mạn.”

Thịnh Tả Nguyên vừa định mở miệng, La Vượng phía trước đã không kiên nhẫn mở miệng: "Còn sững sờ làm cái gì, lại đây kéo xe.”

Hô một tiếng không có phản ứng, trực tiếp điểm danh: "Người mặc quần áo kẻ sọc xanh quân đội kia, gọi anh sao không phản ứng, mau tới kéo xe.”

Thịnh Tả Nguyên đang lo lắng Bạch Mạn thay đổi thái độ với mình, nghe một tiếng gọi, ngược lại chỉ mình: "Tôi?”

"Không phải anh thì là ai, anh mở miệng để đồng chí nữ ngồi xe ba gác, chẳng lẽ muốn tôi kéo xe?" La Vượng bĩu môi: "Anh nghĩ thật tốt, ngoài miệng nhẹ nhàng nói một câu còn việc lại để người khác làm, anh giỏi thì tự mình làm đi.”

Thịnh Tả Nguyên chưa từng chịu qua loại âm dương quái khí này, căng mặt nói: "Tôi kéo thì kéo.”

Hai chân mang giày da giẫm lên bùn loãng, đi tới trước xe ba gác chuẩn bị tốt để kéo xe, thoáng thử rất là phí sức, nhưng nhiều người nhìn chằm chằm sao có thể lộ ra vẻ sợ hãi?

Quay đầu lại, để Bạch Mạn ngồi lên.

Nghĩ nếu Bạch Mạn không ngồi, có lẽ hắn có thể từ bỏ công việc kéo xe.

Kết quả vừa quay đầu, đã thấy Bạch Mạn không biết từ ngồi lên từ lúc nào, còn nhẹ nhàng mở miệng: "Còn không mau đi? Cứ tiếp tục dây dưa nữa cũng đến tối.”

"..." Thịnh Tả Nguyên đột nhiên cảm thấy rất khó thở.

"Vị thanh niên tri thức này nói đúng, mau lên đường đi, với tốc độ này của các người không biết hai tiếng đồng hồ có thể đến đại đội hay không."

"Xa như vậy?"

"Sao còn phải đi lâu như vậy."

Tiêu Cảng vừa nghe đã cảm thấy hai chân nhũn ra, đi hai vòng quanh xe ba gác, đáng thương nói: "Bạch Mạn, tôi có thể chen chúc một chỗ không, tôi thật sự không đi được.”

Một nam thanh niên lại làm như muốn khóc, nhìn đặc biệt buồn cười.

Tiêu Cảng cũng không thèm để ý mất mặt hay không.

Mất mặt còn tốt hơn gãy chân, hai tay chắp lại, khổ sở cầu xin: "Làm ơn, một vị trí nhỏ là tốt rồi.”

Bạch Mạn không nói gì, nhích sang bên cạnh, cách một cái túi nhỏ cho hắn vị trí to bằng bàn tay.

Dù sao người kéo xe cũng không phải cô ta, chỉ cần có thể nhìn thấy Thịnh Tả Nguyên mệt chết, trong lòng cô ta liền thoải mái.

Đáng tiếc là hành lý trên xe ba gác quá nhiều, có chen chúc cũng không chen được vị trí, bằng không còn có thể để cho mấy người khác đi lên.

Thịnh Tả Nguyên sống nhiều năm như vậy, chưa từng kéo xe ba gác giẫm trong bùn loãng.

Vừa rồi nhìn La Vượng kéo thoải mái, mình vừa thử mới biết được có bao nhiêu khó khăn, dùng khí lực toàn thân mới kéo nổi, huyệt thái dương đã bạo ra gân xanh.

Nhưng mà hắn là một người muốn mặt mũi, không ai cho hắn một bậc thang, cho dù có mệt mỏi hơn nữa hắn cũng sẽ nhịn.

Trong lòng rất kỳ vọng nghe được Bạch Mạn nói hắn nghỉ ngơi.

Nhưng hắn không biết chính là, lực chú ý của Bạch Mạn lúc này đang đặt ở chỗ những thanh niên tri thức khác.

Đánh giá một đám, Bạch Mạn nhớ lại, kiếp trước cô ta cũng cùng những người này về nông thôn.

Chẳng qua lúc ấy lực chú ý của cô ta đều đặt ở trên người Thịnh Tả Nguyên, hơn nữa thanh niên tri thức bên đại đội vẫn luôn gây sự, nên đã sớm chuyển ra khỏi phòng của nhóm thanh niên tri thức, cũng không ở chung với đám người này.

Cao Liêu, người này rất thông minh, đến nhà thanh niên tri thức không bao lâu đã tạo quan hệ tốt với nhóm người cũ, thanh danh trong đại đội rất tốt.

Trần Thụ Danh này rất năng hoạt động, ai cũng có thể quan hệ tốt, chỉ là không có tâm nhãn gì, sau đó bị một nhà ở đại đội tính kế, cưới con gái nhà kia.

Tiêu Cảng đừng nhìn người cao lớn, cũng không phải là một người có thể chịu khổ, cả ngày đều có thể nghe được tiếng kêu rên của hắn.

Mà Dung Hiểu Hiểu...

Bạch Mạn đột nhiên nhíu mày.

Ngước mắt đánh giá bóng lưng phía trước.

Con đường nhỏ ở nông thôn không dễ đi, những người khác đều cố gắng đi lên chỗ dễ đặt chân, hết lần này tới lần khác nữ đồng chí này lại bất đồng, đi thẳng tắp, cũng không để ý bùn loãng đầy chân.

Nhìn động tác của cô, luôn cảm thấy có vài phần nhảy nhót tung tăng như chim sẻ.

Cô ta nhớ lại một hồi, thật sự không nhớ nổi quá nhiều ký ức về Dung Hiểu Hiểu.

Có lẽ kiếp trước không có giao tình gì, cũng không có ấn tượng.

Nhưng đời này cô ta ngược lại nguyện ý cùng người như vậy lui tới, ở trong trí nhớ của cô ta, chỉ có ấn tượng khắc sâu với phần lớn những cực phẩm khó chơi, cùng những người này lui tới sẽ tức chết.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch