Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Xuyên Thành Tức Phụ Vai Ác Văn Quân Hôn

Chương 25: Quỷ hẹp hòi

Chương 25: Quỷ hẹp hòi




Đi xa rồi mới không nhịn được nói thầm: "Một cô nương xinh xắn đẹp đẽ tốt đẹp biết bao, đúng là thanh niên trí thức đến từ thành phố! Nghĩ sao lại chọn gả cho thằng nhóc Tam Căn nhà họ Tống chứ?"

Sớm biết thế, còn không bằng hỏi cưới cho Vệ Quốc nhà bà ta, con trai nhà mình có tiền đồ, không chỉ cao lớn bây giờ lại còn làm quan.

Như thế mới xứng với cô nương xinh đẹp hào phóng kia.

Lâm Hạnh nghe vậy trong lòng không thoải mái có chút khinh thường nói: " Đại khái chắc là xem trọng gả vào nhà của đại đội trưởng để được sống tốt, với lại Tam Căn nhà đó cũng rất tốt, thanh niên trí thức cũng không có gì tài giỏi lắm."

Cô ta rất không thích Khổng Yên!

Vừa trọng sinh trở về thật cao hứng, kích động quá nên quên rất nhiều việc, chỉ nghĩ sống thật tốt không dẫm lên vết xe đổ. Chờ đến khi cô ta nghe được Tống Tam Căn kết hôn với Khổng Yên muốn ngăn cản cũng không kịp nữa. Rõ ràng cô ta nhớ đời trước hai người họ không kết hôn sớm như vậy.

Bất quá cũng không sao cả, nể tình Tam Căn kiếp trước có ơn với cô, cô sẽ không cho phép Khổng Yên bắt nạt anh giống như kiếp trước!

Loại càng không cho phép Khổng Yên và Đường Văn Kiệt ác nhân như vậy được sống thoải mái!

Thím Triệu nghe xong lời cô ta nói ,nhịn không được bĩu môi. Nói thanh niên trí thức người ta không tốt, nói người ta coi trọng chức vị đại đội trưởng, cũng không thèm nhìn lại mình. Lễ hỏi kết hôn mở miệng là đòi 800 đồng. Nghe nói lúc ở nhà còn ồn ào muốn chết muốn sống không muốn gả tới nhà bọn họ.

Nếu không phải do Trương Tứ Muội đột ngột hủy hôn, dưới cơn giận dữ cũng sẽ không lựa chọn cô ta!

Mặt mũi lớn thật!

Sớm biết thế trước đây đã mặt dày nhờ làm mối hỏi cưới cô vợ Tam Căn kia, xinh đẹp biết bao, lại còn là người ở trong thành phố, nói ra cũng có thể diện!

Một bên khác Khổng Yên càng đi càng chậm, cuối cùng dừng lại, nghĩ đến ánh mắt âm u của Lâm Hạnh nhìn cô, cô càng thấy bất an.

Ban đầu còn chưa gặp cô ta, cô còn nghĩ dù sao mình cũng hiểu rõ cốt truyện, không qua lại với cô ta là được.

Nhưng ngẫm đi ngẫm lại, cô không qua lại với Lâm Hạnh, nhưng không có nghĩa Lâm Hạnh sẽ không tìm cách gây phiền toái cho cô!

Trong sách, Lâm Hạnh ở trước mặt Tống Thanh Phong vạch trần bộ mặt xấu xí của Khổng Yên, cuối cùng dẫn tới ly hôn rồi Khổng Yên đi đến bi kịch tự làm tự chịu.

Mà nếu cô không tìm đường chết, ngược lại lại còn sống tốt, chắc gì Lâm Hạnh có thể bỏ qua cho cô?

Chắc chắn nhất định là không rồi!

Cô lắc đầu, thở hắt ra, quyết định vẫn là đi một bước tính một bước.

Khổng Yên về cùng lúc với Tống Thanh Phong, anh ta nhìn cô hai mắt loe loé.

Nhịn không được bực mình, anh ta có ý gì đây?

Giống như nhìn rõ tâm tư của cô!

Anh ta nghĩ mình là Gia Cát Lượng chắc!

Tức giận bước vào cửa bước nhanh đi đến bên cạnh anh ta, mông uốn éo, nhân lúc anh ta bất ngờ không kịp đề phòng đẩy sang một bên.

Tống Thanh Phong không đoán được hành động của cô, cả người đứng không vững, trực tiếp đập mạnh vào khung cửa.

Đầu đập "thùng” một phát.

Âm thanh vang dội, Khổng Yên nghe được tiếng "thùng" kia, quay đầu lại, chống lại khuôn mặt đen thui của anh ta, biểu tình đắc ý vênh váo nhất thời còn chưa kịp thu lại.

Được rồi, cô lại nhịn không được , lại đắc tội với con quỷ hẹp hòi này.

Ai biết anh ta yếu đuối như thế, nhẹ nhàng chạm có một cái thôi, mà đập đầu vào.

Nhìn thấy anh ta sắc mặt rất không tốt, cô nhanh chóng bỏ chạy.

Lưu lại Tống Thanh Phong đứng tức giận tại chỗ.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch