Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 80: Xuyên Thành Nữ Phụ Kết Hôn Với Nam Phụ Lạnh Lùng

Chương 38: Cảnh Sát Tới Nhà

Chương 38: Cảnh Sát Tới Nhà




Bác gái Lục sợ cảnh sát, cũng không màng mặt mũi hay không mặt mũi gì, nhịn nhục nói: “Xin lỗi, là miệng tôi không có ý tứ!”

Tiêu Thái Liên nói: “Thế này không phải được rồi sao, sớm nói như vậy, cũng đỡ phải ảnh hưởng thời gian của mọi người.”

Lời vừa dứt, sắc mặt của bác trai Lục đã đen gần giống đít nồi.

Lâm Mộc bị bắt vào, trưởng thôn vội vàng tìm người quen trong huyện nghe ngóng, mong lâm Mộc không có cướp giật, nếu không thôn tiên tiến năm nay sẽ mất.

Thôn của họ đã vùi đầu làm cả năm trời, chỉ đợi tuyên dương vinh dự cuối năm!

Nếu thôn của họ có một tội phạm chặn đường cướp bóc, người ở thôn khác đều sẽ cười nhạo họ.

Lục Hương cũng muốn đi nghe ngóng, ai biết, chưa đợi cô đi, đối phương ngược lại đã tới cửa trước.

Người tìm tới nhà chính là anh trai đầu trọc.

Anh ấy còn dẫn theo hai người đàn ông, hai người đó trông rất chính khí, nhìn một cái liền biết là cảnh sát mặc thường phục.

Anh trai đầu trọc nhìn thấy Lục Hương, giới thiệu cô cho hai vị cảnh sát mặc thường phục đó: “Đây chính là người mà tôi nói.”

Sau đó, anh trai đầu trọc lại nói với Lục Hương: “Cô nói hết chuyện có người chặn đường cướp bóc ở cổng thôn ra đi.”

Anh trai đầu trọc vẫn còn sợ hãi, lúc đầu nghe Lục Hương nói một câu như thế, anh ấy cũng không quá để tâm.

Nhưng hôm đó, trên đường lái xe, liền cảm thấy kịch một tiếng, cảm giác giống như xe hàng giẫm trúng đá, họ vội vàng xuống xe kiểm tra, kết quả gặp phải kẻ chặn đường, đám lưu manh này cầm theo dao, đều đã mài bén.

Giống như là sợ không dọa được họ, đi lên liền đâm vào đùi tài xế một dao.

Máu tươi và tiếng kêu thảm dọa anh trai đầu trọc và phó lái sợ khiếp. Lương thực, thuốc lá, tiền trên xe đều bị cướp đi.

Lái xe là công việc kỹ thuật, tài xế mất máu quá nhiều, suýt chút mất mạng. Đám lưu manh đó rất xấu xa, cướp đồ còn đâm nổ tất cả bánh xe của họ. Họ ở trên đường chặn một chiếc xe lừa, đưa tài xế tới trạm xá trước.

Phó lái gọi điện thoại cho đơn vị, xảy ra sự cố lớn như vậy, họ quay về đều không gánh nổi trách nhiệm. Anh ấy báo cảnh sát, luôn bận rộn tới bây giờ, đã liên tục không được ngủ ngon hơn một ngày, ai có thể ngờ lại gặp phải chuyện này.

Ngay cả lương thực của nhà nước cũng dám cướp, ảnh hưởng cực xấu!

Lãnh đạo lớn trong huyện đều phẫn nộ, khi đó liền thành lập tổ chuyên án, còn báo lên thành phố.

Lực độ và quyết tâm trừng trị những người này lớn hơn bao giờ hết. Tổ chuyên án lập tức tra hỏi tất cả mọi người, không bỏ qua bất cứ chút manh mối nào.

Cảnh sát tới bắt người, đi vào thôn, đám lưu manh đó liền trốn đông trốn tây, họ bắt được bốn người, chạy mất mấy người.

Sau đó, anh trai đầu trọc nhớ tới Lục Hương.

Anh trai đầu trọc hiểu nhân tình thế thái, nếu thật sự mặc cảnh phục truyền gọi Lục Hương, chắc chắn sẽ náo loạn cả thôn.

Lục Hương là vợ của Phó Cầm Huy, có mối quan hệ này ở đây, anh ấy đặc biệt xin cảnh sát thay thường phục.

Thư lông gà do Lục Hương gửi lúc đầu được coi là khẩn cấp, vốn tưởng sẽ sớm có người tìm tới cô, nhưng người tới lại là anh trai đầu trọc.

Trong lòng cô cũng hiểu, bức thư đó không được nghiêm túc coi trọng.

Nếu không phải lần này bọn chúng đánh cướp xe lương thực, đoán chừng chuyện này vẫn chưa đâu vào đâu.

Lục Hương nói chuyện tráo dâu một lần, nói Lâm Mộc muốn xả giận cho Lục Chiêu Đệ, lại nói: “Cướp bóc là chuyện anh ta nói ra lúc khoe khoang.”

Quả thật Lâm Mộc đã làm chuyện cướp bóc này, tuy nói Lục Hương là dựa vào tình tiết trong sách báo cáo anh ta, nhưng không tính là đổ oan cho anh ta.

Ngược lại để một tên lưu manh như anh ta vẫn luôn lêu lổng bên ngoài, mới là nhân tố không an toàn nhất.

Cảnh sát nói: “Nào có lý này, chặn đường cướp bóc, có ý đồ dâm loạn với phụ nữ, lợi dụng thủ đoạn hù dọa để đạt được mục đích. Chứng cứ đã vô cùng đầy đủ, cô yên tâm, pháp luật nhất định sẽ trừng trị anh ta.”






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch