Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 80: Cô Vợ Trẻ Xinh Đẹp

Chương 5:

Chương 5:

Phó Đào liếc nhìn Phó Lê đang vùi đầu uống cháo ngô, ánh mắt loé lên tia đắc ý.

Cho dù người ngoài có thích chị ta thì có làm sao, ở trong cái nhà này người cha mẹ thương nhất chính là cô chứ không phải cái hũ nút Phó Lê này.

Cô ta đang tính nói gì đó thì đã thấy Phó Lê buông chén đứng dậy cầm lấy cây xẻng bên góc tường, nắm trong tay nhẹ nhàng gập lại, cây gậy gỗ thô to như cánh tay theo tiếng gãy làm đôi, những chiếc gai gỗ sắc nhọn như phát ra ánh sáng lạnh lẽo.

“Đúng vậy, ai ăn hiếp em chị sẽ báo thù cho em.” Phó Lê lạnh lùng nói.

Phó Đào lập tức nghẹn họng, mặt trắng như tờ giấy.

Không rõ tại sao người chị luôn luôn thẹn thùng nhút nhát lại trở thành như này, sức lực cũng đột nhiên trở nên lớn đến vậy.

Một lúc lâu sau, cô ta mới ngập ngừng nói: “Con muốn ăn cá…Chị xuống sông bắt cá cho con…”

Phó Quý vừa nghe vội vàng quay sang trừng mắt nhìn Phó Lê đã ném cây xẻng đi ngồi trở về bàn ăn cơm, hét lên: “Là mày mắng con Đào ư? Mày làm chị thì đi bắt cá cho em có làm sao?”

Phó Lê ngẩng đầu nhìn Phó Quý: “Nó đẩy con xuống sống, nếu ngày mai mà con bị bệnh thì phải mua thuốc đấy!”

Vừa nghe đến chuyện mua thuốc, Phó Quý lập tức không vui trừng mắt với Phó Đào: “Đang êm đẹp con đẩy nó xuống sông làm gì? Đầu con bị gió thổi ngu luôn rồi hả? Nó mà có bệnh tật gì thì thằng cha mày phải bỏ tiền ra chữa trị đây này!”

Phó Đào: “...”

Tiền tiền tiền, suốt ngày chỉ biết đến tiền!

Lúc này anh cả Phó Dụ luôn luôn mặc kệ mấy chuyện vớ vẩn lại lên tiếng: “Con Lê, sao sức của mày mạnh như vậy, hung tợn thế còn có thể gả đi ra ngoài được không chứ?”

Nói xong hắn phàn nàn với Vương Phân Ni: “Không phải mẹ muốn gả em gái lớn đi ra ngoài để cho con cưới vợ sao? Vốn dĩ đã khó gả nó đi rồi, bây giờ sức lại lớn như vậy còn nhà ai dám muốn nó nữa đâu chứ?”

Vương Phân Ni nghĩ lại thì thấy cũng có lý, bà phun xuống đất một bãi nước miếng: “Phi, nói bậy cái gì đó, con Lê nhất định có thể gả đi ra ngoài để đổi vợ cho con.”

Phó Dụ ngả ngớn ngồi huýt sáo, vẻ mặt lười biếng: “Được rồi, mẹ nhớ nhanh lên nha, dù sao con cũng đã 22 tuổi rồi, nếu không cưới vợ thì nghẹn chết mất!”

Phó Quý trách mắng hắn: “Nói bậy bạ cái gì đó hả, mày nhanh cút sang bên kia đi!”

Phó Lê cũng mặc kệ ba người kia đang người xướng kẻ hoạ, cô chỉ chuyên tâm ăn bánh bao dưa muối của mình.

Mấy năm nay trong nhà giàu có hơn, đôi khi có thể ăn bánh bao trắng, bánh bao có mùi thơm ngào ngạt, ăn vào trong miệng có mùi thơm ngát của lúa mạch.

Phó Lê ăn đến thỏa mãn, còn mấy lời nói không đau không ngứa đó cô nghe nhiều lâu dần đều đã xem như tiếng chó sủa, dù sao chó sủa là chó không cắn.

Đời trước cô ở nhà làm việc cực cực khổ khổ như vậy, cha mẹ lại tùy ý gả chồng cho cô, trông cậy vào sính lễ của cô để đổi vợ cho Phó Dụ.

Cô ở nhà họ Trần làm trâu làm ngựa, hầu hạ mẹ chồng và hai đứa con riêng, chính mình thì còn không bằng heo chó, kết quả còn bị bọn họ nói cô cấu kết với tên đàn ông khác, muốn lôi cô đi bỏ vào lồng heo rồi dìm chết cô.

Cô nghe lời ngoan ngoãn, chịu khó làm việc, kết quả là không có chuyện gì tốt rơi xuống đầu hết.

Thế thì cô còn ngoan ngoãn như vậy, nghe lời như vậy làm gì nữa?

Hết ăn rồi uống lại lén lút lười biếng không phải tốt hơn sao?

Phó Lê nghĩ, cô há mồm to ra ăn từng ngụm cơm lớn, thức ăn không ngừng dồn xuống dạ dày, ấm áp hòa hợp khiến cô cảm thấy tràn đầy sức lực, như thể chỉ cần một cú đấm là có thể lật tung hết tất cả mọi thứ trên chiếc bàn bên cạnh.

Sau khi ăn no, Phó Lê chậm rãi đứng dậy, sắc mặt hồng hào và đôi mắt sáng ngời, cô quấn chặt lấy chiếc áo bông mỏng manh trên người nói khẽ: “Ăn xong rồi, con đi ngủ đây.”

Vương Phân Ni sửng sốt, bây giờ còn quá sớm để ngủ, với lại cái nồi này cũng chưa rửa, chuồng bò còn chưa ai dọn…

Bà theo bản năng mở miệng ra ngăn cản: “Con Lê, từ từ đã.”

Phó Lê cứ như là không nghe thấy vậy, đi về phòng của mình trong tiếng la hét của Vương Phân Ni.

Mọi người trên bàn đối mặt nhìn nhau, Phó Lê làm sao vậy? Không phải thường ngày nó ăn cơm nước xong thì sẽ đứng dậy đi rửa nồi chà chén quét tước vệ sinh hay sao?

Phó Đào nói nhỏ: “Chắc là nghe anh nói chị ta gả đi không được nên tâm trạng mới không tốt ấy.”

Phó Dụ bưng chén cháo ngô lên húp xì xụp, nghe thấy lời ngu ngốc này thì không thương tiếc nói: “Liên quan gì tao! Nó không thể đẻ con thì đối với tao lại càng tốt!”

Vương Phân Ni không nỡ mắng con trai, bà thở dài thườn thượt.

Phó Đào kinh ngạc trợn to hai mắt, quên luôn không nhai cái bánh bao ở trong miệng, gì…Phó Lê vậy mà không thể sinh con?

……..

Phó Lê nằm trên giường đất, trước khi sắp đi ngủ cô còn đặc biệt nhét đầy lúa mì vào giường đất, bởi vậy bên trong giường vô cùng ấm áp.


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch