Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Của Vai Ác

Chương 43: Chó Lớn

Chương 43: Chó Lớn




Tên chó con này, hẳn là có cái thẩm mỹ của thẳng nam đi, sống rất tùy tiện, mỹ nam nhưng sống quá tùy tiện, không cách nào có thể cứu vớt nổi giá trị nhan sắc.

Tô Hiểu Mạn hỏi ra một vấn đề từ linh hồn: “Tạ Minh Đồ, có phải anh rất ít khi tắm rửa hay không?””

Tạ Minh Đồ lắc lắc đầu.

“Ngày nào cũng tắm.”

Anh hơi nhấc đầu liếc mắt nhìn Tô Hiểu Mạn một cái, sau đó lại rũ mắt, lông mi tản ra như cánh quạt, mái tóc mới cắt mềm nhũn bò ra trên đỉnh đầu, còn có chút xõa tung tự nhiên.

Vẫn cứ ngoan ngoãn như một con chó lớn.

Tô Hiểu Mạn không biết mình có nên tin tưởng câu trả lời của thứ này hay không, anh luôn miệng nói bản thân ngày nào cũng đều tắm rửa hết, nhưng mà nhìn bộ dáng lại không giống như ngày nào cũng tắm chút nào, lúc nào trông cũng dơ dáy, cũng không biết chui rúc vào chỗ nào.

Nhưng mà… xác thực rằng trên người anh không có bất cứ mùi vị khó ngửi nào cả.

Cẩn thận ngẫm lại, ngày nào cũng tắm rửa mà còn nhếch nhác tới như vậy, việc này cũng coi như là vấn đề mà rất nhiều phụ huynh của học sinh tiểu học ở hiện đại gặp phải.

“Vậy hiện tại anh đi tắm rửa thêm một lần đi, gội cả đầu nữa, tắm rửa sạch sẽ tóc vụn trên người, bằng không sẽ rất khó chịu.”

Tạ Minh Đồ đi tắm rửa một lượt, thay một bộ quần áo sạch sẽ, cũng không còn một cái đầu tóc bù xù như bờm sư tử kia nữa, quả thực như đổi thành một người khác vậy.

Tóc đen dính chút nước dưới ánh đèn mờ nhạt trông trơn bóng vô cùng, Tô Hiểu Mạn nhìn về phía đỉnh đầu anh vài cái, cô hoàn toàn không dám nhìn nhiều nửa dưới gương mặt Tạ Cẩu Tử.

Tô Hiểu Mạn thổn thức, nếu Tạ Minh Đồ mang khăn che mặt, che lại một nửa gương mặt, chỉ nhìn cái trán lông mày và đôi mắt anh, sẽ có cảm giác một thanh niên đẹp đẽ quen thuộc, nhưng mà một khi tháo khăn che mặt xuống, lộ ra bộ râu khiến người ta không có cách nào nhìn thẳng vào kia, sẽ nhất thời biến thành cẩu tử “như hoa”.

Trước kia cô từng nghe qua cái gì mà “bóng dáng sát thủ”, vậy Tạ Cẩu Tử thì gọi là cái gì? Sát thủ nửa mặt trên?

Tô Hiểu Mạn lại không nhìn được mà nhìn cằm của Tạ Cẩu Tử, lập tức xoay người, bả vai hơi run run, mạnh mẽ nghẹn lại không để chính mình cười ra tiếng.

– Cô muốn biết, lúc nào tên cẩu tử này sẽ không nhịn được nữa mà đi cạo bỏ râu.

Chính bản thân anh không cảm thấy khó chịu sao?

Khó hiểu.

Tô Hiểu Mạn vừa cảm thấy hành vi và thẩm mỹ của Tạ Cẩu Tử khiến người ta khó hiểu cũng khó có thể đoán trước được, một bên lại lấy kim chỉ ra, giúp chị dâu cả nhà họ Tô may quần áo.

Vầng sáng màu vàng chiếu rọi lên khuôn mặt xinh đẹp của cô, vai phải một bím tóc dài đen nhánh buông xuống, cô hơi cúi đầu, khiến cho gương mặt vốn dĩ đã quá mức diễm lệ nhiều thêm vài phần dịu dàng hiền huệ của người thời này,

Tạ Minh Đồ ngồi ở trên cái ghế trúc nhỏ, cầm một con dao rỉ sắt múa may trên khúc gỗ nhỏ,, tâm tư của anh hoàn toàn không đặt trên việc mình đang làm, bởi vì anh đã nhận ra thỉnh thoảng ánh mắt Tô Hiểu Mạn sẽ ngẫu nhiên đặt trên người mình.

Thân thể không chịu khống chế mà bắt đầu có một loại cảm giác bất an những nhảy nhót vui mừng, làm anh hoàn toàn không thể tĩnh tâm được.

ANh sờ sờ cằm của mình,

– Cô ấy thích tới như vậy sao?

Ban đêm yên tĩnh, lỗ tai Tạ Minh Đồ vẫn cứ tràn ngập đủ loại thanh âm, tiếng côn trùng kêu vang ngày qua ngày, tiếng mọi người khe khẽ nói nhỏ, những thứ này anh đều không thèm chú ý tới, mà chú ý nghe tiếng kim và chỉ vang lên rất nhỏ.

*

Ngày hôm sau, Tạ Minh Đồ bắt đầu đi làm việc với người trong nhà.

Tuy rằng người thì vẫn là người kia, nhưng mà ông Tạ và Tạ lão tam thiếu chút nữa không nhận ra anh là ai.

“Lão ngũ? Là lão ngũ à?”

“Sao lại thay đổi kiểu tóc vậy?”

Tạ lão tam tò mò mà nhìn chằm chằm vào mái tóc Tạ Minh Đồ, mái tóc mới này sạch sẽ gọn gàng, vừa thoải mái thanh tân lại đẹp, khác một trời một vực với mái tóc rối bời như lông chim hàng ngày của lão ngũ.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch